Chương 85: Rơm rạ.
Phía nhà họ Dương, lúc Dương Đại Sơn ném hòn đá đi thì chưa thấy sao, đợi đến khi thấy Chu Lão Nhị mặt đầy máu ngã xuống mới bắt đầu hoảng, cả người run lên không kiểm soát được.
Mặt hắn tái mét, nhìn Chu Lão Tam xông tới định đánh mình bị Phương Thiết Trụ cản lại, nhìn hắn và Phương Thiết Trụ tháo cánh cửa ra khiêng Chu Lão Nhị đi ra ngoài, đợi đến khi bóng người biến mất hẳn, hắn vẫn còn đứng nguyên tại chỗ, cảm nhận những ngón tay chỉ trỏ xung quanh, chỉ thấy đầu óc mình như một mớ bột nhão.
Lúc Trương Đức Phát được Tôn Tuyết Liên gọi tới, thì thấy Dương Đại Sơn ngây người đứng trong sân, cúi đầu nhìn hòn đá dính máu trên tay.
“Đại Sơn, chuyện gì thế? Hàng xóm bao nhiêu năm, thù hằn gì to tát, mày một hòn đá ném xuống, có nghĩ tới bản thân mình không hả?!”
Trương Đức Phát hận rèn sắt không thành thép, trong thôn khó khăn lắm mới nhờ Điền Thái phát hiện ra bệnh sán lá máu mà được công xã biểu dương, nếu bây giờ vì đánh nhau trong thôn mà xảy ra án mạng, thì không nói cái mặt mũi của mình để đi đâu, chỉ riêng cái chức phó đội trưởng này của hắn cũng coi như chấm hết.
Dương Đại Sơn cứng cổ không nói.
“Mày đánh người ta rồi, nếu Chu Lão Nhị không sao thì thôi, mày đền ít tiền là xong, nhưng nếu hắn có mệnh hệ nào, mày có nghĩ tới chưa!” Trương Đức Phát nhìn bộ dạng dầu muối không lọt của hắn thì nổi khùng, cau mày quát.
“Mày nhìn cái đồ chết tiệt của mày kìa. Bây giờ mày mang hết tiền trong nhà ra đây, đi theo tao đến chỗ bác sĩ Điền xem sao.”
Trương Đức Phát đi trước hai bước, thấy Dương Đại Sơn vẫn không nhúc nhích, không nhịn được quay đầu lại chửi, “Điếc hả? Không nghe thấy gì à?”
Dương Đại Sơn lúc này mới không tình không nguyện ném hòn đá đi, lau tay vào người, rồi đi thẳng ra ngoài sân.
“Tao bảo mày về nhà lấy tiền, không nghe thấy à?” Trước đây sao không phát hiện Dương Đại Sơn cứng đầu như vậy nhỉ.
Dương Đại Sơn nhịn cả buổi trời, cuối cùng mới ậm ừ nói, “Không có tiền, đằng nào thì tôi cũng đền mạng cho hắn!”
Tức quá, Trương Đức Phát đạp cho hắn một cái, đạp Dương Đại Sơn loạng choạng hai bước mới đứng vững, nhưng hắn cũng biết mình không có lý, rắm cũng không dám thả thêm một cái.
“Không có tiền à, được thôi, tiền thuốc tao quyết định rồi, trừ thẳng vào công điểm của mày!” Thấy Dương Đại Sơn định phản bác, Trương Đức Phát chặn họng luôn, “Đừng có ba hoa cái gì vô ích với tao, không tin thì mày coi chừng, tao liều cái mặt mũi này, tự mình lên huyện gọi công an tới bắt mày!”
Ngày thường Trương Đức Phát tự cho mình là cán bộ cơ sở, không bao giờ nói tục, nhưng xuất thân là lính lưu manh, có giả vờ văn minh cũng chỉ là giả, tức quá thì chẳng cần giữ gìn gì nữa.
Hai người vừa ra khỏi cửa thì đụng ngay Chu Lão Tam đang hung hăng xông tới, Trương Đức Phát thấy thế liền vội vàng chắn trước mặt Dương Đại Sơn để ngăn hắn lại.
“Lão Tam, Lão Tam, bình tĩnh! Mày bình tĩnh trước đã!”
“Bình tĩnh, tao bình tĩnh cái con khỉ!” Chu Lão Tam đẩy Trương Đức Phát ra, xông lên đấm thẳng vào mặt Dương Đại Sơn một quả.
Dương Đại Sơn tuy rằng đập vỡ đầu người ta trong lòng cũng hơi hoảng, nhưng không hề cảm thấy mình làm sai, chỉ cần là một người đàn ông bình thường nghe thấy Chu Lão Nhị nói thế thì cũng phải động tay, nên bây giờ bị Chu Lão Tam đánh tới cửa thì lập tức nổi khùng, ăn một đòn xong liền xông lên đánh nhau với hắn.
Mặc kệ hai người này đánh nhau không thể tách rời thế nào, cũng mặc kệ Trương Đức Phát có nóng như lửa đốt hay không, Chu Lão Nhị coi như đã yên ổn qua một đêm.
Trời vừa hửng sáng, Điền Thái đã bị tiếng thét của chị Tần đánh thức, cô lăn ra khỏi giường chạy ra ngoài, cô cứ tưởng Chu Lão Nhị xảy ra chuyện gì, vén rèm lên thấy người đã mở mắt mới thở phào nhẹ nhõm.
Cô lại gần bắt mạch, coi như cửa ải này đã qua. “Đừng vội ngồi dậy, cảm thấy chóng mặt hay buồn nôn là bình thường, tình trạng của bác phải nghỉ ngơi một thời gian mới khỏi được, khoảng thời gian này cứ tĩnh dưỡng hết sức.”
Chị Tần mắt ngấn lệ nhưng miệng cười không ngậm lại được, đối với chị mà nói, Chu Lão Nhị tỉnh lại là chị đã có chỗ dựa tinh thần.
“Theo dõi thêm một lúc nữa, không có vấn đề gì thì hôm nay có thể khiêng về được. Một lát cháu sẽ kê cho bác ít thuốc, về nhà nhớ uống đúng giờ, không đầy một tháng là khỏi.”
Điền Thái vừa nói vừa kéo ngăn kéo lấy giấy bút, cân nhắc rồi viết một toa thuốc, sau đó lại lấy cái nong nhỏ, nhặt từng vị thuốc ra ngoài sân tán thành bột.
Lúc vò thuốc viên, cô vẫn như thường lệ dùng nước trong lu nhỏ, rồi đưa một ống tre nhỏ đựng thuốc viên cho chị Tần.
Gần tới trưa, Trương Đức Phát mới kéo mặt mũi dẫn mấy người trong thôn tới, khiêng Chu Lão Nhị về, lại dặn Điền Thái nhớ ghi sổ, sau này trừ vào công điểm của Dương Đại Sơn.
Đợi mọi người đi hết, Điền Thái cúi đầu nhìn bàn tay trái vừa nãy đã ngứa ngáy không chịu nổi, chỉ thấy cái mầm nhỏ đã mọc rễ nảy mầm trong lòng bàn tay cô càng ngày càng tươi tốt, trải qua gần một năm sinh trưởng, hình dạng đã thay đổi rất nhiều.
Hai lá mầm ban đầu, dưới ánh nhìn của Điền Thái, từ từ khô héo, rụng xuống, bốn chiếc lá còn lại ở mép dần dần ánh lên màu vàng kim.
Đồng thời cảm giác ngứa ngáy trên tay cũng biến mất, ở giữa hai chiếc lá trên cùng lại nhú ra một nụ hoa nhỏ màu vàng nhạt, lắc lư trông có vẻ yếu ớt, không chịu nổi gió.
Cảm nhận được ánh nhìn của Điền Thái, nụ hoa nhỏ động đậy, nhưng không có thêm giọt nước mưa nào nhỏ ra.
“Ừm?”
Điền Thái không chịu thua, lại lắc thử, vẫn không có gì cả, cô rất chắc chắn hôm nay mình chưa hứng nước mưa, là do dinh dưỡng cho sinh trưởng đã tiêu hao hết, hay là sau này sẽ không còn nữa?
Nghĩ tới sau này sẽ không còn nữa, trong lòng Điền Thái bỗng nhiên hoảng hốt, khoảng thời gian này cô làm bác sĩ có chút khởi sắc đều là nhờ cái thứ nhỏ này tăng hiệu quả thuốc, nếu một ngày nào đó không còn nữa, cô không dám nghĩ tiếp.
Cô cũng biết mình quá phụ thuộc vào thứ này là không đúng, nhưng một người đã quen đi đường tắt, sao có thể chịu khó tự mình cố gắng.
Điền Thái thử đi thử lại mấy lần, mầm đậu vẫn không nhỏ thêm một giọt nước mưa nào, cô cố gắng đè nén sự bứt rứt trong lòng, định ngày mai sẽ thử lại.
Tạm đối phó qua bữa trưa, Điền Thái bê ghế ra ngồi dưới gốc cây hải đường xem sách thuốc, thỉnh thoảng lại phải phân tâm nhìn mầm đậu trong lòng bàn tay, nhưng cả buổi trưa không có động tĩnh gì.
Chiều đến, Tần Lĩnh lại đẩy một chiếc xe bò tới, trên xe chất đầy một xe rơm rạ.
Đợi anh đỗ xe trong sân, Điền Thái mới phát hiện rơm rạ trên xe đã được đan sẵn, thành từng tấm, hình dáng này hơi quen mắt.
“… Cái này dùng để lợp mái nhà à?”
“Ừm,” Tần Lĩnh để xe bò trong sân, lại quen cửa quen nẻo ra sân sau khiêng thang tới dựa vào mái hiên, “Mái nhà của em nên thay rồi.”
Tần Lĩnh cởi áo khoác ngoài, bên trong chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ, Điền Thái để ý thấy, cơ bắp trên người anh rất rắn chắc, không phải loại cơ bắp cứng đơ thường thấy trên mạng thời sau này tập ở phòng gym, mà là kiểu cơ bắp săn chắc, rắn rỏi.
Chỉ là, Điền Thái nhìn trời rồi lại nhìn mình, hôm nay trời vẫn khá lạnh, cô còn mặc áo dài tay đây này, Tần Lĩnh mặc ít thế, không lạnh sao?
Điền Thái thấy anh trèo lên rồi lại phải xuống lấy rơm, liền tiện tay đưa lên giúp, chẳng mấy chốc Tần Lĩnh đã ném hết đống rơm cần thay trên mái nhà xuống, rồi trải từng lớp rơm mới lên.
Tiếp theo lại đeo găng tay vào, móc từ trong túi vải ra một ít bột gì đó rắc lên mái nhà.
Điền Thái đứng trong sân ngửa cổ lên nhìn, nhìn tới nỗi cổ đau nhức, cũng không biết anh rắc cái gì, ngơ ngác hỏi, “Anh rắc gì thế?”
“Vôi sống.”
Cái này Điền Thái từng nghe chú La Hai nói rồi, bảo là rắc vôi sống lên để chống mục, chống côn trùng, quan trọng là không dễ bắt lửa.
