Chương 017: Thân thế của cô.
Vân Sanh: “…”
Quả nhiên anh ấy nghe thấy.
Tần Nghiễn Xuyên không đợi cô trả lời, đã sải bước rời đi.
Vân Sanh chỉ cảm thấy một luồng gió lạnh quét qua.
Cô ngoảnh đầu nhìn theo, chiếc Bentley màu đen kia như mũi tên rời cung lao thẳng ra ngoài.
“Nhị tiểu thư, sắp ăn cơm rồi ạ.”
Vân Sanh hoàn hồn, đặt chiếc kéo xuống: “Ồ, được.”
Vân Sanh vào phòng ăn, Tần Minh Khiêm và dì Cẩm cũng vào, Tần Từ Tuế hôm nay nghỉ học nên cũng ở nhà.
“Sao anh cả lại không ăn cơm ở nhà?” Tần Từ Tuế lẩm bẩm.
Dì Cẩm cười mắng một câu: “Anh mày về thì mày sợ, nó không về thì lại nhớ.”
Tần Từ Tuế không phục: “Con sợ hồi nào!”
Tần Minh Khiêm liếc nó một cái, Tần Từ Tuế rụt cổ cúi đầu.
“Gần đây công ty đang làm vụ thâu tóm, bên chú hai mày lại có chuyện, tưởng anh mày như mày suốt ngày rỗi hơi chắc?”
Tần Minh Khiêm vừa nói vừa nhìn Vân Sanh: “Tuần sau cháu cũng bắt đầu đi làm rồi, có việc gì ở chỗ làm thì cứ tìm anh cháu, nó tính lạnh nhạt, nhưng trong lòng vẫn nhớ tới cháu.”
Vân Sanh mím môi, gật đầu: “Dạ.”
Dì Cẩm vừa múc canh sườn cho Vân Sanh, vừa cười nói: “Nghe nói Nghiễn Xuyên và Tri Anh qua lại cũng tốt, không biết năm nay hôn sự có định được không.”
Vân Sanh khẽ khựng tay cầm đũa, chậm rãi nuốt viên tôm vừa ăn xong.
Tần Minh Khiêm: “Định được thì tốt, nó cũng nên lấy vợ rồi, suốt ngày bận rộn công việc, bên cạnh chẳng có ai biết hỏi han nóng lạnh.”
Gần đây nhà họ Tần và nhà họ Hàn có một dự án hợp tác, nghe nói hai người qua lại, nhưng rốt cuộc thế nào, Tần Minh Khiêm cũng không rõ lắm.
Người con trai này của ông xưa nay tình cảm lạnh nhạt, cũng chưa thấy để tâm ai bao giờ, nên ông chẳng phân biệt được nó có gì đặc biệt với Hàn Tri Anh hay không.
Dì Cẩm đặt bát canh sườn trước mặt Vân Sanh: “Sáng nay dì dậy sớm hầm đấy, Sanh Sanh nếm thử đi.”
Vân Sanh múc một thìa bỏ vào miệng, gật đầu: “Ngon lắm ạ.”
-
Vân Sanh nghỉ ở nhà ba ngày, tới thứ Hai liền chính thức đi làm.
Tòa văn phòng mới tọa lạc tại khu trung tâm CBD, chiếm từ tầng 17 đến tầng 27 của tòa nhà tài chính. Là công ty quảng cáo hàng đầu trong nước, đẳng cấp đương nhiên cũng lớn.
Vân Sanh đứng trong thang máy đang lên, nhìn vào cửa kính phản chiếu chỉnh lại trang phục một cách nghiêm túc.
Hôm nay là ngày đi làm đầu tiên, cô ăn mặc giản dị nhưng thanh lịch: áo sơ mi trắng cổ ve, quần jeans xanh nhạt, đi một đôi giày bệt da cừu màu kem. Để trông tinh thần hơn, cô còn buộc tóc đuôi ngựa, vài sợi tóc rơi trên má, cô lấy tay nhẹ nhàng vuốt lại.
“Ting” một tiếng, cửa thang máy mở ra.
Vân Sanh bước ra ngoài, hít một hơi thật sâu, đẩy cửa kính bước vào.
“Chào anh, em là nhân viên mới của phòng Sáng tạo đến nhận việc hôm nay, Ôn Vân Sanh.”
Người phụ trách lướt qua danh sách, gật đầu: “Nhóm em đang họp ở phòng họp số 2, anh dẫn em qua.”
“Cảm ơn anh.”
Người phụ trách dẫn cô thẳng vào phòng họp: “Đây là nhân viên mới, mọi người làm quen đi.”
Trong phòng họp đều là người của phòng Sáng tạo, thấy Ôn Vân Sanh bước vào liền ồ lên: “Oa, lại còn mỹ nữ nữa.”
Trưởng nhóm gõ bút xuống bàn: “Cả bọn nghiêm chỉnh lên.”
Vân Sanh cười chào hỏi: “Em là Ôn Vân Sanh, mong mọi người sau này giúp đỡ nhiều.”
“Ngồi đi.”
Vân Sanh kéo một cái ghế xoay bên cạnh bàn dài ra ngồi.
Trưởng nhóm nói: “Lý lịch của em tôi xem rồi, khá tốt, nghe nói em từng tham gia thiết kế quảng cáo cho MCA?”
Vân Sanh gật đầu: “Hồi đó MCA tổ chức một cuộc thi mở, tìm ý tưởng quảng cáo Giáng sinh, em đăng ký dự thi, không ngờ lại được chọn.”
Cô còn nhận được 80 nghìn đô la Mỹ tiền thưởng, đó cũng là khoản tiền đầu tiên cô kiếm được.
Cô dùng số tiền này mua quà cho gia đình.
“Ghê vậy! Quảng cáo Giáng sinh của MCA năm ngoái hóa ra là ý tưởng của em, lại một tân binh quái vật nữa rồi.” Anh đồng nghiệp nam vừa nãy còn ồn ào lắc đầu xuýt xoa.
Trưởng nhóm cười: “Chào mừng em gia nhập nhóm chúng tôi.”
Phòng Sáng tạo có tổng cộng ba nhóm nhỏ, cơ chế cạnh tranh, có thêm một người tài đương nhiên là như hổ mọc thêm cánh.
“Cảm ơn trưởng nhóm.” Vân Sanh hơi ngượng ngùng cười.
“Được rồi, chắc đủ người rồi, chúng ta bắt đầu họp thôi.”
Trưởng nhóm mở máy tính, gọi ra file trình chiếu PPT của đề tài mới, định bàn chuyện chính.
Có người nhắc một câu: “Lâm Nhan Khả vẫn chưa tới.”
Trưởng nhóm hơi cau mày: “Không đợi cô ấy nữa, chúng ta bắt đầu luôn.”
Cuộc họp kéo dài một tiếng, chỉ đơn giản thảo luận phương án cho đề tài mới nhận.
Vân Sanh mới đến còn chưa hiểu tình hình thương hiệu, nên chỉ ngồi nghe.
Sau khi họp kết thúc, trưởng nhóm lại sắp xếp một cô gái dẫn cô tiếp tục tìm hiểu quy trình nghiệp vụ và môi trường.
“Phòng Sáng tạo bọn mình chiếm cả tầng 21, nhưng chia làm ba khu vực, bình thường mỗi khu làm việc riêng, không liên quan, phụ trách dự án của mình. Nhưng cuối năm sẽ đánh giá nhóm có hiệu suất cao nhất, có thưởng chia lợi nhuận.”
Vương Nhược Hàm dẫn cô đi dạo trong công ty, vừa đi vừa kể chi tiết.
“Nhóm mình cũng khá thoải mái, nếu dự án gấp thì tăng ca, nhưng bình thường có lười một tí thì trưởng nhóm cũng nhắm mắt làm ngơ. Chỉ cần em năng lực chuyên môn tốt là anh ấy dễ nói chuyện lắm, em thấy lúc nãy anh ấy với em có hiền không?”
Vân Sanh: “… Cũng hiền thật.”
“Ảo tưởng thôi! Nếu em không làm ra hiệu quả, không đưa ra được sản phẩm tốt, thì anh ấy sẽ không dễ nói thế đâu.” Vương Nhược Hàm hạ thấp giọng, ra vẻ nghiêm trọng.
Vân Sanh nghiêm túc gật đầu: “Em sẽ cố gắng.”
“Ê, nhưng năng lực giỏi thế này, cũng không cần lo lắng quá.”
Vân Sanh cười: “Cảm ơn chị.”
Vương Nhược Hàm ngẩn người, nghĩ ngợi rồi nói: “Thôi vì em dễ nhìn, chị nhắc thêm một câu.”
Vân Sanh ngớ ra: “Gì vậy ạ?”
Vương Nhược Hàm hất cằm, ra hiệu cho Vân Sanh nhìn về phía trước.
Vân Sanh nhìn theo, vừa lúc thấy một cô gái ăn mặc thời trang bước vào, đi giày cao gót nhọn 8 cm, mặc áo ba lỗ ôm sát kết hợp quần short, tóc đen thẳng dài buông sau vai, đi đâu cũng ra phong thái.
Cô ta vừa vào công ty, đang dựa vào cạnh cửa kính nói chuyện cười đùa với nhà sản xuất.
Vương Nhược Hàm hạ thấp giọng: “Ở công ty này, em đắc tội trưởng nhóm cũng chẳng sao, nhưng tuyệt đối đừng đắc tội cô ta.”
Vân Sanh hỏi: “Sao vậy ạ?”
“Tiểu thư nhà giàu đấy, động vào không nổi, người ta đi làm chỉ là để chơi thôi, đâu như bọn mình là dân làm thuê khổ sở. Hôm nay cô ta đến muộn hai tiếng mà chẳng ai nói gì.”
Vân Sanh mím môi, gật đầu: “Em biết rồi.”
Vương Nhược Hàm lại tò mò nháy mắt: “Em có biết người chống lưng cho cô ta là ai không?”
Vân Sanh vốn không hứng thú, nhưng nhìn vẻ mặt câu khách của Vương Nhược Hàm, cô bỗng nổi lên một chút tò mò.
Cô nhỏ giọng hỏi: “Ai vậy ạ?”
“Tần Nghiễn Xuyên, tổng giám đốc tập đoàn Tín Vũ, em hẳn đã nghe qua?”
Nhà họ Tần là gia tộc hào môn đỉnh cấp ở Bắc Kinh, ba chữ Tần Nghiễn Xuyên nói ra chẳng nhẹ nhàng chút nào.
Vân Sanh sững người: “Hả?”
Vương Nhược Hàm: “Là anh rể tương lai của cô ta đó.”
