Chương 8: Cách tăng tinh thần lực
Đang lúc Giang Nhược An nghĩ về chuyện này thì Từ Thanh Thanh lén la lén lút xuất hiện trong tầm mắt cô.
Giang Nhược An nghiêng người, bộ trang phục của cô hòa lẫn vào con hẻm tối tăm.
Từ Thanh Thanh không nhìn ngó xung quanh, chỉ cúi đầu bước đi.
Vừa bước vào con hẻm, tim cô ta không khỏi đập thình thịch loạn nhịp. Cô ta biết con hẻm này có vấn đề, nếu không phải đêm nay trong lòng luôn có một giọng nói thôi thúc cô ta đến đây, thì cô ta cũng chẳng nửa đêm chạy đến chỗ quái quỷ này làm gì.
Đột nhiên, ánh trăng chiếu vào một chỗ, Từ Thanh Thanh liếc mắt nhìn rồi lập tức bước tới.
Cô ta nhìn thấy một khối ngọc bội màu trắng sữa, ánh trăng chiếu lên khiến nó toát lên vẻ thần bí.
Từ Thanh Thanh nhận ra đây là một món đồ tốt, đem bán chắc chắn sẽ thu được kha khá tiền.
Cô ta nóng lòng muốn nhặt nó lên.
Giang Nhược An dĩ nhiên thấy hết mọi hành động của Từ Thanh Thanh. Thấy cô ta sắp chạm vào khối ngọc, cô lặng lẽ bước đến sau lưng, tay giơ lên rồi hạ xuống, Từ Thanh Thanh đang kích động liền ngất đi.
Thấy cô ta sắp ngã vào người mình, Giang Nhược An nghiêng người tránh sang.
Cô mới không thèm đỡ Từ Thanh Thanh.
Giang Nhược An nhặt khối ngọc lên, đưa chân đá nhẹ vào người Từ Thanh Thanh đang hôn mê bất tỉnh.
Vốn định bỏ đi ngay, nhưng nghĩ đến điều gì đó, cô nhăn mặt khom người lục soát toàn thân cô ta.
Cuối cùng tìm được một cục vàng, nặng khoảng năm mươi gam.
Giang Nhược An cũng không chê, ném thẳng vào không gian.
Từ Thanh Thanh là nữ chính, ném cô ta ở đây cũng chẳng ảnh hưởng gì.
Thất Thất từng nói, nam nữ chính của thế giới này còn có hào quang, cô vẫn chưa thể giải quyết được.
Giang Nhược An thầm thở dài một hơi, cô còn thấy hơi tiếc nuối.
Nhưng bây giờ vẫn là xã hội pháp trị, cô cũng không dám làm gì quá đáng.
Vừa rồi đá một cái, coi như là giải tỏa cơn giận.
Từ Thanh Thanh và Lâm Diễm cứ sống tốt vài tháng đi, đến khi mạt thế ập đến, họ sẽ phải nhận lấy sự trả thù của cô.
Giang Nhược An khẽ nhếch môi, trên mặt hiện lên một nụ cười lạnh lùng.
Cơ thể sau khi rửa tủy rất nhẹ nhàng, trở về biệt thự mà cô chẳng thấy mệt chút nào.
Bây giờ mới hơn năm giờ sáng, Giang Nhược An quyết định ngủ bù một giấc.
Khi Từ Thanh Thanh tỉnh dậy, sau gáy đau nhức, cô ta đưa tay xoa xoa, đau đến mức không nhịn được mà “xì” một tiếng.
Đúng lúc này, một nhóm người ồn ào đi tới, một người trong số đó thấy có phụ nữ ngồi dưới đất, không nhịn được huýt sáo.
“Đại ca, phía trước có một con nhỏ khá ngon đấy!”
“Chúng ta mang về chơi đi.”
Gã đàn ông nói xong, nở một nụ cười dâm đãng.
Kỳ Chính nhìn về phía trước rồi lắc đầu, “Con hẻm này làm gì có người bình thường, biết đâu cô ta mắc bệnh truyền nhiễm. Cậu muốn chơi thì tự mình chơi đi, tôi thích phụ nữ sạch sẽ.”
Gã đàn ông vừa nói nghe vậy, suy nghĩ một chút, thấy rất có lý.
“Đại ca, anh nói đúng, em không chơi nữa, em cũng thích phụ nữ sạch sẽ.”
Cuộc trò chuyện giữa hai người không cố ý hạ giọng, tất cả đều lọt vào tai Từ Thanh Thanh.
Cô ta theo bản năng muốn phản bác, nhưng nhìn thấy những người bên cạnh họ, cô ta lập tức không dám nói gì.
Từ Thanh Thanh cúi đầu, bộ dạng sợ sệt, hèn nhát.
Một nhóm đàn ông đi ngang qua người cô ta, tuy không làm gì quá đáng, nhưng lời nói bẩn thỉu và hành động quấy rối không dứt.
Từ Thanh Thanh không dám phản kháng, chỉ thầm nghĩ không sao, miễn là họ không bắt mình đi là được.
Tay họ không biết đã chạm vào thứ gì trước đó, vừa bẩn vừa dính, bôi hết lên quần áo cô ta.
Từ Thanh Thanh thích mặc quần áo màu sáng, tối qua ra ngoài mặc chiếc áo màu hồng nhạt, vậy mà sau khi bị họ sờ soạng, bây giờ chẳng nhận ra màu gì nữa.
Trên người họ còn nồng nặc mùi rượu và khói thuốc, Từ Thanh Thanh chưa từng gặp phải tình cảnh như vậy, buồn nôn đến mức muốn nôn mửa.
Cô ta cố kìm nén cảm giác buồn nôn, sợ sẽ chọc giận họ.
Chơi đùa một lúc, có lẽ thấy nhàm chán hoặc sợ lây bệnh truyền nhiễm, họ vừa nói những lời tục tĩu vừa rời đi.
Từ Thanh Thanh nắm chặt hai tay, mắt ngấn lệ, cô ta hận, tại sao cô ta lại gặp phải chuyện như vậy, tại sao không phải là người khác!
Quan trọng nhất là, kẻ đã đánh cô ta tối qua là ai?
Ánh mắt Từ Thanh Thanh đầy phẫn nộ, đừng để cô ta biết là ai, nếu không...
Giang Nhược An không biết mình đã bị Từ Thanh Thanh ghi hận, cô ngủ một giấc ngon lành, khi tỉnh dậy vẫn còn hơi mơ màng.
Cô vào nhà vệ sinh dùng nước sạch rửa mặt, mới thực sự tỉnh táo.
Vệ sinh cá nhân xong, thay quần áo, Giang Nhược An liền chui vào không gian.
Vừa bước vào, cô đã bị đám nông sản ở khu trồng trọt thu hút.
Lúa mì và lúa nước xanh mướt, các loại rau củ phát triển tươi tốt, ngay cả cây ăn quả cũng đã nở hoa.
Nhìn thành quả này, ánh mắt Giang Nhược An không khỏi rạng rỡ nụ cười.
“Thất Thất đúng là quá tuyệt vời!”
“Hôm nay thưởng cho nó mấy cái đùi gà.”
Giang Nhược An vừa dứt lời, giọng nói vui vẻ của Thất Thất đã vang lên, “Chủ nhân, chủ nhân, cuối cùng người cũng vào, tôi nhớ người quá!”
Nó dùng chân trước ôm lấy bắp chân Giang Nhược An, vẻ mặt thân mật.
Giang Nhược An cúi người xoa đầu nó, “Có hơi bận, mày muốn ăn gì, tao làm cho.”
Thất Thất là một con mê ăn, không thể cưỡng lại sự cám dỗ này, lập tức nói ra món mình muốn ăn.
Trong đó đùi gà là món nó thích nhất.
Từ khi được ăn đùi gà, nó thấy cả thịt kho tàu cũng không còn thơm nữa.
Giang Nhược An đồng ý, làm cho nó một đĩa đùi gà cay và một đĩa tôm hấp.
Tôm cô còn đặc biệt bóc sạch vỏ rồi mới đưa cho Thất Thất.
Thất Thất cảm nhận được sự quan tâm của Giang Nhược An, thầm nghĩ nhất định phải chăm sóc không gian tốt hơn.
Giang Nhược An không ở lại lâu, hôm nay cô còn phải đi thu nhận vật tư trong kho.
Hai ngày trước vật tư đã được chuyển đến, nhưng lúc đó cô bận quá nên đành đẩy đến hôm nay mới đi nhận.
Lái xe đến kho ngoại ô, Giang Nhược An lấy chìa khóa mở cửa kho.
Ngay khi mở cửa, bên trong chất đầy đủ loại lương thực và gia vị cô đã tích trữ.
Số tiền này tiêu thật đáng giá, quá đáng giá luôn!
Người giao hàng còn đặc biệt phân loại bày biện.
Một góc là các loại gạo, một góc là các loại mì...
Giang Nhược An hài lòng gật đầu, như vậy cô thu vào không gian cũng không cần phải phân loại lại.
Thu hơn một tiếng đồng hồ, Giang Nhược An mới thu xong lô dầu cuối cùng vào không gian.
Thu xong, sắc mặt Giang Nhược An trắng bệch như tuyết, cô vội lấy một chai nước suối linh từ trong không gian ra uống một hơi cạn sạch.
Uống xong, sắc mặt khá hơn nhiều.
Giang Nhược An biết đây là do tinh thần lực của cô không đủ.
Khoảng thời gian này vẫn phải tiếp tục rèn luyện tinh thần lực, nếu không sau này làm sao thu vật tư?
Bây giờ vẫn chỉ là chuyện nhỏ, vật tư thực sự vẫn còn ở phía sau.
Giang Nhược An nắm chặt tay, về sau sẽ vào không gian khổ luyện tinh thần lực.
Cách luyện tập của cô vẫn là đổi được từ thế giới Tinh Tế.
Ở đó ai cũng có tinh thần lực, cách họ luyện tập là lợi hại nhất.
Giang Nhược An lấy một ít hạt giống để đổi lấy phương pháp tăng tinh thần lực với họ.
