Chương 025: Chúng ta chia tay rồi vẫn có thể làm anh em.
Bát canh giải rượu này hiệu quả thật đấy?
“Bây giờ em nói dối cũng thuần thục rồi.”
Vân Sanh: “…”
Vân Sanh từ nhỏ đã ngoan ngoãn hiểu chuyện, chưa từng nói dối.
Một năm yêu đương vụng trộm với Tần Nghiễn Xuyên, cô đang học đại học, không thường xuyên về nhà nên còn đỡ, nhưng những lúc về nhà, khó tránh khỏi chột dạ, không dám nhìn anh khi nói chuyện, nói dối cũng lắp bắp.
Sau đó cô đề nghị với anh, khi cô về nhà thì anh không được về.
“Sao thế?” anh hỏi.
“Tụi mình cứ về cùng nhau, sẽ bị phát hiện mất.”
“Phát hiện thì sao? Anh cũng có định giấu đâu.” Anh cúi xuống, hôn lên khuôn mặt nghiêm túc của cô.
Cô hơi nghiêng đầu: “Không được! Lỡ sau này tụi mình chia tay thì sao?”
Ánh mắt anh khựng lại, đôi mắt dịu dàng bỗng trở nên lạnh lùng nghiêm nghị: “Chia tay?”
Lưng cô chợt ớn lạnh, vội nói: “Em nói lỡ thôi, lỡ có chia tay, thì chú Tần và dì Cẩm cũng sẽ không thoải mái.”
Bạn học chung quanh cô yêu đương cũng nhiều, chủ đề chia tay thường được nhắc tới.
Người thường chia tay là thà chết không qua lại, nhưng cô và Tần Nghiễn Xuyên không giống, họ ở chung một mái nhà, không thể nào cắt đứt liên lạc mãi được.
Quan trọng hơn, chú Tần và dì Cẩm, đối với Vân Sanh, là người thân quan trọng nhất.
Dù có chuyện gì xảy ra, cô cũng không muốn lấy thứ tình thân quý giá này ra để đánh cược.
Anh nhận ra sự bất an của cô, cũng biết nhà họ Tần có ý nghĩa thế nào với cô, nên cũng không ép cô công khai quan hệ.
Sắc mặt anh hòa hoãn lại, ngón tay cái nhẹ nhàng xoa má cô: “Được.”
Cô thở phào, cong môi cười.
Anh nhìn nụ cười rạng rỡ của cô, mắt tối lại vài phần: “Anh đồng ý, vậy em định cảm ơn anh thế nào?”
Vân Sanh ngây người hỏi: “Cảm ơn thế nào ạ?”
Anh nhìn xuống môi cô, mắt dần tối lại.
Dưới nhà vang lên tiếng bước chân.
Là chú Tần và dì Cẩm vào nhà, hai người vốn đang ở ngoài vườn chăm sóc cây cảnh của dì Cẩm, giờ đi vào, vừa đi vừa nói, Vân Sanh và Nghiễn Xuyên hiếm khi về nhà, tối nay phải nấu món gì.
Còn Vân Sanh lúc này đang ở cùng Tần Nghiễn Xuyên trên tầng hai, sau bức tường cạnh cầu thang xoắn ốc, cô hoảng sợ vội đẩy anh ra.
Nhưng anh lại tiến lên một bước, ấn cô vào tường, cúi xuống hôn lên môi cô, thì thầm: “Cảm ơn anh như thế này.”
Đầu Vân Sanh ong lên, mặt đỏ bừng, tim suýt nhảy ra khỏi cổ họng.
Anh lại kiên nhẫn hôn môi cô, khẽ nhắc: “Sanh Sanh, mở miệng.”
Đầu óc cô như chập mạch, không thể suy nghĩ, chỉ còn biết theo bản năng dựa vào anh, tin tưởng anh, cô cứng đờ hé môi.
Nụ hôn triền miên nồng nhiệt và phóng túng.
Lúc đó, không ai ngờ rằng sau này, họ thực sự sẽ chia tay.
Đoạn tình yêu ngắn ngủi này, ngay từ đầu, vốn đã là một sai lầm.
Vân Sanh mím môi, không trả lời câu vừa rồi của anh, chỉ nói: “Em không muốn dì Cẩm hiểu lầm.”
Hiểu lầm? Khóe môi anh khẽ động, không thể nhận ra.
Vân Sanh cụp mắt, nhìn bàn tay to đang nắm chặt cổ tay cô, lại nhẹ nhàng giãy.
Tần Nghiễn Xuyên như nhận ra, buông tay ra.
Cổ tay cô đã in hằn một vòng dấu tay đỏ, da cô mỏng manh, hơi mạnh tay một chút là để lại dấu.
Nhưng cũng tan nhanh, có những lúc trên giường anh không kiểm soát được quá đà, sáng hôm sau, những dấu hôn loạn xạ trên người cô cũng mờ đi gần hết.
Cô thấy anh cứ nhìn chằm chằm vào vòng dấu đỏ đó, có chút không tự nhiên, kéo tay vào lòng.
“Vừa nãy anh hình như nhận nhầm người.”
Tần Nghiễn Xuyên thu hồi tầm mắt, cũng không giải thích, chỉ nói: “Tôi uống nhiều quá.”
Vân Sanh đương nhiên biết anh uống nhiều, cô chưa từng thấy anh say đến thế.
Trong ký ức của cô, Tần Nghiễn Xuyên từ nhỏ đến lớn đều có khả năng tự kiểm soát rất cao, anh chưa bao giờ cho phép mình say như chết, thậm chí mất ý thức.
Nhưng xa cách bốn năm, ai cũng lớn hết rồi, luôn có thay đổi, cô cũng không rành về Tần Nghiễn Xuyên bây giờ cho lắm.
Vân Sanh mím môi: “Vậy em đi trước.”
Cô định đứng dậy đi, bỗng nhiên cổ tay lại bị nắm lấy.
Cô quay đầu, chạm phải đôi mắt đen tỉnh táo của anh, đồng tử co lại, gương mặt trắng sứ hơi căng cứng.
Bầu không khí bỗng trở nên căng thẳng, đầu ngón tay cô khẽ co lại.
Anh nhìn thấy sự hoảng loạn và phản kháng trong mắt cô, ánh mắt trở nên bình tĩnh: “Tôi bảo người đưa em về.”
“Không cần…
“Muộn rồi, không an toàn.” Giọng anh lạnh lùng nghiêm nghị, đã bày ra dáng vẻ người anh cả, không cho phép cãi lại.
Vân Sanh im lặng ngậm miệng.
Anh buông tay, cầm điện thoại, gọi cho tài xế: “Đến Nam Quốc Công Quán.”
Tài xế nhanh chóng đáp lời.
Anh cúp máy, nhìn cô: “Nửa tiếng nữa tài xế tới.”
Vân Sanh: “…”
Vậy là còn phải ngồi thêm nửa tiếng.
“Dì Triệu có để lại đồ ăn không?” anh hỏi.
“Dạ, dì Triệu nói có nấu cho anh, để trong tủ giữ ấm.”
“Vậy ăn cơm đi.”
“Em không đói.”
“Tôi đói.”
“…” Anh vừa từ tiệc về, có gì mà đói chứ?
Tần Nghiễn Xuyên đứng dậy, vào bếp, bê đồ ăn ra, đặt lên bàn ăn, còn bày cho cô bát đũa.
“Lại đây ăn cơm.”
Vân Sanh ngồi không cũng thấy kỳ, đành phải đi tới ngồi đối diện bàn ăn.
Tần Nghiễn Xuyên múc cho cô một bát canh sườn non hầm ngó sen: “Không ăn cơm thì uống chút canh, tôi nhớ em thích canh ngó sen dì Triệu nấu.”
Vân Sanh trước đây thường xuyên tới, đương nhiên đã nếm qua tay nghề của dì Triệu, canh ngó sen dì Triệu nấu đặc biệt ngon, cô rất thích.
Chuyện cũ bị anh nhắc tới một cách tùy tiện, như thể chỉ là một chuyện quá đỗi bình thường.
Vân Sanh ngước lên, thấy sắc mặt anh thản nhiên.
Những ký ức cố tình chôn chặt của có, đối với anh, hình như đã là chuyện thường.
Vân Sanh phải thừa nhận, tâm tính cô đúng là không bằng Tần Nghiễn Xuyên, anh quá ung dung, chuyển đổi quan hệ cũng ứng phó tự nhiên, chỉ có cô là luống cuống tay chân.
Cô vẫn nên tránh xa anh một chút.
Cô cúi đầu uống một ngụm canh, chẳng nếm ra mùi vị gì: “Dạ, ngon.”
Tần Nghiễn Xuyên coi như không nghe thấy sự qua loa của cô, giọng tùy ý hỏi: “Định đi quán bar của người bạn nào chơi thế?”
Vân Sanh sững sờ, nhớ ra vừa nãy cô nói dối nửa thật nửa giả qua điện thoại, anh đã nghe thấy.
Sao anh biết câu đó là thật?
“Chỉ là bạn thôi.” Vân Sanh lại muốn qua loa cho xong.
Nhưng Tần Nghiễn Xuyên nhìn cô, giọng hơi lạnh: “Của Kỷ Bắc Tồn?”
Vân Sanh: “…”
Vân Sanh không đáp, mắt anh lại chìm xuống vài phần: “Tôi đã nói chưa, chia tay rồi thì đừng dây dưa không rõ, Kỷ Bắc Tồn không phải chân mệnh thiên tử, đừng để người nhà lo lắng.”
Vân Sanh mím môi: “Tụi em chia tay sạch sẽ rồi, bây giờ chỉ là bạn bè bình thường.”
Khóe môi anh nhếch lên, như có vài phần cười lạnh: “Em giỏi thật, chia tay rồi vẫn có thể làm bạn.”
Vân Sanh bỗng nghẹn một cục tức: “Chia tay rồi tại sao không thể làm bạn? Chúng ta chia tay rồi vẫn có thể làm anh em cơ mà.”
