Chương 32: Thiên tai 32
Minh Uyển móc ra mấy miếng nấm khô, bắt chuyện với người phụ nữ trung niên bên cạnh: “Chị ơi, chị thử đi, em tự phơi đấy, vị cũng khá lắm!”
“Ối, thế này thì ngại quá!” – Miệng nói vậy nhưng tay chị ta nhanh nhẹn nhận lấy, nhét một miếng vào mồm, còn lại thì bỏ hết vào túi.
Minh Uyển lại lấy ra mấy miếng nấm khô, nhét một miếng vào miệng, vừa ăn vừa tò mò quan sát người phụ nữ đang mua sắm lia lịa phía trước.
“Chị ơi, cô Châu này có lai lịch gì mà giàu thế? Lúc này rồi mà vẫn còn nhiều lương thực thế kia!”
“Chậc, con gái nuôi của phó tổng chỉ huy đấy…” – Người phụ nữ trung niên nói nhỏ đầy ẩn ý.
Minh Uyển hiểu ý, “ồ” một tiếng: “Trông cô ấy xinh thật!”
“Nghe nói trước đây là tiểu minh tinh đấy! Ở căn cứ mình, cô ta oai phong lắm! Cô là người mới đến à? Ở căn cứ này, không ai là không biết cô ta.”
“Chị ơi, mắt chị tinh thật! Em đúng là mới đến, nhà cũ bị lốc xoáy thổi bay mất rồi! Trước đây em cũng không mê sao, nên cũng chẳng nhận ra.”
Minh Uyển nhét cho người phụ nữ một miếng nấm khô: “Chị ơi, chị ăn thêm miếng nữa đi.”
Người phụ nữ nhận lấy, bỏ vào miệng nhai nhai: “Nói thật, nấm này thơm thật, cứ như thịt khô ấy! Hồi đó căn cứ mình thu được nhiều lắm, mọi người cũng đều thu theo kha khá, xử lý xong rồi cất đi! Căn cứ còn thu thập bào tử, trồng thử, nhưng nghe nói phát triển không tốt lắm.”
Minh Uyển giơ ngón cái: “Chị ơi, chị nắm tin nhanh thật, chuyện này mà chị cũng biết!”
“Chuẩn!” – Người phụ nữ ưỡn ngực: “Chồng tôi làm ở khu trồng trọt, lo nước, sao tôi không biết được?”
“Vậy căn cứ mình phát triển tốt nhỉ! Có cả khu trồng trọt, nhưng tôi thấy ở căng tin chẳng có mấy món ăn gì cả!”
“Chậc, dân thường như chúng ta thì lấy đâu ra nhiều tích phân? Đều là…” – Người phụ nữ chỉ tay lên trên: “Đồ của những người có năng lực ăn thôi. Chúng ta thì cả nhà dành dụm tích phân, cuối tháng mua được ít lá rau về ăn là tốt lắm rồi!
Cô muốn mua đồ thì ở cạnh sảnh tích phân có cửa hàng đấy, trong đó đủ thứ lắm! Chỉ là hơi đắt thôi, cô có thể qua xem thử.”
“Chị ơi, chị đề cao tôi rồi! Chị xem tôi có giống người có thể tiêu ở nơi đó không? Có mấy miếng nấm khô này, cũng là hồi đó đói quá không còn cách nào mới kiếm được.”
Minh Uyển giơ miếng nấm khô lên: “Tôi cũng chỉ có thể ăn cái này thôi, đợi ăn hết chỗ này, chắc đến bánh bao cũng không mua nổi!”
“Đừng nói vậy, đây là đồ tốt đấy! Một ngày chúng tôi cũng chỉ lấy ra vài miếng để cải thiện, coi như món ăn! Cô muốn ăn cơm thì phải đi tìm việc làm.” – Người chị đánh giá cô một lượt rồi lắc đầu: “Nhưng cô bé người mảnh khảnh thế này tìm việc cũng không dễ đâu! Giờ việc trong căn cứ khó kiếm lắm, toàn việc chân tay, toàn cần đàn ông.
Nếu không tôi cũng không phải ra đây bày sạp, đến miếng cơm cũng không kiếm đủ. Cô có hứng thú thì có thể qua xem, ngay trong sảnh nhiệm vụ đấy.”
“Chị ơi, chị biết nhiều thật đấy! Lại còn nhiệt tình nữa! Chị là người miền Bắc à?”
“Sao cô biết? Tôi lấy chồng từ miền Bắc xuống đây!”
Minh Uyển cười hì hì: “Tôi không biết, nhưng giờ thì biết rồi!”
“Chị nhiệt tình hiếu khách thế này, giống người miền Bắc lắm. Mẹ tôi là người Đông Bắc, nên gặp chị tôi thấy thân thiết lắm!”
“Ối, trùng hợp thế nhỉ? Tôi cũng là người Đông Bắc đấy! Chả trách tôi thấy cô thân thiết! Đồng hương gặp đồng hương mà!”
“Tôi cũng thấy vậy!”
Minh Uyển nhìn quanh sạp hàng của người chị, toàn đồ lặt vặt chẳng có giá trị gì: “Chị ơi, sao chị không kiếm ít đồ tốt bày bán?” – Cô nhướng cằm về phía trước: “Nhìn người ta kìa, nước hoa hiệu, mỹ phẩm dưỡng da, chị cũng kiếm ít đồ thế, bán được giá hơn nhiều đấy!”
“Ôi! Chẳng phải là không có đường dây sao? Tôi lại không ra ngoài căn cứ được.” – Người phụ nữ thở dài: “Nhà có già có trẻ, đều trông vào tôi chăm sóc. Tôi mà có mệnh hệ gì thì gia đình biết sống sao? Người ngoài kia còn đáng sợ hơn cả ngày tận thế nhiều!”
Minh Uyển giơ ngón cái, vẻ khâm phục: “Chị ơi, thế chị em mình cũng giỏi thật, già trẻ đều còn nguyên! Còn nhà tôi thì chỉ còn hai đứa trẻ chúng tôi. Cũng may chỉ còn hai đứa, chứ không thì nuôi không nổi. Cái thời này, thật là…”
“Đúng đấy!” – Người phụ nữ nhỏ giọng thì thầm: “Nghe nói ngoài kia người ta ăn thịt người đấy! Lần trước đội nhiệm vụ của căn cứ mình suýt nữa bị bọn chúng ăn thịt!”
Thấy vẻ kinh ngạc của Minh Uyển, chị ta hơi ngạc nhiên: “Cô không biết à?”
Minh Uyển ngây ngô lắc đầu: “Tôi thật sự không biết! Nhà tôi ở vùng quê gần đây, đất lại cao. Nhà có nhiều lương thực, sau đó đói quá thì gặp được nấm.
Lần này mái nhà bị gió thổi bay, tình cờ nghe nói căn cứ này sống tốt, nên hai đứa tôi mang theo ít nấm khô dành dụm được đến đây!”
“Thế làng cô đúng là may mắn đấy! Còn cái làng phía Bắc kia, cả làng bị một bọn chiếm mất rồi!” – Người phụ nữ ra dấu súng: “Nghe nói có cả thứ này! Người trong làng đều bị ăn thịt hết!”
“Làng tôi đoàn kết lắm, chỉ là xui xẻo, lốc xoáy thổi bay hết nhà cửa! Nếu không chúng tôi cũng không phải ra đi.”
“Ra đi là đúng đấy! Các cô mà không đến thì cũng ở được bao lâu. Đội nhiệm vụ nói rồi, cây cối bên ngoài bắt đầu biến dị, có loại lá như dao, có loại ăn thịt người nữa! Cái thời này, không cho người ta sống mà!”
Minh Uyển cười: “Chị ơi, sống được ngày nào là lời ngày đó! Mình còn may mắn hơn nhiều người!”
Người phụ nữ cũng cười: “Cũng đúng! Sống thêm ngày nào chẳng phải là lời! Mà từ khi cây cối biến dị, cũng có nhiều thứ ăn được, vị cũng ngon! Giá mà tôi có năng lực ra ngoài săn bắn thì tốt!”
Minh Uyển lấy ra hai miếng nấm khô, mỗi người một miếng. Người phụ nữ nhìn chiếc vòng tay trên cổ tay Minh Uyển, ngắm đi ngắm lại: “Em gái, vòng tay của em đẹp đấy! Đổi ở căn cứ à?”
“Đâu có!” – Minh Uyển nhỏ giọng: “Lúc đến đây, tụi em đi qua một khu chung cư, ở đó một đêm, rồi tìm thấy cái này ở góc bàn trang điểm!
Chắc là ai đó tìm đồ rồi bỏ quên! Ở làng tôi còn có người nhặt được tiền trong phòng nhỏ nữa! Tiếc là không dùng được nữa!” – Cô vuốt ve chiếc vòng, vẻ thích thú: “Chị ơi, chị đừng nói, trước đây tôi cũng thích mấy thứ này lắm, nhưng hồi đó đâu phải thứ mà dân thường như chúng tôi mua nổi?
Không ngờ bây giờ lại nhặt được món hời! Mấy chị em trong làng đều ghen tị với tôi, bảo tôi ăn may đấy!”
Người phụ nữ lắc đầu: “Trước đây thứ này đáng giá, giờ thì đổi không nổi hai cân gạo! Chẳng bằng vàng thỏi. Thấy ông già kia không? Chỗ ông ta có đấy.”
“Chị ơi, chị cũng rành mấy thứ này à? Giỏi thật! Biết nhiều thật đấy. Nhưng hai cân gạo thì đắt quá, uống cháo cũng được mấy bữa đấy!
Vậy tôi phải cẩn thận mới được, sau này nếu không sống nổi thì còn đổi được chút đồ ăn.”
“Chị cũng từng thấy hàng tốt đấy! Chỉ là không có thôi! Nhắc đến mới tiếc, chủ cũ của chị trước đây cũng có nhiều thứ này lắm.
Tiếc là lúc được cứu không kịp mang theo, tiếc thật đấy! Lúc đó chỉ nghĩ tạm thời đi một lúc, ai ngờ được?”
“Thế thì tôi vinh hạnh quá, được ngồi nói chuyện với người từng giàu như chị! Chị ơi, trước đây chị làm nghề gì?”
Người phụ nữ xua tay: “Giàu gì đâu! Chị chỉ đi làm osin thôi. Làng chị ở gần đây, nếu không thì người nhà chị cũng chẳng còn được mấy người.” – Chị ta vẻ tiếc nuối, hạ giọng: “Khu chung cư Lệ Vân toàn người nhà của cán bộ ở, toàn dân giàu ngầm thôi, thứ này phổ biến lắm. Giá mà chị ra ngoài được, dù chỉ đổi được một cân gạo cũng tốt!”
Minh Uyển thở dài: “Chị ơi, giờ bên ngoài nhiều chỗ bị lục soát sạch rồi.
Lúc tụi em đến, chẳng kiếm được gì ăn, nhà cửa trống trơn, đồ đạc nhà chủ cũ của chị chắc cũng bị người ta lấy sạch rồi!”
“Cô không biết rồi! Người giàu họ giấu đồ tài lắm! Chị nói cho cô nghe…”
Nghe người phụ nữ miêu tả, Minh Uyển cảm thấy kiến thức của mình trước đây vẫn còn nông cạn quá.
Minh Uyển nói chuyện với chị ta khá lâu, thu được không ít thông tin hữu ích. Cuối cùng, cô lại nhét cho người chị hai miếng nấm khô rồi mới quay người rời khỏi chợ trao đổi."
]
