Chương 54: Tống Nghị giết người!!!
Hồ Phúc Toàn nghe Chu Văn Khang nói ra số phòng của Tống Noãn, vội tiếp lời: “Đúng vậy, phòng tổng thống, một cô gái mười bảy mười tám tuổi dẫn theo một đứa trẻ chưa đến mười tuổi, hôm qua lại đưa thêm một thanh niên về…”
Chu Văn Khang nghe Hồ Phúc Toàn nói có đàn ông cũng không để ý, nhiều lắm thì giết, bao nhiêu ngày nay quan phủ không hề quản, thậm chí không nghe được chút tin tức nào từ quan phủ, hắn cũng dần dần bắt đầu thả lỏng bản tính.
Thật ra không ai biết, hắn từ nhỏ đã giết người, mà còn là mẹ đẻ của mình, cũng chính vì thế, hắn từ nhỏ đã mê mẩn thân thể con gái, chỉ là vì biết che giấu nên không bị phát hiện.
Nghĩ đến lại là một thân thể trẻ trung mười bảy mười tám tuổi, Chu Văn Khang đầu lưỡi chậm rãi liếm qua đôi môi mỏng: “Khi nào hành động?”
Hồ Phúc Toàn nghe vậy kích động nói: “Tối nay đi, ban ngày lỡ bị phát hiện kêu cứu thì bất lợi cho chúng ta…”
Chu Văn Khang nghe vậy, tiện tay cầm lấy con dao găm ánh lạnh bên cạnh, lưỡi dao xoay tròn trong bàn tay to thô ráp, không cho là gì nói: “Nếu dám phản kháng, đâm chết luôn, khỏi phiền!”
Hồ Phúc Toàn vì an toàn vốn định tìm một trợ thủ đắc lực, khi nghe Chu Văn Khang mặt không đổi sắc nói chuyện giết người, ánh mắt khinh thường tất cả khiến hắn cứng đờ cả người trong giây lát.
Chu Văn Khang thấy Hồ Phúc Toàn như bị mình dọa sợ, khẽ cười thành tiếng: “Đùa thôi…”
Hồ Phúc Toàn người này linh cảm luôn rất chuẩn, nghe lời Chu Văn Khang, không những không thấy nhẹ nhõm chút nào, ngược lại như bị rắn độc nhìn chằm chằm.
Lúc này hắn mới phát hiện, Chu Văn Khang không hề đơn giản như hắn thấy, nhưng bây giờ muốn đổi ý thì không thể nào, kẻ quen xu nịnh tránh hại như hắn gật đầu phụ họa: “Chúng ta còn phải ở lại đây, thật ra, nếu thật sự phản kháng, giết cũng chẳng sao…”
Hồ Phúc Toàn nói xong, liền thấy ánh mắt tán thưởng của Chu Văn Khang, vốn đang hưng phấn vì sắp cướp được vật tư cũng nguội đi hơn nửa, chỉ là, Chu Văn Khang khỏe hơn hắn, cao hơn hắn, tay còn cầm dao, nhìn cũng có vẻ đánh nhau giỏi hơn, hắn không dám lộ ra vẻ gì.
Nhưng hắn cũng sợ xảy ra chuyện ngoài ý muốn, cuối cùng, thuyết phục Chu Văn Khang hành động vào ban đêm.
Vì mưa lớn vẫn chưa có dấu hiệu ngừng, Tống Noãn sau khi đưa thuốc hạ sốt cho Tôn Ngọc Liên thì không ra ngoài nữa.
Chỉ là, vì có Thẩm Vũ Hiên ở đây, Tống Noãn và Tống Nghị không thể ăn riêng được, cả ngày hôm đó Tống Nghị nhìn Thẩm Vũ Hiên chẳng ưa gì.
Thẩm Vũ Hiên càng không hiểu nổi sự địch ý vô cớ của Tống Nghị, nhưng để có thể ở lại bên cạnh Tống Noãn, cậu chỉ có thể hạ thấp sự tồn tại của mình đồng thời lấy lòng Tống Nghị.
Vì mất điện, mọi người ăn tối xong trước khi trời tối, rồi ai về phòng nấy nghỉ ngơi.
Còn Chu Văn Khang và Hồ Phúc Toàn nhìn đồng hồ, đã một giờ sáng, bèn lặng lẽ mò từ tầng 27 lên tầng 33.
Hồ Phúc Toàn mò mẫm một lúc trước cửa phòng 3302 thì cửa mở, Chu Văn Khang vì đã biết từ Hồ Phúc Toàn rằng trong phòng chỉ có một thanh niên nên chẳng hề để ý, cầm dao găm và đèn pin đi vào trước, hắn định giết chết thanh niên đó trước, để không ai phá hỏng chuyện tốt của mình, còn có thể chiếm luôn phòng tổng thống này làm của riêng.
Hồ Phúc Toàn đã biết rõ bản tính của Chu Văn Khang, đương nhiên không dám có ý kiến, chỉ đóng vai đàn em đi theo sau Chu Văn Khang.
Còn Chu Văn Khang vừa bước vào phòng, đã nhạy bén nhận ra có người, cầm đèn pin rọi tới, rồi thấy cách đó hai mét có một đứa bé khoảng mười tuổi đang đứng, hắn vừa nở nụ cười mà hắn cho là hiền lành, thì thấy một vật giống như cây đinh bay về phía mình như viên đạn, chưa kịp nói một câu đã trúng ngay giữa trán, cho đến lúc ngã xuống đất, ánh mắt hắn vẫn đầy kinh hoàng.
“Phịch…”
Hồ Phúc Toàn vì trước tận thế vốn là kẻ trộm, phạm án vô số lần mà không bị cảnh sát bắt được chính là nhờ cẩn thận, hắn biết sự tự đại của Chu Văn Khang, nên khi Chu Văn Khang dừng bước đã nhận ra có gì đó không ổn, nhất là khi nghe tiếng “vút” rồi Chu Văn Khang nhanh chóng mềm nhũn ngã xuống, hắn cuối cùng cũng ý thức được người trong phòng này không phải thứ hắn có thể chọc vào, vội vã chạy ra ngoài cửa.
Chỉ là, vì trời tối, hắn không cầm đèn pin, vì hoảng loạn chạy được vài bước thì không biết vấp phải thứ gì ngã lăn ra đất, mặt tái mét.
“Tiểu Nghị…”
Đúng lúc này, trong phòng vang lên giọng nữ trong trẻo, như thể nắm được cọng rơm cứu mạng, hắn lồm cồm bò dậy, vội vã chạy về phía cầu thang thoát hiểm.
Tống Noãn nghe thấy động tĩnh ở phòng khách nên mới ra, cầm đèn pin rọi ngay, cô thấy Tống Nghị đứng cách cửa không xa nên mới gọi.
Thấy Tống Nghị không quay lại, cô nhanh chân bước tới, đèn pin rọi ra cửa lớn, cô mới thấy cửa mở toang, đang định hỏi thì thấy trước mặt Tống Nghị có một người đàn ông lạ mặt nằm đó, trên trán cắm một khối kim loại giống như đinh sắt, mắt mở trừng trừng, vẻ kinh hoàng đọng lại trên gương mặt.
Tống Noãn đối mặt với một người chết ở khoảng cách gần như vậy, mà rõ ràng còn là người bị Tống Nghị giết, dù là kiểu nào cũng khiến cô chấn động, mặt cô lập tức tái nhợt, chỉ là, khi thấy Tống Nghị ngơ ngác đứng im tại chỗ với vẻ mặt hoảng loạn.
Cô cố nén cơn buồn nôn, nhanh chóng bước tới bên Tống Nghị, ôm cậu vào lòng: “Tiểu Nghị giết kẻ xấu, đừng sợ, đi, chị đưa em về phòng ngủ…”
Tống Nghị vì trải qua kiếp trước, đêm nào ngủ cũng rất cảnh giác, nên khi Hồ Phúc Toàn vừa mở cửa là cậu đã tỉnh, vốn dĩ thấy lúc đó là một giờ sáng, nghĩ chị mình cũng đã ngủ say, định giải quyết bọn chúng rồi ném xuống lầu cho thần không biết quỷ không hay.
Ai ngờ, Tống Noãn lại tỉnh dậy, vì Tống Noãn xuất hiện đột ngột, cậu sợ chị mình phát hiện ra cảnh tượng khát máu của mình, nhất thời luống cuống không biết làm sao, đứng đờ ra tại chỗ, thậm chí cả kẻ chạy thoát cũng không còn quan trọng nữa.
Khoảnh khắc đó, trong đầu cậu chỉ nghĩ, Tống Noãn thấy cậu giết người rồi liệu có còn yêu thương cậu như trước không? Liệu có thấy cậu máu lạnh, tàn nhẫn không?
Vì không dám để Tống Noãn biết những điều này, trên mặt cậu không kìm được vẻ hoảng loạn, cũng chính vì thế mà bị Tống Noãn hiểu lầm.
Ai ngờ, Tống Noãn sau khi thấy người cậu giết, chỉ một lát đã ôm cậu vào lòng, còn nhẹ nhàng an ủi, bảo cậu về phòng ngủ, cậu đang không biết giải thích thế nào, bèn làm theo lời chị, đi về phòng.
Còn về việc quay đầu lại thấy Thẩm Vũ Hiên nghe tiếng động chạy ra, dù có thấy xác chết thì sao, cậu chẳng lo lắng chút nào.
Còn Tống Noãn sau khi đưa Tống Nghị về phòng, rất nhanh đã quay lại phòng khách.
Cô biết không thể vì Thẩm Vũ Hiên chứng kiến Tống Nghị giết người mà giết luôn cậu ta, cô cũng không máu lạnh đến thế, nên khi thấy Thẩm Vũ Hiên vẫn đứng im như trời trồng ở vị trí cũ, cô cầm đèn pin nhanh chóng bước tới bên xác chết, cố nén buồn nôn nhặt chiếc đinh kim loại trên trán xác chết thu vào không gian.
Thu xong cô còn nghĩ: nếu Thẩm Vũ Hiên nhắc đến, cô sẽ nói là cậu ta quá căng thẳng nhìn nhầm.
Dù trong đầu đã nghĩ ngợi trăm chiều, cũng chỉ mới qua vài giây, Thẩm Vũ Hiên vẫn đứng đờ ra tại chỗ: “Qua đây phụ một tay…”
Thẩm Vũ Hiên nghe tiếng Tống Noãn mới hoàn hồn, nhanh chóng bước tới bên cạnh cô.
Tống Noãn thấy Thẩm Vũ Hiên mặt tái nhợt, trên trán còn rịn mồ hôi, biết cậu ta trong lòng cũng đang phải chịu đựng dày vò, nhưng Tống Noãn không hề an ủi một câu, dù sao sau này chuyện như thế này chắc chắn không ít, cô và Thẩm Vũ Hiên đều phải thích nghi.
Còn xác chết, hai người khiêng thẳng từ cửa sổ tầng thượng ném xuống.
