Chương 70: Tô Dạ đến
Người bắn ra phát súng đó chính là Tô Dạ. Anh vất vả lắm mới nhìn thấy tòa nhà của khu nghỉ dưỡng, còn chưa kịp đến gần thì đã nghe thấy một tiếng nổ vọng ra từ bên trong khách sạn. Vì làm bạn với vũ khí lâu năm nên anh nhận ra ngay đó là tiếng súng ngắn, trong lòng liền dâng lên một cảm giác bất an.
Anh vội vàng cùng ba đồng đội tăng tốc chạy về phía khách sạn. Do thường xuyên làm nhiệm vụ, việc xác định vị trí phát ra tiếng súng đối với họ chẳng khác gì lòng bàn tay.
Vốn dĩ khi nhìn thấy hai phe đang giao tranh, dù bọn họ có cầm súng, nhưng vì muốn sớm gặp Tôn Ngọc Liên nên Tô Dạ định giao cho Chu Hàng và Vương Mãnh xử lý, còn anh và Lưu Tử Tuấn sẽ đi tìm bà trước.
Tuy nhiên, ngay trong khoảnh khắc xoay người, Tô Dạ nhìn thấy một cô gái đầy máu đang đứng đối diện với Từ Vũ, trong lòng cô ấy ôm chính là Tôn Ngọc Liên đang mặt mày tái nhợt. Vết thương trên vai bà ấy chỉ cần liếc mắt một cái là anh nhận ra ngay đó là vết đạn. Cả tầng năm chỉ có mỗi mình Từ Vũ cầm súng lục, kẻ ra tay là ai không cần nói cũng rõ.
Tô Dạ không chút do dự, rút khẩu súng ngắn mang theo bên người, nhắm thẳng vào Từ Vũ mà bắn. Ngay khi bóp cò, anh lập tức chạy nhanh về phía Tôn Ngọc Liên đang nằm dưới đất. Chu Hàng, Vương Mãnh và Lưu Tử Tuấn thấy vậy vội vàng đuổi theo.
Còn Tống Noãn, vì cái chết của Từ Vũ mà lập tức cảnh giác, nhìn về hướng phát ra tiếng súng, liền thấy bốn người đàn ông trẻ tuổi đang chạy về phía mình. Người dẫn đầu vẫn cầm khẩu súng trong tay, gương mặt điển trai lúc này tối sầm lại đáng sợ.
Tống Noãn thấy người này đến trước mặt, ánh mắt đầy vẻ đề phòng nhìn đối phương, lạnh lùng lên tiếng: “Các người là ai? Định làm gì?”
Tô Dạ không trả lời cô. Còn Hàn Lệ Hoa thì bị giọng nói của Tống Noãn làm giật mình, đỏ hoe mắt quay đầu lại nhìn. Khi thấy là Tô Dạ, bà kích động gọi: “Tiểu Dạ…”
Tống Noãn vốn đang định giơ tay ra gạt tay Tô Dạ khi thấy anh sắp chạm vào Tôn Ngọc Liên, nhưng nghe thấy lời Hàn Lệ Hoa, cô mới nhớ ra cháu trai của Tôn Ngọc Liên là Tô Dạ sắp đến. Cô đành hậm hực hạ tay đang giơ lên xuống.
Còn Tô Dạ thì kiểm tra sơ qua cho Tôn Ngọc Liên một chút, rồi mới bế bà đã ngất đi lên. Hàn Lệ Hoa thấy vậy vội vàng đuổi theo.
Lưu Tử Tuấn nhặt khẩu súng của Từ Vũ lên, cũng vội vàng cùng Vương Mãnh và Chu Hàng đi theo.
Chỉ là, không ai biết rằng, trong khoảnh khắc nhặt súng, Lưu Tử Tuấn nhìn thấy thi thể của Từ Vũ thì phát hiện máu chảy ra từ dưới đầu hắn có gì đó không bình thường. Vết thương dường như không phải do trúng đạn ở trán, mà là ở phía sau đầu bị thương rất nặng. Tuy trong lòng có nghi ngờ, nhưng anh cũng biết vết thương do súng của Tôn Ngọc Liên mới là quan trọng. Thấy Tô Dạ đã rời đi, anh cũng không truy cứu thêm nữa.
Còn Tống Noãn, nghĩ đến việc Tôn Ngọc Liên bị thương là vì mình, trong lòng cũng đầy lo lắng. Tuy nhiên, cô cũng biết Khổng Quân là vì muốn giúp mình, vừa rồi còn suýt nữa rơi vào cảnh chúng bạn xa lìa. Vì vậy, cô bước đến trước mặt Khổng Quân: “Anh Khổng, vừa rồi may nhờ có anh dẫn người đến. Cảm ơn anh đã đến giúp bọn em…”
Vì cảnh tượng Tô Dạ bế Tôn Ngọc Liên đi vừa rồi, Khổng Quân lúc này đã nghĩ rằng Tô Dạ và Tống Noãn là cùng một phe. Vì Tôn Ngọc Liên bị thương, Khổng Quân cũng nhìn thấy vẻ lo lắng của Tống Noãn. Nhưng anh ta nghĩ lại, vừa rồi bọn họ cũng chẳng giúp được gì, còn suýt bị tiêu diệt toàn quân, cuối cùng còn được người của Tống Noãn cứu, đúng là có chút xấu hổ.
Anh ta nghĩ đến việc Tôn Ngọc Liên bị thương, mà vợ anh ta là Triệu Na lại đúng là bác sĩ. Những người như Tô Dạ rõ ràng không phải hạng tầm thường, anh ta cũng vui lòng bán cho họ một ân tình: “Cô Tống, vợ tôi là bác sĩ…”
Tống Noãn không ngờ vợ của Khổng Quân lại là bác sĩ, vẻ mặt lập tức trở nên kích động. Thế là, dưới sự sắp xếp của Khổng Quân, Chu Duy nhanh chóng đưa cô và Thẩm Vũ Hiên – khuôn mặt sưng vù như cái bánh bao – lên lầu.
Còn Khổng Quân đương nhiên sẽ xử lý đám người của Từ Vũ. Thu phục hay đuổi đi, đó là chuyện của riêng anh ta.
Còn Tống Nghị, đang ở trong bếp của nhà hàng phương Tây, cũng không ngờ lại trùng hợp đến vậy. Vì luôn để mắt đến Tống Noãn nên cậu đương nhiên nhìn thấy hành động của chị mình. Cậu biết Tống Noãn định lấy súng từ không gian ra để giết Từ Vũ. Nhưng Tống Noãn đã ở bên bọn họ lâu như vậy, ai cũng không phải kẻ ngốc, nhất là Khổng Quân. Lúc này mà còn móc súng từ trong ngực ra thì chắc chắn sẽ gây nghi ngờ.
Thật trùng hợp, ngay khoảnh khắc đó, cậu có cơ hội giết chết Từ Vũ một cách thần không biết quỷ không hay. Không ngờ ngay lúc cậu ra tay thì Tô Dạ lại nhúng tay vào, và cả hai gần như đồng thời bắn trúng Từ Vũ.
Vì cậu dùng dị năng nên âm thanh phát ra đã bị tiếng súng che lấp, đến nỗi không ai phát hiện ra điều bất thường.
Cậu nhất thời bị cảnh tượng trùng hợp này chọc cho buồn cười. Bất quá, như vậy thì cậu không cần phải vắt óc nghĩ cách che giấu chuyện giết người của mình nữa.
Nhìn thấy Tống Noãn, Thẩm Vũ Hiên và những người khác đều đã rời đi, để kịp về phòng trước khi chị mình quay lại, cậu đành phải nhanh chân chạy lên lầu.
Còn Tô Dạ, vì Tôn Ngọc Liên bị thương nặng như vậy cần được chữa trị gấp, vốn dĩ anh không định lên lầu. Ai ngờ khi đi ngang qua thang máy, Lưu Tử Tuấn lại nhìn thấy một chiếc thang máy ở tầng năm vẫn đang hoạt động bình thường. Tuy có chút ngạc nhiên, nhưng biết vết thương của Tôn Ngọc Liên là quan trọng, nên dưới sự chỉ dẫn của Hàn Lệ Hoa, họ đến phòng 3302 ở tầng 33.
Vương Mãnh thấy Tôn Ngọc Liên mặt mày tái nhợt: “Đội trưởng, không thể trì hoãn được nữa. Để tôi đi tìm đồng nghiệp mượn một bác sĩ đến…”
Tô Dạ đương nhiên biết cần bác sĩ chữa trị gấp. Bình thường thì còn dễ nói, chứ bây giờ thì đừng nói là bác sĩ, ngay cả y tá cũng bận túi bụi. Muốn mượn một người ra ngoài không hề dễ dàng. Mà Tôn Ngọc Liên tuổi đã cao, bên ngoài trời còn đang mưa, đi lại cũng không tiện. Nhất thời, bầu không khí trong phòng trở nên ngột ngạt đến đáng sợ.
Vì phải chờ thang máy, lại thêm việc đi tìm Triệu Na tốn chút thời gian, nên khi Tống Noãn dẫn Triệu Na đến phòng 3302 thì cửa phòng đang mở rộng. Trong phòng khách rõ ràng có người nhưng lại im lặng đến ngột ngạt.
Tống Noãn thấy mọi người chỉ ngẩng đầu lên nhìn cô một cái rồi lại cúi xuống, không thèm nhìn thêm. Thấy cảnh này, cô làm sao mà không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Chắc chắn là họ biết Tôn Ngọc Liên bị thương là do đỡ đạn cho cô, nên trách cô đây mà.
Tống Noãn thấy vậy cũng không muốn giải thích nhiều. Dù sao đây cũng là sự thật, mà Tôn Ngọc Liên còn bị thương nặng như vậy: “Ơ, bà Tôn đâu rồi? Đây là Triệu Na, cô ấy là bác sĩ…”
Tô Dạ nghe thấy lời Tống Noãn thì lập tức ngẩng đầu lên, lúc này mới nhìn thấy cô gái đã ôm Tôn Ngọc Liên ở dưới lầu dẫn theo một người phụ nữ khoảng ba mươi tuổi.
Triệu Na vừa nhìn thấy Tống Noãn người đầy máu, lại biết bệnh nhân bị thương do súng, theo bản năng liền nghĩ đám người này không phải hạng tốt lành gì. Nếu không phải chồng mình nhờ giúp đỡ thì cô căn bản sẽ không đến. Vì vậy, thấy Tô Dạ không lên tiếng, cô nói chuyện cũng chẳng khách sáo: “Bệnh nhân đâu? Còn chữa hay không?”
Lưu Tử Tuấn đương nhiên biết Tô Dạ đang nghĩ gì. Nhưng bây giờ đâu phải lúc để suy nghĩ nhiều. Ngựa tốt hay xấu, kéo ra chạy thử một phen là biết ngay. Hơn nữa, nhìn vẻ mặt nghiêm túc, tác phong làm việc và chiếc hộp sơ cứu trên tay Triệu Na, trông cô ấy rất giống bác sĩ. Anh vội vàng lên tiếng: “Bác sĩ Triệu, bệnh nhân ở trong phòng này…”
