Chương 44: Kẻ ẩn nấp trong bóng tối
Tống Nghị càng nghĩ càng sốt ruột, lúc này chẳng còn tâm trí đâu mà để ý đến Hàn Lệ Hoa và Tôn Ngọc Liên nữa, chỉ muốn đi cứu chị mình. Và cậu đã hành động ngay, lợi dụng lúc hai người không để ý, cậu nhanh chóng chạy về hướng Tống Noãn vừa đi.
Tống Noãn đang chạy về thì bị Tống Nghị đâm sầm vào người. Cô chưa kịp phản ứng đã bị Tống Nghị ôm chặt. Nhận ra là Tống Nghị, Tống Noãn mỉm cười xoa đầu cậu: “Tiểu Nghị khóc nhè à?”
Tống Nghị nghe vậy liền buông Tống Noãn ra, phản bác: “Em không có…”
Tống Noãn thấy bộ dạng phồng má tức tối của Tống Nghị, thấy em trai mình đáng yêu thật. Nhưng khi thấy vẻ ngại ngùng của Tống Nghị, cô kịp thời lên tiếng: “Được, được, được, Tiểu Nghị không khóc, vậy chúng ta đi thôi nhé?”
Tôn Ngọc Liên và Hàn Lệ Hoa thấy Tống Nghị đột nhiên bỏ đi cũng giật mình, đang định cầm đèn pin đuổi theo thì thấy Tống Noãn xuất hiện, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Tống Noãn nắm tay Tống Nghị đi đến bên Tôn Ngọc Liên và Hàn Lệ Hoa: “Dì Hàn, dì Tôn, thật ngại quá, làm phiền hai dì rồi.”
Sau một hồi khách sáo, Tống Noãn cùng Tống Nghị, Hàn Lệ Hoa và Tôn Ngọc Liên cầm đèn pin đi lên lầu.
Tống Noãn cầm đèn pin dắt Tống Nghị đi trước, Hàn Lệ Hoa và Tôn Ngọc Liên dùng chung một chiếc đèn pin đi sau. Mới leo được chưa đầy 5 tầng, Tống Noãn thấy ánh đèn phía sau rung lắc dữ dội, mới phát hiện Hàn Lệ Hoa và Tôn Ngọc Liên đã mệt đến mức mồ hôi đầm đìa, thở hồng hộc. Cô liền nói: “Dì Hàn, dì Tôn, không vội đâu, chúng ta nghỉ một chút rồi leo tiếp.”
Tôn Ngọc Liên và Hàn Lệ Hoa nghe vậy cũng không cố gắng quá sức.
Một lúc sau, Tôn Ngọc Liên như chợt nhớ ra điều gì, nói với Tống Noãn: “Tiểu Noãn, phòng của chúng ta ở tầng 30, hay là các cháu lên trước đi, hai bà già bọn ta cứ từ từ leo lên sau.”
Hàn Lệ Hoa cũng biết hai người họ đang làm gánh nặng cho Tống Noãn và Tống Nghị, liền nói theo: “Đúng đấy Tiểu Noãn, các cháu cứ lên trước đi, bọn ta còn lâu mới tới phòng.”
Nói xong Hàn Lệ Hoa liền hối hận, tầng thấp nhiều thế, sao lúc đó lại đặt phòng cao như vậy chứ.
Còn Tống Noãn thì biết rõ người đến đón Hàn Lệ Hoa không bao lâu nữa sẽ tới, cho dù không kéo họ đi cùng thì cũng phải biết số phòng của họ để tiện chuẩn bị, nên làm sao có thể đồng ý đi trước được.
Tống Nghị thấy vẻ mặt Tống Noãn liền hiểu ý chị, thế là ấm ức nói: “Bọn cháu ở tầng 33.”
Tống Noãn nghe Tống Nghị nói ra, cũng giả vờ bất lực thở dài một tiếng.
Hàn Lệ Hoa vốn còn hơi buồn bực, nhưng thấy hai chị em Tống Noãn cùng cảnh ngộ với mình, liền nói: “Thôi được, chó chê mèo lắm lông, ha ha…”
Tống Noãn thấy Hàn Lệ Hoa nói xong thì bật cười, Tôn Ngọc Liên cũng cười không ngừng, liền giả vờ giận dỗi: “Dì Hàn, dì nói là không cười mà…”
Hàn Lệ Hoa nghe vậy, nhịn cười nói: “Tiểu Noãn, dì vốn không muốn cười, nhưng không nhịn được… ha ha”
Sau đó, Hàn Lệ Hoa và Tôn Ngọc Liên cũng không nhắc đến chuyện tách đi nữa. Mấy người đi được một lúc lại nghỉ, trên đường gặp hơn mười nhóm người, cuối cùng cũng đến được tầng 30.
Hàn Lệ Hoa và Tôn Ngọc Liên đi được nửa đường thì chân đã mềm nhũn, may mà Tống Noãn kiên quyết đòi xách túi giúp hai người. Hai người phải mất gấp đôi thời gian mới đi hết nửa chặng đường còn lại.
Hàn Lệ Hoa thấy cuối cùng cũng đến tầng 30, thở phào nhẹ nhõm rồi nói: “Tiểu Noãn, Tiểu Nghị, phòng của chúng ta cách cầu thang thoát hiểm không xa, chúng ta mau vào nghỉ ngơi thôi.”
Phòng của Tôn Ngọc Liên và Hàn Lệ Hoa quả thực cách cầu thang thoát hiểm không xa, là phòng thứ tư và thứ năm tính từ đầu cầu thang, số phòng 3027 và 3028.
Tống Noãn vốn chỉ đến để nhận biết cửa, biết hai người cũng mệt lử rồi, nên sau khi vào phòng đặt đồ đạc xuống liền nói: “Dì Hàn, dì Tôn, hai dì nghỉ ngơi trước đi, bọn cháu cũng về đây.”
Tôn Ngọc Liên và Hàn Lệ Hoa nghe vậy còn muốn giữ lại, dù sao bây giờ họ đã coi Tống Noãn và Tống Nghị như con cháu trong nhà. Trời tối như mực, Tống Noãn còn dắt theo một đứa trẻ, họ cũng lo lắm.
Tống Noãn thấy vậy liền nói: “Dì Tôn, dì Hàn, bọn cháu ở tầng 33, cách nhau có hai tầng thôi, muốn xuống thì dễ lắm, hoặc hai dì cũng có thể lên chỗ bọn cháu chơi mà…”
Tôn Ngọc Liên và Hàn Lệ Hoa thấy Tống Noãn kiên quyết như vậy, cũng đành đồng ý.
Năm phút sau, Tống Noãn và Tống Nghị cuối cùng cũng về đến tầng 33.
Chỉ là, vì trời tối, cầu thang thoát hiểm thường có người qua lại, cả hai đều không để ý, một bóng đen sau khi thấy họ vào phòng mới lặng lẽ quay đầu rời đi.
Còn Tống Noãn thấy thời gian đã qua một giờ sáng, vừa mệt vừa đói, liền nhân lúc Tống Nghị về phòng, lén lút từ trong không gian lấy ra một phần gà xào cay đã đóng gói từ ngoài đại học, hai hộp cơm, hai cốc trà sữa.
Làm xong những việc này, Tống Noãn đến trước phòng Tống Nghị, gõ cửa: “Tiểu Nghị, ngủ chưa?”
Những ngày qua Tống Nghị đã hiểu khá rõ về Tống Noãn, cậu biết Tống Noãn là một người mê ăn. Hôm nay từ khi Hàn Lệ Hoa và Tôn Ngọc Liên lên xe nhà mình, Tống Noãn không lén lút lấy đồ ngon từ không gian ra nữa. Lúc nãy cậu vội về phòng như vậy chính là để tạo cơ hội cho Tống Noãn.
Quả nhiên đúng như cậu đoán, Tống Noãn lại đến gọi cậu. Vì được Tống Noãn nhớ đến, trong lòng Tống Nghị vui sướng vô cùng.
Tuy nhiên, cậu biết Tống Noãn coi mình như trẻ con, mặc dù đã ngửi thấy một mùi thịt đặc biệt, vẫn giả vờ mắt nhắm mắt mở hỏi Tống Noãn: “Chị, sao thế?”
Tống Noãn thấy cảnh tượng đáng yêu này của Tống Nghị, theo thói quen xoa đầu cậu: “Đói rồi phải không? Chị mang đồ ăn cho em này, chúng ta mau đi ăn thôi.”
Tống Noãn thấy mắt Tống Nghị sáng rực, vừa đi vừa cười nói: “Mau lên nào…”
Tống Noãn gọi phần gà xào cay lớn nhất, là hộp nhựa tròn cỡ đại, đường kính hơn 40 cm, đầy ắp một hộp. Tống Noãn mở nắp hộp, một mùi thơm cay nồng đặc trưng của món gà xào cay bay ra, ngay cả Tống Noãn cũng không nhịn được mà nuốt nước bọt.
Phải biết rằng, mấy ngày nay ở gara, để mùi bớt nồng, cũng để Tống Nghị không nghi ngờ, hai người toàn ăn bánh bao, bánh mì lạnh, cháo các thứ, Tống Noãn đã thèm chết đi được.
Còn Tống Nghị kiếp trước gia đình giàu có, chưa từng ăn món gà xào cay này, đến tận thế có miếng ăn đã là tốt lắm rồi, nào dám mơ tới, đến tên món ăn cậu còn không biết.
Nhưng mùi thơm này quá quyến rũ, cậu nhìn miếng gà thấm đẫm nước sốt, theo bản năng nuốt nước bọt.
Còn Tống Noãn từ khi món gà xào cay được bày lên bàn, ánh mắt đã dán chặt vào nó. Cô gắp một miếng bỏ vào miệng, hương vị thơm ngon của thịt gà tràn ngập vị giác, một miếng gà nhanh chóng được nuốt xuống. Tống Noãn đang định gắp tiếp thì thấy Tống Nghị nhìn món gà mà chưa động đũa, liền nói: “Ăn nhanh đi…”
Tống Nghị chỉ chậm một nhịp đã nghe Tống Noãn giục, vốn đã nhịn không nổi từ lâu, vội gắp một miếng, ăn xong là không thể dừng lại được nữa.
Còn Tống Noãn gắp thêm một miếng nữa mới để ý thịt gà vẫn còn nóng. Nhưng thấy Tống Nghị hoàn toàn không chú ý đến chi tiết này, cô cũng gạt chuyện đó sang một bên.
Thật ra cô đã nghĩ sẵn cách giải thích từ lâu, Tống Nghị đã có dị năng, cô cũng có thể có mà. Nếu Tống Nghị hỏi, cô sẽ nói mình giác tỉnh dị năng không gian. Hơn nữa, hai người là chị em ruột, Tống Nghị lại quấn quýt cô như vậy, cô đã dặn cậu không được nói lung tung. Cô nghĩ Tống Nghị đã có thể trở thành phản diện lớn như vậy thì IQ chắc chắn không tệ, trải qua nhiều chuyện như thế, trong lòng chắc cũng biết chừng mực.
Đợi Tống Noãn và Tống Nghị ăn xong, trong hộp gà xào cay chỉ còn lại nước sốt. May mà trời mưa nên nhiệt độ không cao lắm, hai người ăn cũng không đến nỗi quá bừa bộn. Nhưng vì ăn quá nhiều, cuối cùng cả hai đều no đến mức ngồi phịch xuống ghế.
