Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Dụ Em Chìm Đắm Lần Nữa! Bằng Cả Ngọt Ngào Và Nguy Hiểm > Chương 58

Chương 58

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 58: Cô còn tưởng mình sẽ sống rất tệ.

 

“Tiệc tối gì?”

 

“Một buổi tiệc tối thương mại.”

 

Vân Sanh lập tức đáp: “Em không muốn đi!”

 

Cô không muốn tham gia những dịp phải xuất hiện trước đám đông, nhất là không muốn đi cùng Tần Nghiễn Xuyên.

 

Tần Nghiễn Xuyên không giảm tốc độ xe, giọng bình thản: “Buổi tiệc này, Vera – giám đốc thiết kế của Vạn Minh, cũng là phụ trách khu vực Mỹ của Vạn Minh Quảng Cáo – hôm nay cũng tham dự. Chắc em đã từng nghe đến cô ấy.”

 

Mắt Vân Sanh sáng rực: “Vera?”

 

Vạn Minh là công ty quảng cáo hàng đầu thế giới.

 

Còn giám đốc thiết kế của Vạn Minh, cũng là nhà thiết kế thiên tài trong giới quảng cáo, suốt mấy chục năm chưa từng thất bại, hầu như mọi quảng cáo cô ấy làm đều trở thành những tác phẩm kinh điển. Vân Sanh lúc du học ở Anh đã rất ngưỡng mộ cô ấy.

 

Không ngờ cô ấy lại đến Tung Của, cô không nghe được chút tin tức nào cả.

 

“Sao anh biết?”

 

Theo lý, khi một đại gia quảng cáo như vậy hoạt động ở trong nước, người trong ngành họ chắc chắn sẽ biết.

 

“Đây là lịch trình riêng tư, không công khai, kể cả buổi tiệc này. Ngày mai cô ấy sẽ về nước.” Tần Nghiễn Xuyên liếc nhìn cô một cái, “Em xác định không đi chứ?”

 

Sắc mặt Vân Sanh biến đổi không tự nhiên, lại nhỏ giọng nói: “Vậy vẫn nên đi xem đi.”

 

Khóe môi Tần Nghiễn Xuyên khẽ động, không nói thêm gì nữa.

 

Xe dừng lại trước một câu lạc bộ cao cấp. Tần Nghiễn Xuyên đẩy cửa xe bước xuống, Vân Sanh cũng bước theo phía sau anh, mắt lấp lánh ánh nhìn mong đợi, bước chân cũng trở nên hoan hỉ hơn nhiều.

 

Đến trước cửa phòng tiệc, Tần Nghiễn Xuyên dừng bước.

 

Vân Sanh suýt tự mình bước vào, liền thu chân vừa định bước, lại quay đầu nhìn anh: “Có chuyện gì không?”

 

“Em định tự mình vào?”

 

“Dĩ nhiên là vào cùng anh.”

 

Cô không có thiệp mời, đương nhiên phải đi cùng Tần Nghiễn Xuyên.

 

Tần Nghiễn Xuyên hơi cong khuỷu tay, cúi mắt nhìn cô.

 

Vân Sanh lúc này mới hiểu ra, anh đang ra hiệu cô khoác tay anh, dù sao bây giờ cô tính là bạn gái đi cùng của anh.

 

Vân Sanh giơ tay, khoác lấy cánh tay anh, anh lúc này mới bước chân, trực tiếp đi vào trong.

 

Sau khi xuất trình thiệp mời, người phục vụ dẫn họ vào. Trong phòng tiệc, các quan khách đã bắt đầu xã giao rộn ràng.

 

Nhìn thấy Tần Nghiễn Xuyên đến, lập tức có rất nhiều người bưng ly rượu vây quanh.

 

“Tần tổng.”

 

Tần Nghiễn Xuyên tiện tay cầm lấy ly rượu trên khay của người phục vụ, lịch sự cụng ly với người đối diện.

 

“Vị này là…”

 

Có người chưa từng gặp Vân Sanh, liền không nhịn được thăm dò một câu, dù sao Tần Nghiễn Xuyên tham dự những buổi tiệc thế này trước giờ chưa từng dẫn bạn gái đi cùng, hôm nay là lần đầu tiên.

 

Chắc chắn thân phận không đơn giản.

 

“Đây là em gái của Tần tổng, Ôn Vân Sanh tiểu thư.” Có người quen đã chủ động giới thiệu.

 

“Thì ra là em gái của Tần tổng! Tôi có nghe nói, bảo là Tần tổng cưng chiều em gái nhất đó.”

 

Trái tim vừa mới nhấc lên của Vân Sanh nhẹ nhàng đặt xuống.

 

Ai ai cũng biết cô là em gái anh, sẽ không ai bởi vì chuyện nhỏ anh dẫn cô tham dự tiệc tối mà suy diễn lung tung.

 

Khóe môi Tần Nghiễn Xuyên cong lên: “Cô ấy mới tốt nghiệp đi làm, tôi dẫn nó ra ngoài để biết thêm nhiều người.”

 

Chân mày Vân Sanh hơi nhíu, câu này nghe sao kỳ lạ thế.

 

Người ở đây ai không phải là cáo già ngàn năm, lời Tần Nghiễn Xuyên vừa nói ra, mọi người liếc mắt một cái là hiểu.

 

Thiếu gia Tần đang mở đường cho em gái mình đây mà.

 

Rốt cuộc là ai tung tin Ôn Vân Sanh không được coi trọng trong nhà họ Tần, nào là bị đày đi nước ngoài, về nước lại cách ly với sản nghiệp nhà mình?

 

Cái thế này rõ ràng là có ý muốn đỡ đần cô ấy lên.

 

Về sau ở tập đoàn Tín Vũ, vị Vân Sanh tiểu thư này, e là sẽ chiếm một chỗ cực kỳ có trọng lượng.

 

Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, sắc mặt mọi người thay đổi liên tục, rồi lại tâng bốc lên.

 

“Đã sớm nghe danh tài năng của Vân Sanh tiểu thư, tốt nghiệp trường danh giá, vừa mới ra trường đã giành được một dự án lớn, nghe nói nhà thiết kế chính của quảng cáo Blankey chính là cô ấy, sản phẩm tuy chưa ra mắt, nhưng tôi tin, nhất định sẽ gây chấn động!”

 

“Đó là đương nhiên, tôi quen với Tổng giám đốc Thái của Tân Khởi, ông ấy luôn miệng khen ngợi tiểu thư Vân Sanh!”

 

“Vân Sanh tiểu thư chuyên về thiết kế quảng cáo, sau này may ra sẽ có cơ hội hợp tác, đây là danh thiếp của tôi.”

 

Có người tâng bốc, có người hai tay đưa danh thiếp.

 

Vân Sanh không ngờ cuộc nói chuyện lại đột nhiên chuyển hướng về phía cô, cô có phần trở tay không kịp, vội vàng hai tay nhận lấy danh thiếp: “Đa tạ.”

 

Cô bây giờ chỉ là một nhân viên nhỏ vừa mới kết thúc thời gian thử việc tại một công ty thiết kế, có thể hợp tác với mấy vị tổng giám đốc công ty thế này sao?

 

Tần Nghiễn Xuyên lại không ngăn cản sự nhiệt tình của mọi người đối với Vân Sanh, chỉ khẽ gật đầu: “Phiền toàn chư vị chiếu cố.”

 

“Đương nhiên, đương nhiên rồi!”

 

Vân Sanh không nhịn được hỏi nhỏ Tần Nghiễn Xuyên: “Anh bảo họ chiếu cố em cái gì?”

 

Cô có đi làm ở công ty của họ đâu!

 

Tần Nghiễn Xuyên càng ngày càng kỳ lạ.

 

Giọng anh đạm bạc: “Sau này luôn có cơ hội hợp tác, quen biết nhiều người một chút cũng có ích.”

 

Trước đây cô nhất quyết muốn phân rõ ranh giới với anh, ở Tân Khởi còn phải chịu loại khí thế đó, bây giờ đã không còn cần phải giấu diếm nữa, đương nhiên phải đưa cô ra ngoài.

 

Cũng không phải bắt cô ấy phải nhận mặt từng người, mà là để những người này nhận ra cô ấy trước, dù sao thì những người này cũng có quan hệ hợp tác với Tín Vũ, và cô ấy cũng cần tiếp xúc với nhiều người.

 

“Thiếu gia Tần, khách quý hiếm có đấy, hôm nay cái dịp này anh mà cũng tới à.” Một giọng nói lười biếng vang lên.

 

Vân Sanh quay đầu nhìn lại, thấy một nhóm người đi tới, cô nhận ra, là bạn của Tần Nghiễn Xuyên.

 

Đám người vừa vây quanh chào hỏi Tần Nghiễn Xuyên cũng rất biết điều mà tản ra.

 

Lộ Khiêu bước tới, cười hì hì nhìn Vân Sanh, dùng giọng dỗ trẻ con: “Ô kìa, bé Vân Sanh, thấy anh trai sao không chào hỏi gì vậy?”

 

Vân Sanh: “…”

 

Lộ Khiêu và họ là bạn từ nhỏ lớn lên cùng Tần Nghiễn Xuyên, nên Lộ Khiêu cũng coi như nhìn Vân Sanh trưởng thành.

 

Hồi bé, Vân Sanh chính là cái đuôi nhỏ của Tần Nghiễn Xuyên, anh đi đâu cũng mang theo cô.

 

Anh trai và bạn chơi bóng, cô ngồi bên cạnh viết bài tập.

 

Anh trai và bạn chơi điện tử, cô ngồi bên cạnh xem Hoàng tử Tennis.

 

Anh trai và bạn uống rượu ăn cơm, cô ngồi bên cạnh uống sữa chua.

 

Cô và họ chẳng cùng thế giới, nhưng ngày tháng dài lâu, vì đã quen nên lại càng hiển nhiên tự nhiên.

 

Chỉ là sau khi cô và Tần Nghiễn Xuyên chia tay, cô cũng đã bốn năm không gặp họ, vì vậy nhất thời có chút xa lạ.

 

Vân Sanh vẫn thành thực gọi một câu: “Anh Lộ Khiêu.”

 

“Ai da, vẫn ngoan như hồi nhỏ.” Lộ Khiêu cười ha ha nói.

 

Lý Dực và Tiêu Khởi Phàm lập tức xáp lại: “Còn tôi, còn tôi?”

 

Chân mày Tần Nghiễn Xuyên hơi nhíu, một ánh mắt quét qua.

 

Lý Dực và Tiêu Khởi Phàm nhẹ ho hai tiếng: “À, khi tôi chưa nói gì.”

 

Vân Sanh: ???

 

Bọn họ không dám trêu Vân Sanh nữa, ai chẳng biết Tần Nghiễn Xuyên từ nhỏ đã bảo vệ cô em gái này dữ lắm, tuyệt đối không cho phép ai chọc ghẹo cô.

 

Tuy rằng giữa đường Vân Sanh giận dỗi đi du học bốn năm, Tần Nghiễn Xuyên và Vân Sanh cắt đứt liên lạc bốn năm, nhưng họ đều biết, Tần Nghiễn Xuyên chưa từng buông bỏ.

 

Bây giờ hai người hòa hảo cũng là chuyện tốt.

 

Dù sao cũng bốn năm không gặp, mọi người đều là người quen, bầu không khí nhanh chóng trở nên náo nhiệt, người một câu, kẻ một lời, kể về chuyện hồi nhỏ.

 

Còn lúc này cách đó không xa, một người phụ nữ ăn mặc lộng lẫy tay khoác một người đàn ông, đang cùng người đàn ông tiếp rượu xã giao, nhưng tầm mắt lại thỉnh thoảng nhìn về phía Vân Sanh.

 

“Nhìn gì vậy? Phương tổng kính rượu kìa.” Người đàn ông không hài lòng vì cô ta mất tập trung, liền giục một câu.

 

Cô ta vội vàng gật đầu, rồi cười nâng ly cụng với vị tổng giám đốc đối diện, uống cạn ly rượu.

 

Người đàn ông lại lịch sự xã giao với đối phương vài câu, cho đến khi đối phương rời đi.

 

Cô ta mới không nhịn được hỏi người đàn ông: “Đó, có phải là thiếu gia Tần không?”

 

“Sao hả? Chê chùa nhỏ của tôi, muốn leo cành cao đấy à.” Người đàn ông đột nhiên cười khẩy một tiếng.

 

“Em không có, em chỉ tò mò thôi, vậy người phụ nữ bên cạnh anh ta, có phải là dưỡng nữ nhà họ Tần, Ôn Vân Sanh không?”

 

“Hình như đúng, em quen cô ta?”

 

Ánh mắt cô ta trở nên phức tạp, ánh nhìn lại hướng về phía Ôn Vân Sanh đang được mọi người vây quanh như sao tụ hội, trong lòng vốn có chút đắc ý, bỗng trào dâng một tia chua xót.

 

Cô ta còn tưởng, cô ta sẽ sống rất tệ cơ.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích