Chương 32: Quỷ Dị Giáng Lâm 5
……Cái quái gì thế?!
Đúng vậy, cái bóng lưng vừa rồi xuất hiện từ hư không rồi biến mất, Diệp Chiêu muốn đuổi cũng chẳng biết đuổi về đâu.
Một tờ giấy xuất hiện từ trên không, trên đó viết hai chữ: Cảm ơn~ [trái tim]
Diệp Chiêu: ???
Không sai, trận chiến vừa rồi giữa cô và quỷ trẻ con đã bị người khác nhìn thấy. Cô không ngờ ở đây còn có người thứ ba, và hắn đã cướp đi chiến lợi phẩm của cô!
Cô nhìn quanh, cố gắng tìm kiếm kẻ khả nghi, nhưng không có, hoàn toàn không có!
Diệp Chiêu tức điên người, nghĩa là hôm nay cô liều mạng ra ngoài, không quét được tấm gương đồng, còn mất cả đóa hoa hồng mà cô vất vả lắm mới có được!
Cô thậm chí còn chưa kịp sờ vào nó.
Dù rất tức, nhưng cô đành phải chấp nhận sự thật, hoa hồng của cô đã bị cướp mất!
Diệp Chiêu không quay lại khu thương mại lúc nãy. Động tĩnh vừa rồi không nhỏ, cô sợ sẽ thu hút sự chú ý của những con quỷ nhỏ khác. Cô cũng không dám bắt taxi, mà đi tàu điện ngầm gần nhất, đứng cùng mấy người đi làm về có bóng dáng dưới chân để chờ tàu.
Đúng lúc đó, một chàng trai trẻ có gương mặt rất tuấn tú bước tới, mặc áo thun trắng quần jean, nụ cười ngại ngùng: "Chị ơi, làm ơn giúp em với, ví em bị mất cắp rồi, nhưng em còn thiếu một ít tiền để về nhà. Chị có thể cho em mười tệ, giúp em về nhà được không ạ?"
Người đàn ông này thực sự rất đẹp trai, còn đẹp hơn cả nam diễn viên Diệp Chiêu từng thấy trên TV. Thêm vào đó anh ta ăn mặc đơn giản nhưng đẹp mắt, trên tai còn đeo một chiếc bông tai đính kim cương nhỏ. Rõ ràng rất đẹp, nhưng trông lại giống một sinh viên đại học ngây thơ khờ khạo.
Hai chị gái bên cạnh Diệp Chiêu hào phóng đưa hết tiền lẻ trong túi cho anh ta. Người đàn ông nháy mắt cười với họ: "Cảm ơn hai quý cô tốt bụng, tôi sẽ ghi nhớ suốt đời."
Anh ta bước tới trước mặt Diệp Chiêu, dùng ánh mắt đáng thương tương tự nhìn cô. Diệp Chiêu nhìn người đàn ông trước mặt, từ trong túi lấy ra một trăm tệ, đưa cho anh ta.
Người đàn ông: "Chị ơi, chị tốt quá, người tốt sẽ được bình an."
Không hiểu sao, Diệp Chiêu hơi nghi ngờ anh chàng đẹp trai này. Anh ta hơi giống cái bóng đã cướp hoa hồng của cô lúc nãy.
Tuy hai người ăn mặc khác nhau, một đen một trắng, nhưng dáng người thì giống, không phải hơi giống, mà là rất rất giống.
Sau khi thể chất được tăng cường, trí nhớ của Diệp Chiêu cũng cải thiện đáng kể, cô không thể nhìn nhầm được.
Nhưng cô không quét thấy hoa hồng trên người anh chàng đẹp trai, cũng không quét thấy gương đồng, càng không có đạo cụ game như bùa trừ tà.
Không phải người chơi?
Nhưng không loại trừ khả năng đối phương cũng giống cô, đã rút được đạo cụ không gian hoặc thẻ dịch chuyển tức thời, vì hắn có thể xuất hiện và biến mất từ hư không.
Diệp Chiêu bước tới một bước: "Chúng ta sang bên kia nói chuyện được không?"
Đồ An sững người, hai cô gái bên cạnh cũng nhìn cô với ánh mắt ngạc nhiên và không hài lòng, cho rằng cô cho tiền thì cho, sao lại còn muốn hẹn riêng anh chàng kia?
Đôi mắt trong veo ngây thơ của Đồ An thoáng chút nghi hoặc và ngại ngùng: "Chị ơi, em..."
Diệp Chiêu đã nhanh chân áp sát anh ta, tay trong túi đã nắm chặt một con dao nhỏ, chĩa vào bụng người đàn ông. Đồ An giật bắn cả người, không dám nói thêm, theo chỉ thị của Diệp Chiêu đi vào góc khuất bên cạnh.
"Lấy ra."
Đồ An giơ hai tay lên, cầm một tờ tiền trăm tệ: "Chị ơi, đừng vậy mà, tiền của chị em trả lại là được."
Diệp Chiêu: "Chị biết em không nói cái này. Lấy ra."
Đồ An do dự một lúc, lại từ trong túi lôi ra một xấp tiền giấy mấy chục tệ: "... Em chỉ là không muốn đi làm, lừa chút tiền thôi, có làm gì thương thiên hại lý đâu!"
Diệp Chiêu nhìn chằm chằm anh ta, muốn tìm trên khuôn mặt này cảm xúc nói dối, nhưng tiếc thay người này đúng là có bản lĩnh, cô chẳng thấy gì cả.
Mũi dao dí sát, Đồ An đau đến mặt trắng bệch, càng thêm sợ hãi: "Chị ơi bình tĩnh! Em xin thề từ nay sẽ không lừa tiền nữa!"
Diệp Chiêu: Thật sự không phải hắn?
Cô rút dao, lùi lại hai bước, thấy Đồ An hoảng hốt vén áo lên, để lộ cơ bụng sáu múi, cùng một chấm đỏ bị mũi dao chọc vào.
Nếu mạnh hơn một chút nữa là rách da rồi.
"Chị ra tay ác thật, em cứ tưởng em chết chắc rồi!"
Diệp Chiêu ngượng ngùng ho một tiếng, ném một xấp tiền cho anh ta: "Xin lỗi, nhận nhầm người."
Cô quay người bỏ đi. Hai cô gái kia đã gọi nhân viên tàu điện ngầm tới, nói cô đe dọa người này nọ, đặc biệt là hai cô gái đó chạy tới bên Đồ An, hỏi anh ta có bị thương không.
Diệp Chiêu không nói gì, Đồ An lập tức giải thích: "Không có không có, không có đe dọa gì hết! Bọn em chỉ có chút hiểu lầm, bây giờ đã nói rõ rồi!"
Một hồi giải thích, Diệp Chiêu mới được xóa án, lên tàu cao tốc về nhà.
Anh chàng đẹp trai không chấp chuyện cũ, tiễn Diệp Chiêu và mọi người lên tàu, còn thân thiện vẫy tay chào tạm biệt.
Diệp Chiêu thực sự không muốn thừa nhận mình nhìn lầm người, nhưng cô lại không có chứng cứ chứng minh anh chàng đẹp trai chính là tên trộm đã lấy mất hoa hồng của cô.
Hơn nữa xung quanh nhiều người như vậy, cô cũng khó ra tay. Cô không muốn phải đối mặt với quỷ dị trong đồn cảnh sát, chỉ nghĩ thôi đã rùng mình, quỷ dị đúng là quá đáng sợ!
Đồ An tiễn Diệp Chiêu rời đi, rồi dùng cùng một phương pháp cắt xén thêm vài con mồi ở ga tàu điện ngầm. Trước khi trời tối, anh ta mới ra khỏi ga, đeo kính râm và mũ, đi về phía khách sạn gần đó.
Tốt, tiền thuê phòng một ngày lại có rồi.
Nhưng chưa đi được mấy bước, mấy tên côn đồ đã xúm lại: "Này anh bạn, nghe nói hôm nay kiếm được kha khá nhỉ? Không mời mấy anh em một chén à?"
Đồ An co rúm lại không dãm chống cự, bị mấy người đàn ông kẹp vào góc tối...
Vài phút sau, Đồ An với vẻ mặt vô hại bước ra từ trong đó. Con người trên thế giới này thật tốt, tranh nhau cho hắn tiền.
Dường như nghĩ tới chuyện gì thú vị, hắn còn cười hề hề.
...
Diệp Chiêu về khách sạn, vẫn như thường lệ được anh Tiểu Kiều đưa về phòng 909. Lúc nãy khi cô quyết định bắt tàu điện ngầm về khách sạn, cô đã nhắn tin cho anh Tiểu Kiều, bảo anh ấy báo tài xế về khách sạn, không cần đợi cô.
Tâm trạng cô không được vui, con quỷ trẻ con chắc hận cô thấu xương, đằng này hoa hồng còn bị người ta cướp mất, đúng là ôm một đống thù mà mất trắng, tổn thất nặng nề.
Cô liều mạng ra ngoài là vì cái gì chứ?
Đợi khi cô tìm được tên đàn ông đó, nhất định sẽ xẻ hắn ra làm tám mảnh!
Ăn tối xong, cô nằm dài trên ghế sofa lướt tin tức một lát. Tin tức nóng hôm nay là một khu phố XX bỗng nhiên xuất hiện một mảng đen cháy, gạch lát đường cũng nứt vỡ. Chuyên gia giám định là do sét đánh, nhưng họ đâu có thấy sấm chớp gì, mà lại đánh một mảng lớn như vậy, thực sự ly kỳ, nhất thời bao nhiêu lời đồn thổi nổi lên.
【Chẳng lẽ có vị đại năng nào đang vượt kiếp?】
【Có vượt kiếp hay không tôi không biết, nhưng tôi nghi ngờ mình bị xóa ký ức, vì một giây trước tôi còn đang đi bình thường, giây sau mặt đất đã bị đánh nát. Ai có thể nói cho tôi biết chuyện gì đã xảy ra không?】
【Có phải điều này chứng tỏ trên đời có thần tiên? Bồ Tát phù hộ con trúng số năm trăm vạn!】
【Điên thật! Ngày mai tôi phải đến hưởng chút tiên khí!】
【...】
Diệp Chiêu lướt tin tức một lúc, dù là chuyện cô gây ra, nhưng cô không trả lời, định tắm rửa rồi đi ngủ.
Ừ, tắm rửa cũng là một kỹ thuật, cô sợ tắm giữa chừng lại có nước máu chảy ra...
Cùng lúc đó, một người chơi nam nhìn thấy tin tức này, vẫn hoạt động trên mạng như thường lệ, chọn một bình luận 【Chẳng lẽ thực sự có thần tiên đang vượt kiếp?】 và trả lời: "Chưa chắc là thần tiên đâu nha~"
Không phải thần tiên, thì còn có quỷ.
Ai ngờ vừa gửi đi, hắn cảm thấy toàn thân lạnh toát, không khí xung quanh giảm nhiệt nhanh chóng. Hắn kinh hãi ngẩng đầu, thấy một người phụ nữ tóc dài áo trắng từ trong điện thoại bò ra, hắn sợ tới mức ném văng điện thoại!
Quỷ mạng cười hì hì: "Anh đã trả lời em rồi nha~~"
