Chương 24: Sáng tạo kiến trúc
Mấy giáo sư già trong phòng thí nghiệm nhìn Diệp Chiêu như thể đang ngắm bảo vật, suýt chút nữa thì muốn kiểm tra cô từ đầu đến chân, thậm chí còn lấy vài mẫu tóc.
May mà Diệp Chiêu không bài xích những cuộc kiểm tra không nguy hiểm đến tính mạng, cô phối hợp trả lời một số câu hỏi về tình trạng cơ thể, cuối cùng rút vài ống máu xem như kết thúc.
Phù Liệt đưa Diệp Chiêu đến khu thí nghiệm phía sau, nơi đây có xác sống, chuột biến dị, quạ biến dị mà họ bắt từ bên ngoài về.
Trong đó có một con chuột mắt đỏ, nghe nói là họ bắt được từ đống đổ nát sau vụ nổ hạt nhân ở thành phố X.
Phù Liệt nói: “Chuột biến dị sau khi bị nhiễm phóng xạ còn đáng sợ hơn chuột biến dị bình thường nhiều, móng vuốt của chúng sắc nhọn hơn, tính tình cũng tàn bạo hơn, nếu không kịp thời kiếm ăn, chúng sẽ ăn thịt lẫn nhau. Càng ăn được nhiều thịt, năng lượng càng mạnh!”
“Những loài biến dị này đều có một điểm chung, đó là thân thể chúng tuy đã mục nát gần hết, nhưng đại não vẫn còn nguyên vẹn, vẫn sống, chi phối mọi hành động của chúng.”
Cho nên chỉ có chặt đầu xác sống mới có thể giết chết chúng.
Diệp Chiêu nghe Phù Liệt giới thiệu bên tai, mỗi lần đến gần một sinh vật biến dị, cô lại bấm kỹ năng, quét.
【Quét thành công: Sáng tạo chuột xác sống*1, cần điểm sáng tạo: 100.】
【Quét thành công: Sáng tạo quạ xác sống*1, cần điểm sáng tạo: 100.】
【Quét thành công: Sáng tạo mèo xác sống*1, cần điểm sáng tạo: 100.】
【Quét thành công: Sáng tạo chó xác sống*1, cần điểm sáng tạo: 100.】
【Ghi chú: Sinh vật biến dị do người chơi sáng tạo sẽ không còn khả năng lây lan virus xác sống, và sẽ tâm ý tương thông với người chơi, hoàn toàn tuân theo mệnh lệnh của người chơi.】
Phù Liệt nói: “Số lượng động vật biến dị có thể sống sót không nhiều, virus xác sống tuy có thể thay đổi thể chất của chúng, nhưng phần lớn động vật không chịu nổi sự thay đổi này, sẽ chết trong quá trình biến dị.”
“Bốn con xác sống động vật trước mắt cô đây cũng là những nhóm nguy hiểm nhất đối với loài người hiện tại, đặc biệt là chuột xác sống và quạ xác sống, chúng luôn xuất hiện theo bầy đàn, gây ra uy hiếp cực lớn cho phe chúng tôi!”
“Vậy bây giờ cô có thể nói cho tôi biết, tại sao cô lại đến phòng thí nghiệm không?”
Nói xong, anh ta quay đầu nhìn cô gái bên cạnh.
Cô gái mặc đồ bảo hộ, lúc này chỉ để lộ đôi mắt, ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng.
Diệp Chiêu liếc anh ta một cái: “Mấy người đối với tôi còn đang trong thời kỳ khảo sát phải không? Bên thành phố C thế nào rồi?”
Diệp Chiêu từng cảnh báo trên Weibo rằng thành phố C sẽ bị đàn chuột biến dị tấn công trong vòng ba ngày, hôm nay là ngày thứ hai.
Thành phố C vẫn yên ả.
Tạm thời cũng không phát hiện cảnh tượng đàn chuột xác sống quy mô lớn tiến công thành phố C.
Cho nên không ít người trong căn cứ an toàn nghi ngờ năng lực Tiên tri của Diệp Chiêu.
Phù Liệt nói: “Người của chúng tôi đã cố gắng hết sức để sơ tán, nhưng muốn sơ tán hoàn toàn trong thời gian ngắn là không thể. Hơn nữa, lẽ nào cứ gặp đàn chuột biến dị là chúng tôi lại chạy trốn sao? Thế giới chỉ có lớn như vậy, chúng tôi có thể chạy đi đâu?”
Anh ta thở dài một tiếng, vẻ mặt thất vọng.
Diệp Chiêu nghe Phù Liệt nói, mặc dù anh ta nói sự thật, nhưng cô cảm thấy rất có thể anh ta cố tình nói với cô.
Nhưng Diệp Chiêu không có bằng chứng.
Phù Liệt lại đưa Diệp Chiêu đến mấy phòng thí nghiệm khác, trong mấy phòng thí nghiệm này đều nhốt những người lính bị nhiễm biến dị, Phù Liệt nói: “Họ bị thương khi làm nhiệm vụ bên ngoài, cuối cùng không chịu nổi, đã tình nguyện trở thành vật thí nghiệm.”
Xác sống bị nhốt trong không gian kín đang phát cuồng, cơn đói mãnh liệt và khát khao máu thịt khiến chúng không kiềm chế được mà tấn công mọi thứ xung quanh, có con xác sống thậm chí còn bị bản năng thúc đẩy tự cắn xé thân thể mình.
Cảnh tượng kinh tởm, quái dị, đáng sợ và bi thương này khiến mặt Diệp Chiêu tái mét.
Phù Liệt nói: “Xác sống không sợ lửa không sợ ánh sáng, sức mạnh của chúng cũng sẽ tiến hóa khi nuốt chửng nhiều thức ăn hơn, còn người có dị năng trong loài người thì triệu người cũng khó có một người, chẳng lẽ loài người thực sự đi đến diệt vong sao?”
Diệp Chiêu: … Cô biết thế nào được, cô chỉ là một con ma chết oan bình thường thôi.
Bao giờ thì Quỷ sai đại nhân mới đến giải thoát cho cô đây?
Nói mới nhớ, sát thương trong game có mang về hiện thực không nhỉ?
Diệp Chiêu lại bắt đầu lo lắng, cuộc sống này đúng là khổ vãi!
Diệp Chiêu quay người nói: “Đi thôi, ra ngoài rồi nói tiếp.”
Phù Liệt cau mày, theo Diệp Chiêu rời khỏi phòng thí nghiệm.
Thay đồ bảo hộ ra, Diệp Chiêu lại mặc chiếc áo hoodie rộng thùng thình của mình, đội mũ lưỡi trai và mũ áo hoodie lên, chủ trương che kín mít không lộ chút da thịt nào.
Khử trùng xong đi ra, Phù Liệt đã đợi ở bên ngoài từ trước, đang ngồi xổm dưới đất hút thuốc một cách bực bội, thấy Diệp Chiêu, anh ta đứng dậy.
Thiếu nữ mặc đồ đen, dưới bóng râm của vành mũ rộng là một khuôn mặt tái nhợt lạnh lùng, cô lấy từ trong túi ra một viên kẹo, bóc vỏ nhét vào miệng, má phồng lên, khoảnh khắc này sắc mặt u ám của cô dường như cũng tốt hơn không ít.
Diệp Chiêu thấy Phù Liệt cứ dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn mình, cứ như thể mình đang ăn một mình vậy, trong không gian của cô có rất nhiều kẹo, cô cũng không phải loại người keo kiệt, liền lấy từ trong túi ra một viên: “Cho anh.”
Phù Liệt không thích mấy thứ con gái trẻ con, nhưng quỷ thần xui khiến lại đưa tay nhận lấy: “Cảm ơn.”
Diệp Chiêu xua tay: “Tôi đói rồi, đi ăn cơm trước, tạm biệt.”
Phù Liệt: …
Anh ta nhìn thiếu nữ áo đen đi xa, vẻ mặt nôn nóng lập tức bị thay thế bằng sự lạnh lùng sắc bén.
Cô gái nhỏ bình tĩnh và trầm ổn hơn anh tưởng, lòng phòng bị cũng nặng hơn, anh cứ ngỡ mình đã bộc bạch hết lòng như vậy, Diệp Chiêu thế nào cũng nên có phản ứng gì đó, quả nhiên, trò tỏ ra yếu đuối này không phải lúc nào cũng hiệu quả.
…
Trong nhà ăn có khá đông người, Diệp Chiêu gọi một suất bắp cải hầm miến, một suất rau câu xào, hai cái bánh bao trắng, tráng miệng là cà rốt cô tự mang theo.
Thịt cô không thể nuốt nổi một chút nào, nhất là sau khi nhìn thấy cảnh tượng vừa rồi.
Cô không khỏi thở dài, mở bảng game ra.
Vừa nãy trong đầu cứ vang lên tiếng bíp bíp bíp, cô chưa kịp xem.
Bây giờ có thể nghiên cứu một chút.
Phải công nhận năng lượng mà xác sống động vật mang lại rất khả quan, nhiều hơn cả mấy vạn vật phẩm cô quét trước đó, trực tiếp giúp cô vượt qua một cấp lớn, lên đến cấp hai!
【Sáng tạo: Cấp hai (thời gian sống sót có thể trực tiếp chuyển đổi thành điểm sáng tạo, 1 phút ≈ 2 điểm).】
Kỹ năng sáng tạo cấp hai cho phép cô kiếm được khoảng 2880 điểm sáng tạo mỗi ngày, tốc độ nhanh gấp đôi trước kia.
Diệp Chiêu dùng kỹ năng lên người bạn ăn cùng bàn xa lạ đối diện.
【Cấp độ người chơi không đủ, không thể quét sinh vật cấp cao.】
Ngay cả thông báo hệ thống cũng thay đổi.
Diệp Chiêu lại dùng kỹ năng lên nhà ăn.
【Quét thành công: Sáng tạo nhà ăn*1, cần điểm sáng tạo: 1.】
Trên mặt Diệp Chiêu hiếm khi lộ ra vẻ vui mừng, quá tốt rồi, cuối cùng cô cũng có thể quét những thứ có thể tích lớn hơn, trước đây hễ quét thứ gì hơi to một chút là hiện không đủ cấp độ, bây giờ cô đã có thể quét cả tòa nhà ăn!
Tuy nhà ăn chỉ có ba tầng, nhưng đối với Diệp Chiêu mà nói cũng là một bất ngờ lớn.
Cô vét sạch chén cơm trong ba hai miếng, rời khỏi nhà ăn, có mục đích dạo quanh khu vực lân cận, quét các kiến trúc xung quanh, rất nhanh đã nắm được quy luật.
Kỹ năng sáng tạo cấp hai có thể quét các kiến trúc dưới năm tầng, diện tích không được vượt quá năm trăm mét vuông, một khi vượt quá giới hạn này, sẽ hiện không đủ cấp độ không thể quét.
Cô quét một biệt thự, một nhà lắp ghép ba tầng, một tháp canh, một nhà kính trồng rau, và một dãy nhà lắp ghép dành cho người sống sót.
Trong số đó, Diệp Chiêu thích nhất là tháp canh, giống như tháp canh thời cổ đại, nó rất cao, rất tiện để nằm bắn tỉa.
Hơn nữa sáng tạo những kiến trúc này, đều chỉ cần 1 điểm.
Rất rẻ.
