Chương 85: Hình như chơi quá lố rồi
Còn Tống Noãn, tuy không biết Tô Dạ vừa nói gì với Từ Thiên, nhưng từ vẻ mặt nặng nề của Tô Dạ, cô biết chẳng có chuyện gì tốt lành cả.
Cốt truyện đã bắt đầu, nếu cô không đoán sai thì chính phủ chắc chắn đã biết chuyện nước biển dâng toàn cầu, mà nhìn vẻ mặt vừa mới biết của Tô Dạ, rõ ràng trước khi Tô Dạ đến thì anh ta không hề hay biết. Tin tức mới ra chưa được bao lâu mà Từ Thiên đã biết, xem ra không phải quyền lực trong quân đội quá cao thì cũng là người có bối cảnh.
Nghĩ đến đây, ánh mắt Tống Noãn nhìn Từ Thiên bỗng trở nên sáng rực. Biết tin sớm như vậy, chắc chắn không thể thiếu anh ta trên Phương Chu. Nghĩ đến việc mình coi như gián tiếp cứu Từ Thiên một mạng, cô chợt có chủ ý.
Thế là, thấy Từ Thiên đi tới, Tống Noãn nhiệt tình bước tới chào hỏi: “Đồng chí Từ, tính từ lần phát vật tư trước cũng được gần một tuần rồi, lần tới là khi nào vậy?”
Từ Thiên thấy Tống Noãn nói xong, đôi mắt đen láy của cô gái chăm chú nhìn mình chằm chằm, tim anh bất giác hụt một nhịp, cứ thế ngây người tại chỗ.
Còn Tống Noãn thấy vẻ mặt Từ Thiên như vậy, còn tưởng anh đang không biết giải thích thế nào về chuyện nước dâng toàn cầu: “Từ Thiên?”
Nghe tiếng Tống Noãn, Từ Thiên cuối cùng cũng hoàn hồn, nhưng vành tai lập tức đỏ ửng, may mà làn da ngăm đen nên không rõ lắm: “Cô Tống, việc này cần cấp trên sắp xếp, đợt phân phát thứ nhất chúng tôi vẫn chưa kết thúc…”
Tống Noãn nghe Từ Thiên nói vậy, trầm ngâm gật đầu.
“Cô Tống, cô có thiếu vật tư không? Để tôi bảo người chuẩn bị một ít cho cô nhé?”
Tống Noãn nghe vậy vội lắc đầu: “Không… không cần đâu… tôi cứ như mọi người là được. Hơn nữa, chẳng phải vừa nãy anh đã cho chúng tôi nhiều vật tư lắm rồi…”
“Cô Tống, dù sao cô cũng là ân nhân cứu mạng của tôi, vừa rồi chỉ là tiền công nấu ăn thôi…”
Tống Noãn nghe vậy, cố ý trêu chọc: “Đồng chí Từ, đã là ơn cứu mạng, anh không định lấy chút vật tư này để đền ơn đấy chứ?”
Từ Thiên nhìn khuôn mặt tươi cười rực rỡ của Tống Noãn, chợt nghĩ đến chuyện nước biển dâng toàn cầu. Khoảnh khắc này, anh bỗng sợ rằng nụ cười này sẽ biến mất trong đại dương vô tận, thế là anh nghiêm túc nói: “Đương nhiên là không, cô yên tâm, ân tình này tôi nhất định khắc ghi trong lòng. Chỉ cần tôi còn sống, tôi nhất định sẽ bảo vệ cô bình an…”
Tống Noãn tuy rằng muốn mượn câu nói đùa này để Từ Thiên đưa cô và Tống Nghị lên Phương Chu, nhưng thấy vẻ mặt đột nhiên nghiêm túc của Từ Thiên, cô mới để ý vành tai anh đỏ lên, bỗng có cảm giác chơi quá lố rồi: “Đồng chí Từ, tôi chỉ đùa thôi, không cần nghiêm túc vậy đâu…”
Tô Dạ thấy Tống Noãn và Từ Thiên nói chuyện với nhau khá lâu, mà Tống Noãn còn cười rạng rỡ như vậy, thấy chói mắt, bèn đi tới, mặt không biểu cảm nói: “Chúng ta đi thôi chứ?”
Tống Noãn nghe Tô Dạ nói vậy, vội đáp: “Cũng phải về rồi, vậy chúng ta đi nhanh thôi!”
Từ Thiên thấy Tống Noãn và Tô Dạ rời đi, không hiểu sao bỗng muốn gọi Tống Noãn lại, nhưng nghĩ đến nhiệm vụ của mình, nghĩ đến việc mình biết địa chỉ nhà Tống Noãn, cuối cùng lý trí thắng thế, nên không bốc đồng gọi cô lại.
Chẳng bao lâu sau, Tống Noãn và mọi người rời khỏi trung tâm thương mại, vội vã đi về phía khách sạn. Nhờ số vật tư mà Từ Thiên đổi cho, hôm nay bọn họ cũng không phải tay trắng trở về.
Còn Mộc Uyển Nhu, sau khi nghe lén được cuộc nói chuyện giữa Từ Thiên và Tô Dạ, đã hiểu rằng một cô gái yếu đuối như mình muốn sống sót thì không thể chỉ dựa vào bản thân. Hơn nữa, qua cuộc đối thoại vừa rồi, cô ta nhận ra Từ Thiên tuyệt đối không phải quân nhân bình thường. Vì vậy, sau khi thấy Tống Noãn rời đi, cô ta kiếm cớ nói với Chu Phương, Lý Minh Nguyệt và vài người khác, rồi quay lại chỗ Từ Thiên.
Từ Thiên thấy Mộc Uyển Nhu đi về phía mình, sắc mặt tối sầm, quay sang cấp dưới hỏi thẳng: “Xong chưa?”
Một thuộc hạ nghe vậy liền đáp: “Sếp, phủ bạt lên là đi được ngay.”
“Nhanh lên.”
“Rõ.”
Mộc Uyển Nhu đương nhiên thấy rõ Từ Thiên phớt lờ mình, nhưng lúc này cô ta cũng chẳng thấy mất mặt. Cô ta rưng rưng nước mắt, nói với Từ Thiên: “Đồng chí Từ, anh có thể cứu tôi không? Bạn học của tôi thấy tôi đắc tội với anh nên không thèm để ý đến tôi nữa…”
Trải qua bao ngày nắng nóng gay gắt và mưa lớn, ngay cả trẻ con cũng trở nên cứng cỏi, hiểu chuyện. Vậy mà Mộc Uyển Nhu vẫn ra vẻ yếu đuối, mảnh mai như thế, chẳng phải đang tự nói rõ mình là mục tiêu tốt để cướp bóc sao?
Từ Thiên tuy không hiểu phụ nữ, nhưng anh không ngu, sao lại không nhìn ra ý đồ của Mộc Uyển Nhu. Anh mặt không cảm xúc, nói: “Cô bạn, chúng tôi còn nhiệm vụ phải làm, không thể đưa cô đi được.”
Vẻ mặt đáng thương này của Mộc Uyển Nhu là đã luyện tập trước gương không biết bao nhiêu lần, chỉ để mưu cầu lợi ích lớn nhất cho bản thân. Không ngờ giờ đến chiêu bài cuối cùng cũng đã dùng mà Từ Thiên vẫn không hề động lòng. Nghĩ đến chuyện nước sẽ nhấn chìm toàn cầu, cô ta theo bản năng chặn trước mặt Từ Thiên.
Từ Thiên thấy Mộc Uyển Nhu không chịu buông tha, cau mày, lạnh lùng nói: “Cô bạn, nếu cô còn cản tôi nữa thì chính là cản trở công vụ…”
Nghe giọng lạnh lùng của Từ Thiên, Mộc Uyển Nhu mới giật mình nhận ra mình vừa làm gì. Trong lòng cô ta hiểu rõ hơn ai hết, cứ dai dẳng, quấn lấy chỉ khiến người ta càng chán ghét. Thế mà vì nhất thời sợ hãi, cô ta lại phạm phải sai lầm chí mạng này. Sau khi nhận ra, cô ta vội vàng tránh đường cho Từ Thiên.
Nhìn Từ Thiên không chút lưu tình mà rời đi, sự căm hận trong đáy mắt Mộc Uyển Nhu càng sâu hơn. Nhưng hiện tại cô ta cũng chẳng làm gì được Từ Thiên. Còn về chuyện tiết lộ thông tin vừa rồi, cô ta không ngu. Dù sao vừa mới có bao nhiêu người chết, mà sắc mặt bọn họ chẳng hề lo lắng hay sợ hãi, dáng vẻ giết người không chớp mắt khiến cô ta thực sự e dè. Cô ta cũng không dám đánh cược rằng nếu tin tức lớn như vậy bị tiết lộ, Từ Thiên sẽ không giết cô ta diệt khẩu!
Nhìn Từ Thiên rời đi, Mộc Uyển Nhu càng ngày càng tuyệt vọng. Cô ta khổ công học hành bao nhiêu năm, cuối cùng mới thoát khỏi gia đình cũ, vào được ngôi trường danh giá này, chẳng lẽ lại phải trở về cuộc sống trước kia sao?
Mộc Uyển Nhu cảm thấy vô cùng không cam lòng. Chợt, cô ta nghĩ đến Tô Dạ. Đã không xoay chuyển được Từ Thiên, nhưng khách sạn Tô Dạ ở thì dễ tìm thôi. Nghĩ đến việc bà của Tô Dạ bị thương, chắc chắn không thể rời đi ngay được, trong lòng Mộc Uyển Nhu lại dấy lên một tia hy vọng.
Từ nhỏ cô ta đã học được cách nhìn sắc mặt người khác, cũng biết cách nắm bắt lòng người. Cô ta nghĩ, chỉ cần mình không còn nóng vội, nhất định sẽ đạt được điều mình muốn.
Còn Tống Noãn, cái con đàn bà ác độc kia, đã cả Tô Dạ lẫn Từ Thiên đều che chở cho ả, vậy thì cô ta nhất định phải tìm thời cơ thích hợp để đưa Tống Noãn xuống địa ngục. Như vậy sẽ không còn ai tranh giành với mình nữa, mà cô ta cũng có thể báo thù rửa hận.
Nghĩ đến đây, trên mặt Mộc Uyển Nhu lộ ra vẻ mặt đầy toan tính.
