Chương 43: Ôn Vân Sanh, vào đây!
“Nhưng mà em…”
Hàn Tri Anh còn muốn giải thích thêm, nhưng Tần Nghiễn Xuyên đã sải bước vào thang máy.
Đúng như cô nói, Tần Nghiễn Xuyên rất bận, bận đến mức không có thời gian để đi sâu vào mấy lời đồn nhảm nhí đó, nhưng anh cũng bận đến mức không có tâm trạng rảnh rỗi để nghe cô giải thích.
Anh làm việc chỉ nhìn vào kết quả, muốn một môi trường yên tĩnh, thì đổi người.
Hàn Tri Anh mặt trắng bệch đứng tại chỗ, lần đầu tiên luống cuống tay chân.
Cô và Tần Nghiễn Xuyên vì dự án khu nghỉ dưỡng đã cùng làm việc gần nửa năm, nửa năm nay, cô chưa từng mắc sai sót gì, anh cũng luôn tin tưởng cô.
Cô tưởng rằng, dưới sự vun vén của mình, quan hệ của họ cũng đã rất thân thiết, đến cả bác gái Tần cũng đặc biệt quý mến cô.
Nhưng không ngờ, chỉ vì một chuyện nhỏ nhặt không đáng kể như vậy, anh đã trực tiếp muốn đổi cô?!
-
Chiều nay, Vân Sanh chỉnh sửa lại bản thiết kế, đồng thời cũng liên lạc với bên thương hiệu, trao đổi lại rất thuận lợi.
Bên thương hiệu tỏ ý rất sẵn lòng tiếp tục hợp tác, cũng rất công nhận bản thiết kế của Vân Sanh.
Cuối cùng cũng đến sáu giờ, Vân Sanh chuẩn bị tan làm về nhà.
Vừa ra khỏi công ty, điện thoại đã reo.
Vân Sanh bắt máy: “Dì Cẩm.”
Trần Cẩm lo lắng hỏi: “Dì vừa nghe nói con ở công ty bị người ta bắt nạt?”
Vân Sanh sững người: “Không có ạ, chỉ là một chút hiểu lầm thôi, nhưng giờ đã giải quyết xong rồi, dì nghe ai nói vậy?”
“Vừa nãy bên nhà họ Hàn gọi điện cho dì, nói là Lâm Nhan Khả không hiểu chuyện, ở bên ngoài ngang ngược, còn cướp bản thiết kế của con, họ còn muốn xin lỗi con đấy. Con bé này, chuyện lớn như vậy sao không nói với gia đình?
Giọng Trần Cẩm trách móc.
Vân Sanh siết chặt điện thoại: “Con chỉ nghĩ con có thể tự giải quyết được, để dì phải lo lắng rồi.”
“Dì đương nhiên phải lo chứ? Chuyện như thế này đáng lẽ phải nói với gia đình mới đúng.” Trần Cẩm lẩm bẩm.
“Dì đừng lo, chuyện đã giải quyết xong rồi, con cũng không chịu thiệt thòi gì.”
Trần Cẩm thở phào nhẹ nhõm: “Vậy thì tốt.”
Trần Cẩm lại nói: “Vừa nãy nhà họ Hàn gọi điện nói, Lâm Nhan Khả tự tiện mượn danh nghĩa của Nghiễn Xuyên và Hàn Tri Anh để ngang ngược bên ngoài, Nghiễn Xuyên không vui, còn ảnh hưởng đến hợp tác với nhà họ Hàn.”
Vân Sanh khựng lại: “Con không rõ lắm.”
Tần Nghiễn Xuyên cũng không nói với cô những chuyện này.
“Nhà họ Hàn gọi điện đến cũng rất sốt ruột, cũng muốn hòa hoãn quan hệ, chuyện này đúng thật cũng không liên quan gì đến nhà họ Hàn, Lâm Nhan Khả cũng chỉ là một người họ hàng xa của nhà họ Hàn thôi.”
Trần Cẩm nói: “Con vẫn nên khuyên Nghiễn Xuyên vài câu, bảo nó đừng vì chuyện nhỏ này mà giận lây sang nhà họ Hàn. Bà nội con rất thích Hàn Tri Anh, nếu để bà biết, bà chắc không vui đâu.”
Tần Nghiễn Xuyên vì chuyện của Ôn Vân Sanh mà giận lây xa lánh nhà họ Hàn, Tần nãi nãi đương nhiên sẽ không vui.
Vân Sanh do dự: “Nhưng con e không khuyên được…”
Tần Nghiễn Xuyên đã quyết định, chưa bao giờ thay đổi.
Thậm chí từ nhỏ đến lớn, Vân Sanh chỉ có phần nghe lời anh trai.
Tần Nghiễn Xuyên mọi việc đều có tính toán, luôn trầm ổn, từng bước một, mỗi bước đi, mỗi quyết định đều có sự suy tính sâu xa.
Anh không phải người hành động bốc đồng, cũng không cần lời khuyên can của người ngoài để thay đổi quyết định.
Trần Cẩm: “Con khuyên vài câu tỏ thái độ là được, đến lúc đó bà nội hỏi dì cũng dễ nói giúp con. Nhà họ Hàn dù sao cũng đã cầu xin đến trước mặt dì, thành hay không cũng không sao.”
Phải nói, Trần Cẩm những năm qua có thể đứng vững trong cái nhà họ Tần rộng lớn lại phức tạp là có nguyên nhân, những chi tiết vi diệu này, bà luôn nắm rất cẩn thận.
Nhà họ Hàn đã cầu xin đến trước mặt bà, cho dù là làm bộ làm tịch, cũng phải giúp khuyên vài câu.
Dù sao nhà họ Hàn cũng không có lỗi lớn.
Đến lúc Tần nãi nãi có hỏi, Vân Sanh ít nhất cũng đã giúp cầu xin, Tần nãi nãi không vui, cũng không trách lên đầu Ôn Vân Sanh được.
Vân Sanh gật đầu: “Con hiểu rồi.”
-
Cửa phòng tổng giám đốc bị gõ vang.
“Vào.”
Trợ lý Trần đẩy cửa bước vào: “Tổng giám đốc Tần, cô Hàn đến rồi.”
Tần Nghiễn Xuyên ngồi trong ghế làm việc, những ngón tay thon dài cầm bút máy, viết như rồng bay phượng múa ký tên lên văn bản, tiện tay gập lại ném sang bên, lật sang hồ sơ tiếp theo.
“Có chuyện gì?”
“Nói là một số việc bàn giao quan trọng của dự án khu nghỉ dưỡng, phải trực tiếp nói với anh ạ.”
Tần Nghiễn Xuyên lúc này mới lên tiếng: “Mời vào.”
“Vâng.”
Trợ lý Trần vội nhường ra một lối, làm động tác “mời” với Hàn Tri Anh ngoài cửa: “Cô Hàn.”
Hàn Tri Anh bước vào, tay cầm một tập tài liệu, vẫn cử chỉ đúng mực, nhưng mắt đã hơi đỏ.
Cô liếc nhìn trợ lý Trần đi theo vào, trợ lý Trần khựng lại, thức thời lui ra: “Tôi đi pha trà cho cô Hàn.”
Trợ lý Trần đóng cửa đi ra, Hàn Tri Anh mới tiến lại gần bàn làm việc.
“Tổng giám đốc Tần.”
Cô nhẹ nhàng đặt tập tài liệu lên bàn anh: “Đây là bản vẽ mới và báo cáo mà tổng giám đốc Vương vừa gửi hôm qua, tôi đã xem qua, một số điều chỉnh về chi tiết còn tỉ mỉ hơn lần trước.”
Tần Nghiễn Xuyên làm việc công bằng công tâm, cầm tập tài liệu lên xem qua: “Cũng được.”
Hàn Tri Anh sững sờ nhìn anh, còn tưởng anh sẽ nói thêm gì, nhưng anh thậm chí còn không ngước lên nhìn cô lấy một lần.
Im lặng ba giây, Tần Nghiễn Xuyên cuối cùng ngẩng mắt: “Còn gì nữa không?”
Giọng anh vẫn ôn hòa như trước, một sự ôn hòa lạnh lùng.
Hàn Tri Anh cứng đờ lên tiếng: “Tổng giám đốc Tần, mấy lời đồn bên ngoài, tôi thực sự không biết, nếu tôi biết sớm…”
Tần Nghiễn Xuyên khẽ cau mày.
Anh không thích cùng một việc bị nhắc đi nhắc lại.
Tần Nghiễn Xuyên gập tập tài liệu lại, nhìn cô: “Tôi không trách cô.”
Giọng Hàn Tri Anh nghẹn ngào thêm vài phần: “Nhưng anh muốn tôi rời khỏi dự án…”
“Dự án này là do nhà họ Hàn góp vốn, nhà họ Hàn không rút lui, cô vẫn có thể tiếp tục phụ trách phần nghiệp vụ của nhà họ Hàn, tôi chỉ yêu cầu nhà họ Hàn đổi một người bàn giao thôi.”
Trong đôi mắt ôn hòa của Tần Nghiễn Xuyên đã thêm vài phần không kiên nhẫn, một chuyện nhỏ như vậy, không đáng để lãng phí thời gian của anh, cứ nhắc đi nhắc lại trước mặt anh.
Sắc mặt Hàn Tri Anh cứng đờ, Tần Nghiễn Xuyên đã nói đến mức này, cô hoàn toàn không còn lý do để tiếp tục nài xin nữa.
Điều cô muốn không phải là ở lại trong dự án này, điều cô muốn là cơ hội được ở bên cạnh anh.
Nhà họ Hàn đổi người bàn giao, đồng nghĩa với việc cô hoàn toàn mất đi cơ hội được tiếp xúc gần gũi với anh, mà hôn sự của họ, e là cũng không còn phần thắng.
Hàn Tri Anh sao có thể cam tâm từ bỏ?
Mắt cô lại đỏ thêm một vòng, nghẹn ngào: “Nhưng em vẫn muốn…”
Tần Nghiễn Xuyên nhíu mày, anh không thích kiểu giải quyết khóc lóc này, quá cảm tính.
Khoảng thời gian cộng tác này, anh tưởng Hàn Tri Anh là người có năng lực và biết chừng mực.
Tần Nghiễn Xuyên đứng dậy: “Tôi còn có cuộc họp, để trợ lý Trần đưa cô về.”
Sự thất vọng và lạnh nhạt trong mắt anh, như những mũi kim đâm thấu trái tim Hàn Tri Anh, nước mắt cô không kìm được lăn dài, đột nhiên xông lên, bất chấp tất cả ôm chầm lấy anh từ phía sau.
“Nghiễn Xuyên, anh nhất định phải đối xử với em như vậy sao?”
Tần Nghiễn Xuyên đột nhiên bị cô ôm từ phía sau, sắc mặt trầm xuống: “Hàn Tri Anh.”
Vừa dứt lời, cửa phòng làm việc đột nhiên bị đẩy ra.
Ôn Vân Sanh mới bước vào nửa người, bỗng bị cảnh tượng trước mắt làm chấn động, biến sắc mặt.
“Xin lỗi.” Cô vội vàng lui ra, đóng cửa lại.
Ai ngờ vừa quay người, lại đụng phải trợ lý Trần đang bưng tách trà định đưa vào, nước trà nóng bỏng bắn ra một ít lên mu bàn tay cô.
Vân Sanh hít một hơi lạnh, nhưng không dám lên tiếng.
Trợ lý Trần cũng luống cuống tay chân đưa khăn giấy cho Vân Sanh.
Sau đó nghe thấy giọng lạnh lùng của Tần Nghiễn Xuyên từ trong phòng vọng ra: “Ôn Vân Sanh, vào đây!”
