Chương 035: Người đàn ông đó là ai.
Vân Sanh đến dưới tòa nhà Tân Khải, chuẩn bị vào thì điện thoại reo.
Cô nhìn màn hình: Tiểu Khê.
Vân Sanh bắt máy, đầu dây bên kia vọng ra giọng Lâm Khê như nổ tung màng nhĩ: "Tối qua cậu đi đâu thế?!"
Vân Sanh đưa điện thoại ra xa một chút, nhỏ giọng: "Tớ về nhà."
"Về nhà cái gì! Tớ vừa dậy thấy dì Cẩm nhắn tin cho tớ, bảo tớ chăm sóc cậu!"
Lâm Khê vừa thấy tin nhắn đã giật mình tỉnh cả ngủ.
Vội vàng gọi cho Vân Sanh.
Cô ấy còn chẳng biết mình về nhà kiểu nào, mà Vân Sanh cũng không về cùng.
Vân Sanh im lặng giây lát: "Tớ ở nhà anh Nghiễn Xuyên."
"Cái gì?!" Lâm Khê phát ra tiếng hét chói tai.
Vân Sanh lại đưa điện thoại ra xa thêm.
"Rồi sao nữa?!" Lâm Khê hỏi.
"Anh ấy sợ tớ uống nhiều về nhà nói linh tinh, nên mới đưa tớ về nhà anh ấy thôi." Vân Sanh giải thích.
"Thế không có chuyện gì khác chứ?" Lâm Khê lại hỏi.
Vân Sanh nghẹn một chút: "Không."
Lâm Khê mới thở phào: "Đúng là xui, đúng lúc gặp anh trai cậu. Không sao là tốt rồi, làm tớ hết hồn."
Lâm Khê lại ngáp một cái: "Thôi không nói nữa, tớ cúp đây, buồn ngủ chết mất."
Vân Sanh gật đầu: "Ừ, cậu ngủ đi."
Cúp máy, Vân Sanh đứng yên hai giây, hít một hơi thật sâu, rồi bước vào công ty.
"Vân Sanh, cậu đến rồi à?"
Vương Nhược Hàn vừa cầm cà phê từ phòng trà về, thấy Vân Sanh liền xán lại nháy mắt: "Tối qua cậu làm gì thế? Sáng nay dậy không nổi luôn."
Vân Sanh: "Đi tụ tập bạn bè, không cẩn thận uống hơi nhiều."
Vương Nhược Hàn cười gian: "Bạn trai hả?"
"Là bạn nữ."
"Cậu đừng có gạt tớ, tớ nghe thấy hết rồi!"
Vân Sanh giật mình: "Gì cơ?"
"Hôm nay cậu không đi làm, tớ lo cậu ngủ quên nên gọi điện, thì nghe thấy giọng đàn ông, trầm như tiếng đại vĩ cầm ấy, cậu yêu đương rồi hả?"
Vương Nhược Hàn hào hứng: "Có đẹp trai không? Có đẹp trai không?!"
Vân Sanh ngập ngừng một chút mới đáp: "Đó là anh trai tớ."
"Á? Xin lỗi nhé, tớ cứ tưởng là bạn trai cậu. Anh ấy cũng không nói gì, chỉ nhờ tớ xin nghỉ giúp cậu thôi."
Vân Sanh cười: "Không sao."
Vương Nhược Hàn lại hăng hái hỏi: "Thế anh trai cậu đẹp trai không? Giới thiệu cho tớ với!"
Vân Sanh: "..."
"Anh ấy có bạn gái rồi."
Vương Nhược Hàn thất vọng thở dài: "Thôi vậy."
Vân Sanh thở phào, bật máy tính bắt đầu làm việc.
Lâm Nhan Khả bước vào. Cô ta ăn mặc giản dị hơn nhiều, không đi giày cao gót chót vót, cũng không mặc váy phô trương, mà là chân váy vest trắng có phần nghiêm túc.
Vương Nhược Hàn huých tay Vân Sanh, nhỏ giọng: "Lâm Nhan Khả bây giờ ăn mặc kín đáo hơn hẳn. Trước kia đi làm như đi catwalk, giờ lại chỉnh tề ra dáng."
Vân Sanh ngước nhìn, thấy bộ đồ này của Lâm Nhan Khả hơi quen.
Cô nghĩ một lúc, chợt nhớ ra Hàn Tri Anh.
Hồi trước cô gặp Hàn Tri Anh ở nhà hàng, cũng mặc chân váy vest công sở gọn gàng y hệt.
Xem ra lời dạy của phu nhân Lâm đã có tác dụng?
Nhưng Vân Sanh cũng chẳng bận tâm, cô vốn không thích xen vào chuyện người khác.
Trưa ăn cơm xong, Vân Sanh hơi buồn ngủ, liền cùng Vương Nhược Hàn ra quán cà phê gần đó mua đồ uống.
Vân Sanh lần đầu tới, đẩy cửa bước vào, nhìn quanh một vòng tìm quầy tính tiền.
Ánh mắt bỗng chạm phải một đôi nam nữ ngồi cạnh cửa sổ.
Cô không biết người phụ nữ, còn người đàn ông, là Tống Diệp.
Vương Nhược Hàn nhìn theo tầm mắt cô, không nhịn được nhỏ giọng: "Anh này đẹp trai nhỉ, nhìn ăn mặc là biết dân công sở cao cấp, không biết có làm việc gần đây không."
Vân Sanh nói: "Là luật sư."
"Sao cậu biết? Cậu quen à?"
"Có gặp một lần trước đây, không có liên quan gì."
Vân Sanh tìm thấy quầy, kéo Vương Nhược Hàn đến chỗ đó gọi đồ, không để ý thêm.
"Quán này có phong cách, tớ khá thích. Vân Sanh, cậu muốn uống gì?"
Vân Sanh nhìn menu một lượt, mới nói: "Cho tớ Rose Latte nhé."
"Thế tớ gọi Caramel Macchiato."
Hai người đang chọn thì bỗng nghe giọng sau lưng: "Cô Ôn."
Vân Sanh quay lại, thấy Tống Diệp đã đến từ lúc nào không hay.
Cô gật đầu chào: "Anh Tống."
"Không ngờ lại trùng hợp gặp cô ở đây." Tống Diệp cười nói.
Vân Sanh cũng cười: "Tôi làm việc gần đây."
Vân Sanh vừa nói vừa vô thức nhìn ra phía sau anh. Bàn cạnh cửa sổ giờ đã trống, người phụ nữ kia dường như đã rời đi.
Tống Diệp nhận ra ánh mắt cô, thản nhiên nói: "Tôi đang xem mắt ở đây."
Vân Sanh ngẩn ra, lại cười hơi ngượng: "Vậy à."
Từ lần xem mắt chớp nhoáng tại dạ hội trang sức hôm đó, họ chẳng có liên lạc gì, thậm chí còn chưa thêm WeChat. Gặp mặt xã giao thế này, thực ra không cần nói rõ đến vậy.
Tống Diệp bước lên, lấy điện thoại ra bật mã thanh toán: "Để tôi mời."
Vân Sanh vội nói: "Không cần đâu, tự tôi trả được."
Tống Diệp đã thanh toán xong, cười: "Chỉ có hai cốc cà phê thôi mà."
Vân Sanh đành cảm ơn: "Vậy cảm ơn anh nhé."
Vương Nhược Hàn rất biết ý nói: "Vân Sanh, tớ về công ty trước nhé, lát cà phê làm xong cậu mang giúp tớ!", rồi quay người chạy biến.
Vân Sanh: "..."
Tống Diệp hỏi: "Lần xem mắt trước, tôi nghe gia đình nói cô không hài lòng về tôi."
Vân Sanh vội nói: "Không có, chỉ là tôi tạm thời không muốn kết hôn thôi."
Tống Diệp khẽ gật: "Lần trước cô bị kẹt thang máy, tôi không kịp nhận ra. Tôi cứ nghĩ có phải vì chuyện đó không."
Vì anh nhớ cuộc trò chuyện của họ cũng khá vui vẻ, nhưng về đến nhà đã báo lại rằng cô không có ý định tiếp tục tìm hiểu.
"Chuyện đó không liên quan đến anh, tôi không hề trách anh." Vân Sanh nghiêm túc nói.
"Vậy thì tốt. Nếu chỉ là không muốn kết hôn, chứ không phải không thích tôi, tôi hy vọng chúng ta vẫn có cơ hội tiếp xúc."
Vân Sanh ngập ngừng: "Anh không phải..."
Tống Diệp cười: "Gần đây tôi có đi xem mắt, nhưng chưa thấy ai phù hợp."
Gặp vài người, chẳng ai ra gì, anh vẫn thấy Vân Sanh là vừa ý nhất.
Vân Sanh vẫn lắc đầu: "Thôi thì..."
Tống Diệp đưa cốc cà phê nhân viên vừa đặt lên quầy cho cô: "Coi như thêm một người bạn."
Vân Sanh nhận cà phê, mím môi: "Vậy, cảm ơn anh."
"Hẹn gặp lại."
Vân Sanh gật đầu, xách cà phê rời khỏi quán.
Cô trở về công ty, thấy có một lời mời kết bạn mới.
Tống Diệp chắc đã xin được WeChat của cô từ dì Cẩm.
Cô do dự một chút, rồi vẫn ấn đồng ý.
Chiều, Vân Sanh làm việc bình thường.
Bỗng Phương Lâm hấp tấp chạy tới: "Vân Sanh!"
"Sao vậy?"
"Tớ vừa thấy thiết kế quảng cáo tai nghe đã được cấp cao bên thương hiệu phê duyệt rồi."
Mắt Vân Sanh sáng lên: "Thật à?"
Nhưng sắc mặt Phương Lâm không tốt lắm: "Nhưng tớ thấy tên người thiết kế, không phải cậu."
Ánh mắt Vân Sanh khựng lại: "Gì?"
"Là Lâm Nhan Khả."
