Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Dụ Em Chìm Đắm Lần Nữa! Bằng Cả Ngọt Ngào Và Nguy Hiểm > Chương 29

Chương 29

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 029: Đính hôn?

 

“Cái danh tiếng trong sáng gì của cậu?” Lâm Khê suýt thì trợn trắng mắt.

Kỷ Bắc Tồn mặt nghiêm chỉnh: “Tất nhiên là danh tiếng không ăn lại cỏ cũ rồi. Ai cũng biết, tớ chia tay lúc nào cũng dứt khoát, chưa bao giờ lằng nhằng. Vân Sanh, nếu cậu cứ quấn lấy tớ, sẽ làm mấy đứa bạn gái cũ khác của tớ tưởng chúng nó cũng có cơ hội đấy.”

Vân Sanh: “…”

Cô quấn lấy cậu ta?!

Sao hôm nay nhiều người cảnh cáo cô đừng quấn lấy họ vậy?

Cô có quấn lấy ai đâu?

Trong lòng Vân Sanh dâng lên một cục uất ức.

Lâm Khê đã chửi ầm lên: “Kỷ Bắc Tồn, mày bị bệnh à? Mày xứng để Vân Sanh quấn lấy hả? Mày soi gương lại xem mình ra gì đi!”

Kỷ Bắc Tồn nhẹ ho hai tiếng: “Tớ nói là sợ người khác hiểu lầm…”

“Hiểu lầm cái con khỉ! Danh tiếng bẩn thỉu của mày, Vân Sanh còn chưa chê đấy!”

Mắt Kỷ Bắc Tồn lấp lóe vẻ chột dạ: “Tớ có đâu…”

“Cút ngay!” Lâm Khê trực tiếp ấn tắt máy, tức đến nỗi uống một hơi hết cốc trà sữa lớn.

Lâm Khê lại tiếp tục chửi: “Kỷ Bắc Tồn đúng là bệnh, tự dưng lên cơn động kinh gì, vớ vẩn!”

Vân Sanh nghe thế, cũng nhíu mày nghi hoặc: “Đúng là hơi kỳ lạ thật.”

Bạn gái cũ của Kỷ Bắc Tồn đến xin quay lại là chuyện bình thường. Cậu ta có quá nhiều bạn gái cũ, lúc nào cũng có vài đứa tỉnh không ra chạy đến đòi quay lại, cậu ta chưa bao giờ để tâm.

Sao bỗng nhiên lại quan tâm mấy chuyện này?

Bỗng nhiên Lâm Khê nghi ngờ áp sát: “Không phải cậu ta…”

Vân Sanh hơi mở to mắt, cũng ghé sát: “Sao?”

“Không phải cậu ta thầm yêu cậu đấy chứ?”

Vân Sanh: ???

Lâm Khê vẻ mặt bừng tỉnh: “Cậu ta nổi lòng tham với cậu, nhưng chút lương tâm cuối cùng biết không thể ra tay với cậu, thế nên cố kiềm chế để xa cậu ra!”

Vân Sanh: “…”

Lâm Khê nghiêm mặt: “Vân Sanh, cậu thật sự phải tránh xa cậu ta ra. Kỷ Bắc Tồn cái dưa chuột bẩn ấy, chúng ta không thể nhận đâu.”

Vân Sanh: “… Cậu bớt đọc tiểu thuyết ngôn tình đi.”

Bị Lâm Khê phá ngang thế này, Vân Sanh cũng lười nghĩ sâu nguyên do. Cô đang có một đống rắc rối, đâu có tâm trạng quản chuyện Kỷ Bắc Tồn?

Chiều đi dạo phố với Lâm Khê, tối lại đến quán bar ở bờ biển, ngồi hóng gió biển uống rượu nghe nhạc, cuối tuần này cũng khá thoải mái.

Mười giờ tối, Vân Sanh về đến nhà, dì Cẩm vẫn còn ở phòng khách chờ cô.

“Dì Cẩm, dì chưa ngủ ạ?”

Dì Cẩm và chú Tần thường ngủ trước mười giờ, hai người lớn tuổi, không thích thức khuya như người trẻ.

Trần Cẩm nghiêm mặt kéo Vân Sanh ngồi xuống, nhỏ giọng hỏi: “Dì hỏi con, chuyện giữa con và Nghiễn Xuyên là thế nào?”

Vân Sanh khựng lại: “Tụi con, không sao ạ.”

“Sanh Sanh, con nhất định đừng nói dối dì. Chuyện này nếu để bà nội biết, sẽ xảy ra chuyện đấy.” Sắc mặt Trần Cẩm lo lắng.

“Dì Cẩm, con biết ạ. Tụi con thật sự không có gì. Anh Nghiễn Xuyên chỉ không vui vì con làm việc ở nhà bà nội thôi. Giờ anh và cô Hàn tốt như vậy, chuyện trước kia…” Vân Sanh mím môi: “Anh ấy đã bỏ qua từ lâu rồi.”

Trần Cẩm lúc này mới thở phào: “Dì đã nghĩ nhiều.”

Dù sao bọn nhỏ cũng lớn lên cùng nhau, tình cảm tốt là chuyện thường.

Một đoạn lệch quỹ đạo ngắn ngủi bốn năm trước, đã qua lâu như vậy, sớm nên quên rồi.

“Sanh Sanh, con đừng trách dì đa tâm. Nhưng hậu quả của chuyện này, con không gánh nổi đâu.” Trần Cẩm nắm chặt tay cô: “Đừng gây thêm rắc rối, cứ tốt đẹp thế này mà sống. Dì chỉ muốn con được yên ổn ở nhà họ Tần, không có biến cố gì."

Vân Sanh gật đầu: “Con biết rồi, dì Cẩm.”

Trần Cẩm lúc này mới buông tay, lại vỗ nhẹ tay cô: “Đi ngủ đi.”

Vân Sanh lại thận trọng hỏi: “Hôm nay bà nội có giận không ạ?”

Trần Cẩm cười: “Không có, bà nội đâu dễ giận vậy? Con đừng lo.”

Vì là Tần Nghiễn Xuyên đưa Vân Sanh đi, nên bà nội Tần đương nhiên không quá tức giận, nhiều nhất chỉ lẩm bẩm vài câu.

Dù sao bà nội Tần không thể nào giận đứa cháu trai cưng của mình được.

“Đừng nghĩ nhiều nữa, đi ngủ đi.” Trần Cẩm an ủi.

“Vâng, dì cũng nghỉ sớm ạ.”

Vân Sanh đứng dậy lên lầu.

Trần Cẩm nhìn bóng lưng mảnh mai của cô, lại thở dài.

Vân Sanh về phòng, đóng cửa lại. Tiếng khóa “cạch” một tiếng, vạn vật tĩnh lặng.

Hàng mi khẽ rũ, giấu đi cảm xúc trong mắt.

Cô nhìn căn phòng công chúa màu hồng phấn quen thuộc và ấm áp này, là căn phòng cô đã ở từ nhỏ đến lớn, là thứ quan trọng nhất đối với cô.

Là thứ cô bất chấp tất cả cũng muốn giữ lại.

-

Ngủ một giấc dậy, Vân Sanh lại tràn đầy sức sống.

Cô đến công ty đúng giờ, nộp bản thảo thiết kế sơ bộ cho thương hiệu tai nghe đó cho tổ trưởng.

“Tổ trưởng, đây là bản thảo thiết kế quảng cáo tai nghe em làm. Ý tưởng của em là thể hiện dưới dạng hoạt hình, chủ đề là nhẹ nhàng, tự do, tùy hứng, dưới góc nhìn của một cô bé, nhìn thế giới dưới sự dẫn dắt của âm nhạc.”

Tổ trưởng lướt qua một lát, mắt sáng lên, gật đầu liên tục: “Tốt, ý tưởng rất hay, có tính mới. Tôi sẽ xem kỹ lại, nếu được tôi trực tiếp trình lên!”

Vân Sanh khẽ cười: “Vâng ạ.”

Tổ trưởng không nhịn được khen: “Không hổ danh là người từng làm quảng cáo cho MAC, tôi biết năng lực của cô mà. Lần này nếu phương án thành công, cô chính là công thần của tổ chúng ta rồi!”

“Là tổ trưởng chịu cho em cơ hội.” Vân Sanh khiêm tốn nói.

“Được, tôi xem trước đã!”

“Vâng.” Vân Sanh gật đầu, lui ra khỏi phòng làm việc.

Cô vừa đóng cửa quay người, vô tình đâm sầm vào Lâm Nhan Khả đang đi ngang qua.

“Á!” Lâm Nhan Khả hét lên một tiếng, đôi giày cao gót tám phân lùi liền mấy bước, suýt thì trẹo chân, không đứng vững.

Vân Sanh vội đỡ cô ta: “Cô không sao chứ?”

Lâm Nhan Khả phất tay cô ra: “Đi đường không có mắt à?”

Vân Sanh mím môi: “Xin lỗi.”

Lâm Nhan Khả xoay xoay mắt cá chân khó chịu, lại trừng mắt nhìn cô một cái rồi quay người bỏ đi.

Vân Sanh trở về chỗ ngồi, Vương Nhược Hàm lập tức lại gần: “Cậu đụng phải Lâm Nhan Khả à?”

“Vô tình đụng phải cô ấy.”

Vương Nhược Hàm hừ lạnh: “Mặc kệ cô ta. Dạo này cô ta như ăn phải bùa nổ, suốt ngày bày mặt thịt cho ai xem? Chúng ta đến làm việc, chứ có phải làm nha hoàn cho cô ta đâu!”

Vân Sanh cũng không muốn gây chuyện. Súng đánh chim đầu đàn, cô là người mới còn chưa qua thử việc, so đo làm gì?

“Thôi, dù sao cũng là mình đụng người ta.”

Vương Nhược Hàm nhỏ giọng mách: “Tốt nhất cậu nên tránh xa cô ta ra. Dạo này cô ta đang bốc hỏa lắm.”

“Sao vậy?”

“Ghen tị ấy mà. Nghe nói chị họ cô ta giỏi lắm, không những thoải mái trong giới thượng lưu, mà còn sắp đính hôn với cậu Tần rồi. Còn cô ta suốt ngày dựa vào chút quan hệ đó để lêu lổng ở công ty chúng ta, chẳng làm nên trò trống gì. Hừ, cũng chỉ dám bày mặt với mấy người làm công chúng ta thôi.”

Đính hôn?

Vân Sanh chưa nghe Tần Nghiễn Xuyên nhắc tới, nhưng cũng không bất ngờ. Đã yêu đương với cô Hàn, xem ra cũng khá tốt, đính hôn là chuyện sớm hay muộn, dù sao bà nội cũng mong anh sớm kết hôn.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích