Chương 29: Thập niên 70: Tiểu kiều kiều trong đoàn văn công 9
Trình Trừng nhìn thấy ánh mắt đầy áy náy và đau lòng của anh trai mình, liền hiểu anh đang nghĩ gì.
Cô chợt thấy hơi ngại, vốn dĩ đây là chuyện cô cố tình làm.
Giờ lại khiến anh trai áy náy như vậy, cô thật sự thấy có lỗi.
Thế là Trình Trừng vội vàng đổi chủ đề.
“Anh, em vừa xin đoàn trưởng nghỉ nửa tháng, định về nhà. Anh có được nghỉ không? Hay là chúng ta cùng về nhé?”
Trình Đống nghe vậy, mắt sáng lên: “Có chứ, anh cũng được nghỉ nửa tháng, đang định về đây. Nhưng em phải đợi anh một ngày, hôm nay anh còn phải báo cáo nhiệm vụ, ngày mai mới về được.”
Trình Trừng không có ý kiến gì, dù sao cô cũng không vội.
Thế là cô gật đầu: “Được, vậy em đợi anh. Ngày mai chúng ta cùng về nhé. Hay là hôm nay em đi mua vé trước?”
Trình Đống lắc đầu: “Không cần đâu, đúng lúc doanh trưởng của bọn anh cũng về thăm nhà, chúng ta đi cùng đường, anh sẽ tìm xe đưa chúng ta về. Đến lúc đó cùng về luôn.”
Trình Trừng không biết doanh trưởng mà Trình Đống nói là ai, nhưng đi cùng ai cũng không sao, dù sao cũng có anh trai ở đó.
Cô thản nhiên gật đầu: “Vậy được, em không đi mua vé nữa. Anh ơi, ngày mai mấy giờ chúng ta xuất phát?”
Trình Đống nghĩ một lát rồi nói: “Sáng mai sáu giờ em xuống nhé, anh sẽ đợi ở dưới ký túc xá của em.”
Trình Trừng gật đầu: “Vâng, em biết rồi. Anh đi làm việc đi, em về ký túc xá trước đây.”
“Anh không vội, để anh đưa em về đến dưới ký túc xá rồi đi.”
Dù sao từ đây đến ký túc xá cũng không xa, Trình Trừng liền đồng ý.
Hai anh em đi khoảng mười phút thì đến dưới ký túc xá của Trình Trừng.
Nhìn Trình Trừng lên lầu vào ký túc xá, Trình Đống mới quay người rời đi.
………………………………………………………………………………………………………………………………
Sáng hôm sau, Trình Trừng thấy cũng đến giờ hẹn, liền chuẩn bị xuống lầu.
Vừa xuống đến nơi, cô đã thấy bóng dáng cao lớn của Trình Đống đứng im như tượng ở đó.
Trình Trừng vội vàng tiến lên, hỏi: “Anh, anh đến từ bao giờ thế? Có đợi lâu không?”
Trình Đống nhìn thấy em gái, vẻ mặt lập tức dịu lại.
Anh xoa đầu cô, nhận lấy hành lý của Trình Trừng, rồi đưa cho cô một gói giấy dầu.
“Anh mới đến một lúc thôi. Em chưa ăn sáng đúng không? Đây là bánh bao thịt anh mua ở căng tin cho em đấy, em ăn thử đi.”
Trình Trừng cười hì hì nhận lấy: “He he, cảm ơn anh. Em cũng hơi đói thật. Anh ăn chưa?”
“Anh ăn rồi. Chúng ta đi nhanh thôi, xe đang đợi ở cổng.”
“Vâng.”
Hai anh em ra đến cổng quân đội, quả nhiên thấy một chiếc xe Jeep quân sự đỗ ở đó.
Trình Đống giúp Trình Trừng mở cửa xe cho cô lên.
Lên xe rồi, cô mới phát hiện trên xe còn có hai người.
Một người ngồi ở ghế lái, một người ngồi ở hàng ghế sau.
Trình Đống ngồi xuống cạnh người đó, rồi mới để Trình Trừng ngồi.
Trên đường đi, Trình Đống giới thiệu mọi người với nhau, anh giới thiệu người ngồi cạnh mình trước.
“Trừng Trừng, đây là Cố Trạch, doanh trưởng của bọn anh. Anh ấy với anh thân lắm, em cứ gọi là anh Cố là được.”
Lời Trình Đống nói quả không sai, người mà hôm qua anh nói sẽ cùng về nhà chính là Cố Trạch.
Anh và Cố Trạch là bạn học cùng trường cấp hai và cấp ba, sau khi tốt nghiệp cấp ba, hai chàng trai mười sáu tuổi đã không chút do dự nhập ngũ.
Cho đến bây giờ, đã tám năm trôi qua, cả hai đều đã hai mươi tư tuổi.
Bây giờ Cố Trạch đã là doanh trưởng, còn anh chỉ là đại đội trưởng.
Nhưng anh không hề ghen tị hay gì cả, anh quen Cố Trạch hơn mười năm rồi, hiểu rõ anh ấy là người thế nào.
Cố Trạch có thể thăng lên doanh trưởng nhanh như vậy, đều là đánh đổi bằng mạng sống của anh ấy.
Nhưng nghĩ đến nhiệm vụ lần này, Trình Đống vẫn thấy hơi vui.
Nếu không có gì bất ngờ, sau khi về, chức vụ của anh và Cố Trạch đều có thể thăng thêm một bậc.
Nhưng những chuyện này vẫn chưa chắc chắn, anh chắc chắn sẽ không nói với người nhà trước.
Trình Trừng nghe Trình Đống giới thiệu, liền nhìn về phía người ngồi cạnh anh.
Người đàn ông có khuôn mặt trắng trẻo mang chút ngông nghênh, nhưng lại cố tỏ ra vẻ mặt vô cảm, trông thật sự có chút không hợp.
Nhận ra Trình Trừng đang nhìn mình, anh ta cũng quay lại nhìn.
Cô gái nhỏ da trắng, vẻ mặt đơn thuần đáng yêu, ai nhìn vào cũng chỉ nghĩ cô là một cô em gái hàng xóm ngoan ngoãn.
Nhưng Cố Trạch sẽ không quên, hôm qua ban ngày anh còn thấy cô bé trêu chọc người khác ra sao.
Anh cũng không thấy điều đó có gì không tốt, dù sao anh cũng đã nghe nói về chuyện đó, cô bé biết phản kháng để bảo vệ mình, còn hơn là ngốc nghếch bị người ta bắt nạt.
Cố Trạch nghĩ vậy rồi gật đầu với Trình Trừng: “Chào em, Trừng Trừng.”
Trình Trừng vội vàng gật đầu, gọi một tiếng: “Anh Cố.”
Cố Trạch nhìn thái độ xa lạ của cô, chợt nói: “Cô bé không nhớ anh sao? Trước đây anh từng đến nhà em chơi mà.”
Trình Trừng thắc mắc, cô cố nhớ lại nhưng cũng không tìm được thông tin gì về Cố Trạch trong ký ức của nguyên chủ.
Nhìn vẻ mặt mờ mịt của cô, Trình Đống không nhịn được liền lên tiếng cắt ngang.
“Cố Trạch, cậu nói chuyện đó là mười năm trước rồi, mà cậu chỉ đến có một lần thôi. Lúc đó em gái tớ mới có tám tuổi, mười năm trôi qua rồi, nó nhớ được cậu mới lạ đấy.”
Cố Trạch bị vạch trần cũng không giận, cười lắc đầu.
“Hôm nay chẳng phải lại gặp rồi sao? Cô bé lần này đừng quên anh nữa nhé.”
Nhà anh chỉ có mình anh là con trai, lần đó gặp em gái của Trình Đống, cô bé trông đáng yêu tinh xảo, như búp bê tranh Tết vậy, dễ thương vô cùng, khiến anh thèm muốn không thôi, nghĩ thầm nếu mình cũng có em gái thì tốt biết mấy.
Sau đó anh có đến nhà Trình Đống vài lần, nhưng đều không gặp lại cô bé, dần dần cũng quên.
Hôm nay gặp lại, mới phát hiện cô bé đã lớn rồi.
So với hồi nhỏ đáng yêu tinh nghịch, bây giờ cô có thêm chút trầm ổn, khiến anh không nhịn được muốn trêu chọc.
Sau khi Trình Trừng và Cố Trạch làm quen với nhau, Trình Đống lại giới thiệu người lái xe.
Là người hôm nay Cố Trạch đặc biệt tìm đến để đưa họ về nhà, hình như tên là Ngô Đại Trụ, năm nay mới mười tám tuổi, bằng tuổi Trình Trừng, vẫn còn là một anh lính trẻ.
Ngô Đại Trụ tính tình hoạt bát, trên đường đi anh ấy và Trình Trừng nói chuyện khá nhiều, còn hai người kia thì hầu như không mở miệng.
“Doanh trưởng Cố, Đại đội trưởng Trình, đồng chí Trừng, đã đưa tới nơi rồi, vậy tôi xin phép về trước ạ.”
Ngô Đại Trụ gãi đầu, cười ngây ngô.
Trình Trừng vội vàng mời: “Cũng không vội lúc này, đồng chí Ngô vất vả đưa chúng tôi về, hay là vào nhà ăn một bữa rồi hãy về.”
Ngô Đại Trụ nghe vậy liền định từ chối, họ có quy định không được lấy của dân một cây kim, một sợi chỉ.
Nhưng Trình Đống cũng nói giúp: “Không có gì đâu, cậu từ xa đưa chúng tôi về, vào nhà ăn một bữa thì có làm sao, coi như là bạn bè mời một bữa thôi mà.”
Ngô Đại Trụ thấy vậy cũng không từ chối nữa, đồng ý đến nhà họ Trình ăn cơm.
Trình Trừng nhìn Cố Trạch đứng một mình bên cạnh, thử hỏi: “Anh Cố có muốn đến nhà em ăn một bữa không?”
Cô chỉ khách sáo thôi, tưởng Cố Trạch sẽ từ chối, dù sao anh ấy cũng nên về nhà mình, ai ngờ anh ấy lại đồng ý ngay.
Kết quả cuối cùng là, bốn người một đoàn hùng hùng hổ hổ tiến về nhà họ Trình.
