Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Vợ Chồng Xuyên Qua Vạn Giới: Mang Không Gian Bình Yên Sống Trọn Đời > Chương 87

Chương 87

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 87 có bản audio.

Chương 15: Sáu Ba Mười Lăm

 

Khâu Hồng Mai cầm hộp cơm gọi với:

- Tiểu Hách, đến giờ ăn cơm rồi, có đi cùng tôi đến nhà ăn không?

 

- Đi.

 

Minh Uyển lấy chiếc hộp cơm nhôm của mình, đi theo Khâu Hồng Mai đến nhà ăn. Hợp tác xã cung tiêu của họ là hợp tác xã lớn nhất khu vực, có quầy thực phẩm, quầy đồ dùng hàng ngày, v.v.

 

Nhà ăn không nhỏ, nhưng tất nhiên không thể so với mấy nhà máy lớn như nhà máy thép, nhà máy cơ khí.

 

Giá cả vẫn rẻ đến mức cảm động: rau xào năm xu một suất, thịt xào một hào một suất, rẻ quá đi mất.

 

Minh Uyển hiện tại lương một tháng ba mươi hai khối năm hào, không thấp đâu. Phải biết rằng, bây giờ vịt quay ở Bình Châu mới tám khối một con, Mao Đài cũng hơn tám khối một chai.

 

Cô gọi một suất giá đỗ xào, một suất thịt xào ớt, thêm một bát cơm và một cái bánh bao, hết hai hào ba xu cộng mấy tờ tem phiếu, ăn no căng bụng.

 

Đó là vì cô ăn khỏe, chứ không thì một hào rưỡi đến hai hào là đủ rồi.

 

Bưng hai hộp cơm về chỗ ngồi, Khâu Hồng Mai ngồi đối diện có chút ngạc nhiên nhìn hộp cơm của cô, rồi lại nhìn cô.

 

Người gầy thế này mà ăn được nhiều thế cơ à? Cái lượng ăn này, có thể sánh với một người đàn ông to lớn rồi.

 

- Tiểu Hách, cô ăn hết được tất cả những thứ này à?

 

Trông dáng người cũng không giống nhỉ?

 

- Vâng, chị Khâu. Em ăn hơi khỏe, ăn ít thì chiều sẽ đói.

 

Minh Uyển cười, đẩy đĩa thịt xào ớt vào giữa:

- Chị Khâu, chị nếm thử đi, đây là lần đầu em ăn ở nhà ăn của chúng ta đấy!

 

Khâu Hồng Mai vội từ chối:

- Không cần không cần, tôi ăn thế này là đủ rồi.

 

Minh Uyển lại đẩy tới:

- Chúng ta là đồng nghiệp mà, có gì phải ngại chứ?

 

Em là người mới đến, sau này còn nhiều lúc phải nhờ chị giúp đỡ! Chị còn khách sáo với em, thì sau này em có chuyện cũng không dám làm phiền chị nữa.

 

Cô cắn một miếng bánh bao thật mạnh, gắp một miếng ớt, nuốt xuống rồi cười sảng khoái:

- Chị à, em là người như vậy, không có nhiều tâm kế, nghĩ gì nói đó, chị đừng trách nhé? Ăn đi chị, nhà ăn chúng ta xào rau ngon thật đấy, ngon hơn ở nhà nhiều.

 

Khâu Hồng Mai ngại ngùng gắp một miếng ớt bỏ vào hộp cơm, cười:

- Đầu bếp của nhà ăn chúng ta trước đây là đầu bếp nổi tiếng nhất vùng này, được chủ nhiệm chiêu mộ về, nấu ăn ngon khỏi phải bàn.

 

Minh Uyển chợt hiểu:

- Thảo nào! Chị à, chị đừng chỉ gắp ớt, hai món này em ăn không hết đâu, chúng ta chia nhau ăn đi. Trời nóng để cũng không được, một lúc là thiu ngay.

 

Cô cầm hộp cơm ra hiệu cho Khâu Hồng Mai gắp thêm, cười có chút ngại ngùng:

- Em biết có người không thích người khác dùng đũa của mình gắp đồ ăn, chị tự gắp nhé, đừng khách sáo với em.

 

Khâu Hồng Mai không nỡ từ chối, cầm đũa gắp chút đồ ăn, cười ngại ngùng:

- Cô xem, đáng lẽ tôi nên dẫn cô đi làm quen môi trường, giờ lại thành ra chiếm lợi của cô.

 

- Ôi chị, nói gì thế, khách sáo quá! Chúng ta đều là đồng nghiệp, hôm nay chị giúp em, ngày mai em giúp chị, chẳng phải là chuyện nên làm sao?

 

Em mới đến, còn nhiều chỗ cần chị giúp lắm, chị thường ngày nhắc nhở em vài câu, em nằm mơ cũng cười tỉnh.

 

Khâu Hồng Mai bị cô chọc cười:

- Có gì mà khoa trương thế? Chẳng phải là chuyện nên làm sao?

 

- Làm gì có chuyện gì là nên làm? Giúp nhau là tình cảm, không giúp thì mình cũng chẳng nói được gì.

 

Cô cười, đặt hộp cơm xuống, mắt cười híp lại:

- Nhưng em vừa nhìn chị là biết chúng ta hợp nhau, chị tính tình tốt, hợp với em. Chúng ta, không phải chị em ruột nhưng còn hơn chị em ruột.

 

Khâu Hồng Mai trêu:

- Ồ, thế thì tốt quá, khi nào tôi nhận cô làm em gái nuôi nhé.

 

- Được chứ! Có gì mà không được? Có thêm một người chị chăm sóc, em vui còn chẳng kịp nữa là!

 

- Cô bé này miệng lưỡi thật lanh lợi, nói năng ngọt xớt, tôi thấy cô nên đi làm bán hàng thì hơn.

 

Minh Uyển cúi đầu, cười ngượng nghịu:

- Đây là vì đi làm, người nhà dặn dò đủ điều, bảo em nói năng phải ngọt ngào một chút. Mà em thường ngày vẫn hay trò chuyện với hai đứa em trai em gái, quen rồi.

 

Nhắc đến con cái, lại nghĩ đến con trai mình, Khâu Hồng Mai khẽ thở dài.

 

- Đúng đấy! Con nít lúc nhỏ miệng không lúc nào ngừng, ngày nào cũng “mẹ ơi, mẹ ơi”, phiền chết đi được! Vẫn là con gái ngoan hơn, yên tĩnh.

 

Minh Uyển tán thành:

- Đúng thế! Không thì ngày nào cũng “tại sao, tại sao”, chị nhà có mấy đứa con rồi? Trai hay gái?

 

- Con trai, sáu tuổi! Nghịch như quỷ, ngày nào cũng suýt nữa thì trèo lên mái nhà gỡ ngói!

 

- Mới có một đứa thôi à?

 

- Còn một đứa con gái bốn tuổi, đang học mẫu giáo!

 

- Con trai hiếu động một chút là tốt, lớn lên sẽ có tiền đồ. Một trai một gái, chữ “tốt” đủ đầy. Chị à, phúc của chị còn ở phía sau, sau này cứ chờ hưởng phúc thôi!

 

- Hưởng phúc gì chứ? Không làm tôi tức điên lên là tốt lắm rồi!

 

…

 

Rửa hộp cơm xong, trở về văn phòng.

 

Minh Uyển lấy cuốn sổ nhỏ thần kỳ của mình ra, sau trang ghi về Khâu Hồng Mai, cô ghi thêm tuổi của hai đứa con và ngày ghi chép. Những thông tin này biết đâu sau này lại dùng đến.

 

Cất cuốn sổ đi, cầm tập tài liệu bên cạnh lên, cô trở thành một cái máy đọc tài liệu không cảm xúc.

 

Đến giờ, cô cùng mọi người thu dọn đồ đạc, tan làm đúng giờ, còn chẳng cần chấm công. Cái công việc này đúng là nhàn hạ không phải dạng vừa, chẳng trách ai cũng muốn ngồi văn phòng.

 

Buổi chiều, Khâu Hồng Mai và mọi người đã bắt đầu đan len, đọc báo. Xem ra một thời gian nữa, cô cũng có thể phát triển nghề tay trái.

 

Đi dạo một vòng dưới lầu rồi thẳng về nhà. Trong nhà, đơn vị của cô là gần nhất, nên cô về đến nhà sớm nhất.

 

Lấy rau trong túi ra đặt vào bếp, về phòng tự thưởng cho mình một bữa nhỏ: một miếng bánh kem bơ và một cốc trà sữa. Bây giờ cô gầy quá, cần tăng cân.

 

- Chị, chị Ba…

 

Hai quả pháo nhỏ xông vào, phanh lại ở cửa, khịt khịt mũi:

- Chị Ba, sao em ngửi thấy mùi bơ thế?

 

Minh Uyển bật cười. Hai cái mũi chó nhỏ này, cô ăn xong cũng gần mười phút rồi mà vẫn ngửi ra mùi.

 

Cô lấy ra hai gói giấy nhỏ đưa cho chúng:

- Nào, kẹo sữa, đừng ăn hết một lúc đấy. Đau răng thì tôi không đưa đi bệnh viện đâu.

 

Hách Minh Tư tươi cười nhận lấy:

- Vâng ạ, chị Ba cứ yên tâm! Em sẽ trông chừng Tiểu Ngũ.

 

- Chị cả và mẹ về chưa?

 

- Chị cả về rồi, vào bếp nấu cơm luôn.

 

Minh Uyển gật đầu nhẹ, dặn dò:

- Khi nào mẹ về, bảo mẹ giặt quần áo, bảo bố đi gánh nước. Tôi đi chạy bộ đây, lát nữa về ăn cơm.

 

Cô rút một hào đưa cho Hách Minh Tư:

- Đi mua kem đi! Mua cho chị cả một que mang sang, nấu cơm nóng lắm.

 

- Vâng, chị Ba.

 

Hách Minh Tư vui vẻ nhận tiền, dắt em gái chạy vụt ra ngoài. Mùa hè mà được ăn kem thì thích nhất.

 

Làm chủ gia đình chỉ có mỗi cái hay là chẳng phải làm gì, chỉ cần ra lệnh một tiếng là xong.

 

Bây giờ cô chỉ làm chút việc ở đơn vị, về nhà thì chẳng động tay vào việc gì.

 

Ngay cả nước rửa mặt buổi sáng cũng là thằng nhóc nịnh bợ Hách Minh Tư bưng đến tận nơi.

 

Chà, cuộc sống xa hoa này, cô thích quá đi mất.

 

Chỉ có điều chỗ ngủ hơi chật, vào không gian bất tiện, ngoài ra thì chẳng có gì phàn nàn.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi