Chương 89: Có người đến nhà
Sáng hôm sau, trời vừa hửng sáng Điền Thái đã bật dậy. Cô hâm nóng lại đồ ăn tối qua, một người một mèo ăn tạm vài miếng.
Xỏ đôi giày cao su vàng, cô nhét chặt ống quần vào tất rồi dùng vải buộc chặt lại, lấy thêm hai cái túi vải bỏ vào thúng tre rồi lên núi.
Buổi sáng đúng lúc sương còn nặng hạt, cô vào núi chưa được bao lâu tất đã ướt sũng. Điền Thái không dám chần chừ, thẳng hướng chỗ hôm qua bắt thỏ mà đi.
Đến khi trời sáng hẳn, thúng tre của cô đã có năm con thỏ mập.
Lần này Điền Thái rút kinh nghiệm hôm qua, không dùng dây mây trói thỏ nữa mà nhốt hết vào túi vải, lấy dây buộc kín miệng. Mang như thế lên huyện cũng không gây chú ý.
Xuống núi cô chạy một mạch, cuối cùng cũng kịp xe bò của làng. Đến công xã chờ một lát liền lên được chiếc xe cà khổ chạy lên huyện.
Đây là lần thứ hai Điền Thái vào thành sau hơn một tháng. Vừa xuống xe đã thấy mấy người ăn mặc rách rưới bị vây giữa đám đông đánh túi bụi, mấy kẻ ra tay còn hét gì đó.
Điền Thái chứng kiến một người đàn ông trí thức bị giật mất kính trong lúc giằng co, chiếc kính rơi xuống đất bị mấy thanh niên lao theo giẫm nát tan tành.
Người đàn ông trung niên mất kính, run rẩy đưa hai tay mò mẫm dưới đất, đôi mắt vô hồn mở to bị giẫm lên, mặt lấm lem bùn đất.
Điền Thái cảm thấy cổ họng như bị nghẹn lại, nhưng đối diện với những chuyện thế này, cô chỉ có sự bất lực sâu sắc. Cô đành vòng qua đám người, đi thẳng về phía trạm thu mua. Đi được khoảng nửa tiếng thì thấy tám chữ đỏ tươi trên tường ngoài trạm thu mua: “Phát triển sản xuất, bảo đảm cung ứng”.
Điền Thái từng đến đây khi mua dược liệu cho đại đội, nhưng cô không biết ở đây còn thu mua cả thú rừng. Anh chàng trẻ đứng quầy thấy cô thì ngẩn ra một lúc, rồi nhanh chóng nở nụ cười niềm nở: “Thuốc hết rồi hả?”
Điền Thái sững người, không ngờ đã mấy tháng trời mà người ta vẫn còn nhớ mình.
Điền Thái đâu biết rằng, trạm thu mua ngày nào cũng tiếp xúc với dân các làng, người đến ít khi có trẻ, huống chi là một cô gái trẻ xinh đẹp. Anh chàng ngẩn ra là vì thấy Điền Thái trông còn xinh hơn lần trước nhiều.
“Lần này không phải mua thuốc đâu ạ.” Điền Thái nhìn quanh không thấy ai khác, mới nói: “Cháu tìm chú Lương Ngọc Sơn ạ.”
Anh chàng trẻ bèn gọi vọng vào trong: “Anh Lương ơi, có người tìm!”
“Tới đây!” Tiếng một người đàn ông trung niên vọng ra từ trong nhà.
Rất nhanh, một người đàn ông để râu quai nón bước ra, thấy trong nhà chỉ có mỗi Điền Thái thì ngẩn ra: “Cô là?”
“Là anh Tần Lĩnh bảo cháu đến tìm chú ạ.” Điền Thái vội nói rõ thân phận, rồi chỉ tay vào thúng tre sau lưng.
Lương Ngọc Sơn chớp mắt, cố ý nói: “Cô là em gái thằng nhỏ Tần hả? Cứ gọi tôi là Tam ca như nó đi.”
Điền Thái thấy bộ dạng của anh ta, biết ở đây còn có người ngoài, liền không phản bác, thuận theo gọi một tiếng “Tam ca”.
“Lại đây nào, tôi xem thử.” Anh ta xách thúng tre của Điền Thái sang một bên kiểm hàng, thấy mấy con thỏ đều ngon lành, còn sống nhăn, chẳng tì vết nào, rất hài lòng.
“Tôi lấy hết chỗ này, theo giá cho anh cô, bốn hào năm xu một cân.”
Điền Thái khá hài lòng với mức giá này. Giá trạm thu mua chắc chắn thấp hơn nhiều so với cửa hàng thực phẩm phụ, mà bắt nhiều quá mấy thanh niên trí thức cũng không ăn hết, chi bằng bán cho trạm thu mua vừa tiện vừa nhàn.
Khi Điền Thái xuống xe ở công xã, trời đang là lúc nóng nhất trong ngày. Đợi một hồi không thấy máy kéo về đại đội Bắc Sơn, đành chịu, cô đeo thúng tre rỗng lững thững đi bộ về. Lúc cô về đến thôn Tựa Sơn, trời đã tối mịt.
Điền Thái vừa gọi “Mimi” vừa đẩy cổng nhà, không thấy bóng mèo đâu, chợt nhớ hôm nay đã gửi Mimi cho La Tú Diễm, chắc giờ nó chưa biết cô về.
Nghĩ bụng nhân lúc này lo dọn dẹp bản thân, ăn cơm xong rồi đón con bé về sau.
Điền Thái để thúng tre vào bếp, nhóm lửa đun nước, định tắm qua rồi nấu cơm. Đang định vào nhà lấy quần áo thay thì sững lại.
Sợi tóc cột ở tay nắm cửa đã đứt.
Vẻ mặt lười nhác của Điền Thái lập tức trở nên cảnh giác.
Nghĩ đến kẻ chủ mưu đứng sau vụ truy sát hai người hồi đó, tim cô hơi thắt lại, trong đầu chợt lóe lên hàng ngàn khả năng.
Là ai, vì mục đích gì mà lợi dụng lúc cô vắng nhà để lẻn vào?
Điền Thái giả vờ không phát hiện gì bất thường, thản nhiên ngân nga một điệu hát vào nhà lấy bộ quần áo thay rồi ra bếp.
Kết quả là lúc vào chuồng tre sau vườn lấy củi, cô lại thấy dưới đất cạnh cửa sổ có một dấu chân. Mấy hôm trước Tần Lĩnh rắc vôi sống lên mái nhà cô, có một ít rơi xuống đất. Điền Thái mấy nay bận quá chưa kịp quét, giờ giữa đống vôi sống hiện ra một dấu chân rất rõ ràng, phơi bày trắng trợn rằng có người lạ đã vào nhà.
Trong lúc chờ nước sôi, Điền Thái cẩn thận hồi tưởng lại đồ đạc trong nhà. Mấy cuốn sách thuốc của nhà họ Thái cô đều để dưới hầm, đọc xong cuốn nào mới đổi cuốn khác. Mấy hôm trước vừa đọc xong cuốn nhật ký hành nghề y do cha của Thái Bình biên soạn, cô để lại dưới hầm chưa kịp lấy cuốn mới.
Tiện lợi, quan trọng nhất là rẻ. Tre trên núi Bắc mọc um tùm, tùy tiện cắt một cây tre là làm được khá nhiều thứ.
Điền Thái cố nhớ lại xem thời gian qua mình có sơ hở chỗ nào, nghĩ mãi chẳng ra manh mối. Từ khi đến thôn Tựa Sơn, cô đã đủ khiêm tốn rồi, chưa từng làm gì quá đáng.
Không đúng!
Điền Thái chợt nghĩ đến căn bệnh sán lá máu xuất hiện hồi trước. Căn bệnh vốn không nên xuất hiện ở phương Bắc này, có liên quan đến kẻ đứng sau không?
Càng nghĩ càng thấy khả nghi.
Đã lợi dụng lúc cô vắng nhà vào lục soát rồi, mà giờ vẫn chưa trực tiếp tìm đến cửa. Là vì cô chỉ là đối tượng bị nghi ngờ, tạm thời chưa phát hiện gì bất thường, hay đã nhìn ra điều gì đó và đang triển khai kế hoạch khác?
Điền Thái mất hết cảm giác muốn tắm. Trực giác mách bảo có người muốn hãm hại mình, nhưng đối phương ra tay lúc nào, ra tay thế nào cô hoàn toàn không biết. Cảm giác như cừu non chờ chết thật tệ hại quá.
Nếu đối phương dám đối đầu trực diện, cô chưa chắc đã sợ, chỉ sợ bọn chúng như con chó điên rình rập trong bóng tối, không biết lúc nào lao ra cắn cho một phát.
Không có chuyện phòng trộm nghìn ngày, nhưng trộm ở đâu cô căn bản không biết!
Điền Thái đóng cửa bếp lại, vừa ngân nga hát vừa tạo ra tiếng động như đang tắm, nhưng trong bóng tối lại kiểm tra tình trạng hầm.
May quá, cọng cỏ cô kẹp ở một bên vẫn còn nguyên chỗ cũ. Không biết là kẻ đột nhập không để ý đến hầm, hay chưa kịp để ý đã rời đi. Dù sao lần này cũng là hồi chuông cảnh tỉnh cho Điền Thái, sau này không được lơ là nữa.
