Chương 56: Anh Nghiễn Xuyên cao quý không thể với tới.
Người đầu tiên thích em là anh, người tính kế quyến rũ em cũng là anh.
Thế mà em không nhận ra, còn tưởng mình vô duyên vô cớ rung động, lén lút bắt đầu mối tình đơn phương.
Nhưng anh không định nói cho em biết.
Nói cho em biết anh có thể đọc được mọi cảm xúc của em, nói cho em biết người thích em trước là anh.
Anh làm việc gì cũng quen giữ lại vài con bài tẩy, để đảm bảo có thể ung dung khống chế mọi chuyện.
Đặc biệt là với em.
Thứ dễ có được thì sẽ không trân trọng, anh muốn em trân trọng anh vô cùng, muốn em có được tình yêu của anh một cách khó khăn, để yêu anh thật lâu thật dài.
Lần duy nhất anh tính sai, là khi em đột ngột đòi chia tay.
Cho đến ngày chia tay, nhìn đôi mắt né tránh của em, anh vẫn không coi lần chia tay này ra gì, anh cho rằng em chỉ giận dỗi nhất thời.
Nhưng đến khi em dứt khoát muốn theo Kỷ Bắc Tồn đi du học, anh mới hiểu, tại sao em lại đòi chia tay.
Lần đầu tiên anh đọc sai cảm xúc của em, ánh mắt né tránh không phải là không nỡ, mà là chột dạ.
Lần cuối gặp em, anh gắng nén giận nói với em hậu quả khi tùy tiện theo người khác ra nước ngoài, nhưng em vẫn kiên quyết ra đi.
Có lẽ vì sự kiên quyết cố chấp trong mắt em, cũng có lẽ vì niềm kiêu hãnh hơn hai mươi năm của anh, anh không níu kéo nữa, mặc em đi.
Dù trong bốn năm về sau, ngày ngày đêm đêm, anh vô số lần hối hận vì sự kiêu ngạo không chịu cúi đầu ngày ấy.
Hối hận vì sự mềm lòng ngày ấy, cứ thế để em đi.
Rõ ràng anh không buông được em, cả đời này cũng không buông được.
Anh lừa được Ôn Vân Sanh, nhưng lừa không được chính mình, anh yêu em nhiều hơn, sâu hơn, lâu dài hơn.
Bốn năm em rời đi, không một ngày anh nguôi ngoai.
Anh không buông được, em cũng không nên buông, chúng ta từ nhỏ đã quen biết, sớm là phần quan trọng nhất trong cuộc đời nhau.
Sao em có thể buông anh được? Không nên, cũng không được phép.
Anh lặng lẽ nhìn em, giọng lại dịu thêm vài phần: “Sau này cách chúng ta ở với nhau, sẽ như trước kia, chuyện gì em không vui, anh sẽ không làm nữa.”
Trước đây anh chưa từng bắt nạt em như vậy.
Nhưng trước đây em cũng không bỏ anh bốn năm không về nhà.
Anh không cố ý bắt nạt em, chỉ là lâu lắm không chạm vào em, nhất thời không nhịn được.
Vân Sanh vẫn không nói gì.
Anh vẫn ôn hòa: “Hay là, em không cần? Sau này chúng ta cứ như tối qua mà ở với nhau.”
Vân Sanh đột ngột ngẩng đầu, mắt mở to tròn.
Còn có vài phần không thể tin.
Không thể tin người trước mắt là Tần Nghiễn Xuyên, là anh Nghiễn Xuyên cùng em lớn lên, là anh Nghiễn Xuyên cao quý nhất trong lòng em, như tuyết trắng trên đỉnh núi cao không thể với tới.
Lại nói ra lời mặt dày như vậy!
Nhưng anh vẫn ôn hòa nhìn em, hoàn toàn không có ý nhường.
Vân Sanh cuối cùng cũng uất ức nhận lấy cốc nước mật ong trong tay anh, ngửa đầu uống cạn.
Khóe môi anh cong lên.
So với việc giận dỗi anh, em rõ ràng quan tâm hơn đến chuyện tối qua có thể lặp lại.
Anh biết em muốn gì, em muốn ba tháng yêu đương này giống như trước, anh chuyện gì cũng nhường, theo ý em.
Vốn định anh không muốn cho em toại nguyện.
Em bỏ anh bốn năm, về còn muốn xa lánh anh, thậm chí chấp nhận Tống Diệp mà em không thích.
Em đáng ghét như vậy, không có chút lương tâm, sao anh có thể đối tốt với em như trước?
Em coi lòng tốt của anh là hiển nhiên, chưa từng biết anh đã nhịn bao nhiêu khổ vì em.
Chỉ vì một câu “em không muốn nữa” của em, anh ôm cơ thể chưa giải tỏa, nằm cạnh em khó chịu, nhìn gương mặt ngủ yên bình của em, nửa đêm không ngủ được.
Anh trân trọng em như vậy, yêu thương em như vậy, không nỡ để em chịu một chút ấm ức nào.
Bây giờ em làm bao nhiêu chuyện đáng ghét, còn mong anh đối xử với em như trước?
Bốn năm em xa anh, trong lòng anh không chỉ có nhung nhớ, còn có oán hận.
Nhưng tối qua anh hôn khắp người em, thân thể anh chưa từng được thỏa mãn như vậy, đám oán hận tích tụ bốn năm trong lòng, dường như một đêm cũng tan biến hết.
Anh không muốn so đo bốn năm qua nữa, em chịu cùng anh bắt đầu lại, anh cũng nguyện để quan hệ chúng ta quay về như trước.
Em muốn gì, anh đều cho em.
Vân Sanh uống xong cốc nước mật ong, cổ họng dễ chịu hơn nhiều.
Anh đưa tay gần em, em theo phản xạ muốn né, tối qua bàn tay thon dài này làm ác quá nhiều.
Nhưng anh đã chạm vào má em, ngón cái nhẹ nhàng lau khóe môi em, lau đi giọt nước mật ong.
“Dậy rửa mặt đi, cơm trưa đã làm xong, ăn xong anh đưa em về nhà.”
Anh nói nhẹ nhàng, rồi thu tay về.
Vân Sanh ngẩn người nhìn ngón tay anh dính chút long lanh, không tự nhiên lấy mu bàn tay lau môi.
Tần Nghiễn Xuyên biết anh ở đây, em nhất định không chịu xuống giường.
Anh không có đồ ngủ của em ở đây, lúc em đi đã dọn sạch sẽ, không để lại thứ gì.
Sợ để lại chứng cứ tội lỗi bị nhà phát hiện, chuyện bại lộ.
Nên anh chỉ thay cho em chiếc sơ mi của anh, dưới không quần em mặc vừa, nên anh không mặc cho em.
Cho nên em không muốn anh thấy, dù tối qua, chỗ nào trên người em anh cũng nhìn, chỗ nào cũng hôn.
Anh cụp mắt, nhìn thấy một đoạn chân thon thoắt ẩn thoắt hiện dưới chăn, ánh mắt lại tối sầm.
Anh hít sâu một hơi, vẫn ân cần đứng dậy: “Anh xuống dưới chờ em.”
Vân Sanh gật đầu.
Anh kéo cửa đi ra.
Vân Sanh cuối cùng cũng thở phào, tối qua Tần Nghiễn Xuyên làm em sợ, hoàn toàn là một con sói không có khả năng tự kiềm chế, mắt nhìn em như muốn nuốt em vào bụng.
Em không muốn ở cùng phòng với anh mập mờ như vậy, bây giờ em không có chút tin tưởng nào với anh.
Vân Sanh cuối cùng giật chăn xuống giường.
Cửa phòng đột nhiên mở ra.
Vân Sanh phản ứng chậm chạp đứng yên, kịp phản ứng.
Tần Nghiễn Xuyên đã thản nhiên bước vào, tay cầm túi giấy, đưa cho em: “Đây là váy anh nhờ người mua mới, hôm qua cái của em bị hỏng rồi, lát em thay đi.”
Vân Sanh cứng đờ nhận lấy túi giấy.
Anh xoay người bước ra, không nhìn em thêm lần nào, đóng cửa phòng lại.
Vân Sanh ngây ra hai giây, thậm chí khó phân biệt, anh có cố ý hay không.
Cố ý? Thế sao em vừa xuống giường anh đã vào?
Không cố ý? Nhưng anh vừa rồi không hề nhìn em thêm lần nào.
Tần Nghiễn Xuyên bước ra khỏi phòng, trước mắt dường như vẫn là đôi chân trắng nõn thon dài dưới chiếc sơ mi trắng rộng vừa che mông, cùng với những ngón chân hơi ửng hồng.
Anh nuốt hai lần, ánh mắt lại tối thêm vài phần.
Lần sau để em mặc sơ mi mà làm.
