Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Vợ Chồng Xuyên Qua Vạn Giới: Mang Không Gian Bình Yên Sống Trọn Đời > Chương 14

Chương 14

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 14 có bản audio.

Chương 14: Thiên tai 14

 

Nhìn vẻ mặt cô, Doãn Trinh ngồi xuống chiếc ghế đối diện, nhấp một ngụm trà: “Con người thích nghi rất nhanh, dần dần sẽ quen với thời tiết khắc nghiệt thôi! Mấy hôm nay nhiệt độ không giảm nữa, ban ngày khoảng âm bốn mươi độ, ban đêm âm sáu mươi mấy độ, sắp nhộn nhịp rồi đây!”

 

Ừ nhỉ! Âm bốn mươi độ con người vẫn có thể đi lại ngoài trời, Đông Bắc âm ba mươi mấy độ chẳng phải vẫn sống tốt sao?

 

Người ta có thể ra ngoài thu thập vật tư, đồ dưới lớp băng bây giờ đào lên vẫn ăn được, dù sao cũng có bao bì, nếu mà cực nóng đến trước thì chưa chắc.

 

Tuy nhiên, khu vực này chịu thiên tai khá nặng, phía Nam không có nhiều biện pháp chống rét, nên số người chết nhiều hơn tưởng tượng.

 

“Đợi tuyết ngừng rơi, chúng ta cũng ra ngoài xem thử, xem thế giới bên ngoài rốt cuộc thành ra thế nào.”

 

“Được! Cũng nên ra ngoài xem thế giới bên ngoài rồi! Nhớ nhắc tôi xả nước trong lò sưởi, kẻo lò sưởi bị đóng băng hỏng mất.”

 

Tuyết rơi suốt ba ngày liền, còn chưa kịp ra ngoài thì dưới lầu đã có một chiếc xe tải quân sự đỗ lại, mấy người lính mặc áo khoác quân đội dày cộp bước xuống.

 

Doãn Trinh mặc áo vào, ra bếp mở ô cửa sổ thông gió nhỏ, lắng nghe nội dung phát ra từ loa phóng thanh dưới lầu.

 

Thì ra thành phố A đã thành lập căn cứ người sống sót, ngay tại khu biệt thự trên núi ở phía Tây thành phố, căn cứ cung cấp thiết bị sưởi ấm và vật tư.

 

Minh Uyển bĩu môi: “Quyền lực, thứ tốt thật đấy!”

 

Người trong khu biệt thự phía Tây núi đều là người giàu có hoặc quyền quý, không chừng vẫn đang sống cuộc sống như trước ngày tận thế.

 

“Luôn cần có người lãnh đạo, nếu không thì chỉ là cát rời, chỉ xem người lãnh đạo đó có lương tâm hay không thôi!”

 

Xưa nay đều như vậy, người cầm quyền có lương tâm thì dân chúng sống dễ chịu hơn, không có lương tâm thì khổ sở rồi!

 

Hai người tuy không định đến căn cứ, nhưng cũng muốn nhân cơ hội xuống lầu xem xét, nghe ngóng tin tức bên ngoài.

 

Thu Đông Tảo vào không gian, bây giờ nó chưa thích hợp để xuất hiện trước mặt người khác.

 

Mặc áo giữ nhiệt, áo chống đạn, dán túi sưởi, đội mũ, đeo găng tay. Bọc kín chỉ để lộ đôi mắt, lát nữa còn phải đeo kính nữa.

 

Minh Uyển đeo cung tên sau lưng, Doãn Trinh đeo đồ trượt tuyết, hai người cầm đèn pin chậm rãi đi xuống lầu.

 

Xem ra tên Đào ca nào đó quản lý cũng khá tốt, ít nhất không thấy xác chết hay tay chân đứt lìa, máu me gì trong cầu thang, không biết là vứt đi hay ăn thịt rồi.

 

Bước ra từ cửa sổ tầng sáu, Minh Uyển buông tay Doãn Trinh đang đỡ, một màu trắng xóa chói mắt, cô theo bản năng nheo mắt, một lúc lâu sau mới mở mắt hoàn toàn.

 

Tuyết dưới chân dày đến ba mươi cen-ti-mét, giẫm một cái là lún thành hố.

 

Giữa sân khu chung cư đỗ một chiếc xe tải quân sự và một chiếc xe ủi tuyết, xung quanh vây một nhóm người sống sót đeo ba lô. Đếm sơ qua cũng chỉ khoảng hơn trăm người, không biết là không muốn đến căn cứ người sống sót hay chỉ còn lại từng này người.

 

Doãn Trinh tiến lên nghe ngóng tin tức, còn Minh Uyển thì lôi từ trong túi ra một cái cào nhỏ, cào qua cào lại trong tuyết, cào đến gần một mét mà chẳng thấy gì.

 

Minh Uyển hơi thất vọng thu cào lại, nhìn thấy trên đó vướng một thứ giống như bông trắng mảnh như sợi chỉ, mặt liền vui vẻ, có lẽ thật sự có?

 

Tiểu thuyết quả không lừa người, xem ra chẳng bao lâu nữa, bọn họ sẽ có tuyết quả để ăn!

 

Đi đến chỗ xe tải, hội hợp với Doãn Trinh đã nghe ngóng xong tin tức, hai người đeo ván trượt vào, trong ánh mắt ngưỡng mộ của mọi người mà trượt đi.

 

Trên đường, từng nhóm người lũ lượt hướng về phía Tây thành phố, chắc đều đến căn cứ. Trên phố, từng đội quân đang đập băng để thu thập vật tư.

 

Nhiều tòa nhà lộ ra có cửa kính bị đập vỡ, chắc là đã bị người sống sót ghé thăm. Đến một tòa cao ốc thương mại, hai người cầm đèn pin đi qua lớp kính vỡ bước vào.

 

Nhân viên quèn thì không thèm xem, thẳng tiến đến phòng giám đốc, mấy món đồ trang trí không ai nhận, két sắt đều thu vào không gian, những thứ khác cũng bị lục soát gần hết.

 

Cực hàn đến còn chưa lâu, gỗ ở đây vẫn chưa bị lục soát sạch. Hai người không thiếu thứ này, để lại cho người khác vậy! Ngoài những thứ vừa mắt, còn lại đều không lấy.

 

Minh Uyển nghịch món đồ trang trí bằng vàng trong tay, quả nhiên vẫn phải là ông chủ, có tiền bày được thứ này, thêm vài món nữa là cô có thể gom đủ tượng vàng cho mấy vị phụ huynh.

 

Tay lật một cái, món đồ biến vào không gian, cô cầm cây cung sau lưng, rút tên, lắp vào, nhắm về phía cửa, giọng lạnh lùng: “Ra đây!”

 

Doãn Trinh giơ súng bước ra từ phòng nghỉ, hai người cùng nhìn chằm chằm về phía cửa, nơi đó chậm rãi bước ra một người đàn ông đeo ba lô, lúc này đang giơ hai tay lên, cẩn thận cười xòa với hai người: “Tôi chỉ đi ngang qua thôi! Đi ngang qua!”

 

Xì, nếu cô là một mình không có vũ khí thì sao! Người thật sự đi ngang qua thì đã đi lâu rồi, chứ không phải lén la lén lút trốn ở cửa.

 

Minh Uyển nhướng mày, cười nhìn đối phương: “Ném ba lô qua đây! Cảm ơn nhé!”

 

Trên mặt người đàn ông lóe lên một tia hung ác, nhưng nhìn thấy khẩu súng trong tay Doãn Trinh, vẫn không cam lòng gỡ ba lô xuống, dùng sức ném về phía hai người, rồi quay người chạy ra ngoài.

 

Minh Uyển né chiếc ba lô, nhắm vào đầu người đàn ông, buông tay! Vút – mũi tên cắm thẳng vào gáy hắn, hắn loạng choạng hai bước rồi ngã xuống đất bất động.

 

Đi tới rút mũi tên ra, lau trên người hắn vài cái rồi cất vào ống tên, lắc đầu. Lúc này Doãn Trinh mới hạ súng xuống, nhặt ba lô dưới đất lên, đổ ra, toàn là trà và đồ ăn vặt.

 

Minh Uyển bĩu môi cất đi, hơi ít!

 

Doãn Trinh lục soát trên người người đàn ông, tìm được một con dao găm dính máu, vẫn là loại lưỡi lê ba cạnh, không biết từ đâu ra, máu trên đó lại là của kẻ xui xẻo nào.

 

Tầng này thu xong, lên tầng trên, là một công ty đầu tư nổi tiếng, Minh Uyển lục soát hồi lâu cũng chẳng có gì vừa mắt, ngược lại Doãn Trinh thu một đống sách về đầu tư trong phòng giám đốc.

 

Cả tòa nhà hơn hai mươi tầng, chỉ thu được ba món đồ trang trí bằng vàng, sáu món đồ ngọc, vài món đồ cổ, ba bức tranh chữ, sáu cái két sắt, hai bộ bàn ghế gỗ đàn hương, còn lại chẳng có gì đáng nhìn.

 

Minh Uyển bĩu môi: “Hiệu suất thấp quá! Chỉ được từng này thứ!”

 

Doãn Trinh nhướng mày: “Ăn mày còn chê cơm thiu à?”

 

Đúng là hơi chê thật!

 

Minh Uyển thở dài: “Thôi đợi thêm đi! Đợi nước rút rồi đi đánh sập ngân hàng, khỏi phải tìm từng tí một! Đến bao giờ mới gom đủ?”

 

Doãn Trinh cười trêu: “Bây giờ cũng được mà!”

 

“Thôi đi! Ngoài kia nhiều quân đội thế, bên mình đánh xong, quay đầu là bị vây lại tra hỏi vũ khí từ đâu ra!”

 

Hai người nhìn nhau, bật cười.

 

Xuống lầu đeo ván trượt vào, Doãn Trinh đeo chiếc ba lô vừa cướp được lên lưng, lên đường về nhà.

 

Về đến khu chung cư khá suôn sẻ, trên đường cũng không gặp kẻ cướp, có lẽ trật tự vẫn chưa sụp đổ hoàn toàn nhỉ?

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi