Chương 25: Sáu Ba 25
Cố Phong cầm túi đồ, đổ mấy miếng hoa quả sấy vào: “Mấy người không ăn thì tôi mang về cho Đồng Đồng ăn đấy.”
Cao Nhạc Tiến vốn chẳng hứng thú, nghe cậu ta nói thế vội giữ tay lại: “Cho tôi mấy miếng.”
Cố Phong đưa túi qua, Cao Nhạc Tiến tiện tay bốc mấy miếng, bỏ vào miệng thì khựng lại. Chết tiệt, bốc ít quá! Đúng là Cố Phong này tinh ranh thật.
Vẻ mặt của Cao Nhạc Tiến làm Tôn Triều Dương chú ý, với tay cướp một miếng nhét vào miệng. Cũng được đấy chứ!
“Cố Phong, cậu đúng là…”
Cố Phong xách đồ đứng dậy: “Vội gì, thứ này là người ta đem tới dò đường thôi. Sau này còn hợp tác nhiều, hàng hóa sẽ có đủ.”
Quay sang mấy người ngồi bên cạnh: “Thạch Đầu, đường này tốt đấy, ghi công cho cậu một lần. Lát nữa dẫn anh em đi ăn bữa ra trò, ghi sổ cho tôi. Bọn tôi đi trước đây.”
Tôn Triều Dương vừa đi vừa hỏi: “Này, cậu đoán xem con bé đó sau lưng là ai?”
Cố Phong liếc cậu ta một cái: “Cậu quản làm gì? Chẳng qua là đồ đội vận tải ở đâu đó mang về thôi, quên quy định rồi à? Đồ không hỏi nguồn gốc, cô ấy có hàng, chúng ta có tiền, đơn giản vậy thôi. Tiền trao cháo múc, có tiền cùng kiếm.”
“Tôi chỉ tò mò thôi mà? Không phải cô ấy muốn gặp chúng ta à? Cậu cũng thật là, vậy mà cũng đến.”
“Hàng nhiều rồi sợ rước họa vào thân chứ sao! Đồ tốt đưa cho cậu, cậu cũng phải có bản lĩnh mà cầm được.”
Cố Phong vỗ vai Tôn Triều Dương: “Có những thứ đưa cho người thường chính là rước họa, người ta sợ dính vào, cũng bình thường thôi.”
Người thường mà lôi đồ khan hiếm ra bán, thì ai cũng nghĩ người này ở đâu ra, muốn tìm nguồn để chia chác, hoặc là đen ăn đen, không được thì phanh phui.
Còn người có thế lực mà có đồ tốt thì chẳng phải bình thường sao?
Cho dù có tra, tra tới bọn họ thì cũng thường thôi. Còn tra tiếp nữa thì phải tự cân nhắc xem mình có đắc tội nổi không.
Thời buổi này dám làm cái này, sau lưng ai mà chẳng có quan hệ? Hoặc đen hoặc trắng, chẳng có gì mà làm cái này thì chết từ lâu rồi.
“Tôi xem thử cô ta có thể lấy ra thứ tốt gì đây?”
Cố Phong cười khẩy một tiếng: “Cái đó thì khó nói lắm, chỉ riêng đám hoa quả sấy này, dịp Tết lôi ra bán cũng đủ kiếm kha khá, huống chi trong tay cô ấy còn có đường dây phía Nam. Nếu kiếm được chút hàng khan hiếm…”
Mắt Tôn Triều Dương sáng rực: “Vậy thì năm nay chúng ta được ăn Tết no nê rồi, nhưng tôi chỉ sợ con bé đó trong tay chẳng có gì.”
“Yên tâm đi! Con bé đó đáng tin hơn cậu đấy.”
“Cố Phong, cậu có ý gì?”
“Ý trên mặt chữ ấy! Giờ xem người ta có vừa lòng với gia thế của mấy người bọn mình không đã.”
Bây giờ là thị trường của người bán, ai có hàng thì người đó làm cha.
Người ta có đồ tốt thì bán ở đâu chẳng được, khác biệt chỉ là muốn làm ăn một lần hay lâu dài mà thôi.
……
Minh Uyển đẩy gọng kính, bước ra khỏi khu tập thể nhà máy đường, lười biếng dựa vào gốc cây, gạch một dấu vào sổ tay. Xem ra người thời này cũng thật thà phết, chẳng hề nói dối.
Nhưng mà đúng là tức thật, cô vẫn chỉ là nhân viên quèn, còn người ta ít nhất cũng là cán sự, không thì thư ký, phó phòng. Đúng là người so với người thì chết, hàng so với hàng thì vứt.
Chỉ kém vài tuổi, sao chênh lệch lớn vậy chứ?
Cô khép sổ tay lại, nhìn người bên cạnh: “Đồng chí, có việc gì không?”
Cố Phong chống chân xuống đất, bật cười: “Con bé này, nhanh vậy đã không nhận ra tôi rồi à?”
Minh Uyển đưa tay đẩy gọng kính đen, vẻ mặt ngây thơ nhìn anh ta: “Anh nhận nhầm người rồi thì phải? Đồng chí, tôi hình như không quen anh.”
“Đừng giả vờ nữa!” Cố Phong nghiêng đầu: “Đi thôi, nhà hàng quốc doanh, tôi mời.”
Chậc, sao người này nhìn ra được nhỉ? Cô nghĩ mình vẫn có thể cố cãi thêm chút nữa.
“Đồng chí này, anh thực sự nhận nhầm người rồi, tôi không quen anh, tôi đang đợi người.”
Cố Phong nhìn cô, cười như không cười: “Đợi ai? Hách Minh Uyển?”
Không nói chuyện nổi nữa rồi, người ta đã vạch trần tận gốc.
“Không thể giả vờ như không thấy à?” Trừng mắt nhìn Cố Phong một cái, Minh Uyển quay người bỏ đi, làm cô chẳng có chút cảm giác thành tựu nào.
Mèo con xù lông rồi à?
Cố Phong đẩy xe đạp đi theo phía sau: “Con bé, nghe nói cô muốn kiếm đội vận tải cho anh cô à?”
Minh Uyển dừng bước, quay lại nhìn anh ta cười tươi: “Nhà máy đường thiếu người à?”
“Không!”
Minh Uyển thu nụ cười, trợn mắt, quay người bỏ đi. Chẳng nói gì, trêu cô chắc?
Con bé này đổi mặt cũng nhanh thật, Cố Phong nhếch môi: “Nhưng mà, chuyện Đại học ban đêm tôi có thể giúp một tay.”
Ơ, người này!
Minh Uyển quay lại, ngước nhìn anh ta: “Anh muốn gì?”
Cố Phong giơ tay xem đồng hồ: “Đến giờ rồi.”
Minh Uyển rút ra mười đồng cùng mấy tờ phiếu lương thực, phiếu thịt đưa qua: “Nhà hàng quốc doanh, muốn ăn gì thì tự đi mà mua.”
Cố Phong không nhận, chỉ nhìn cô cười: “Sợ rồi à?”
“Trai gái một mình không tiện!”
Minh Uyển ngước nhìn Cố Phong: “Tôi có người rồi, đừng có mà mơ tưởng. Muốn gì thì bảo anh Lý nhắn cho tôi, không được thì thôi.”
Cố Phong cười khẽ: “Con bé cẩn thận thật, tôi có nói gì đâu…”
Minh Uyển nghiêm mặt cắt lời:
“Không nói thì tốt, cứ coi như tôi tự lên mặt vậy! Tôi chỉ là người làm cầu nối thôi, không rảnh mà đùa với anh. Đi trước đây, bận lắm!”
Cô nói bận chứ không phải bận giả, cô phải đi học, để sau này tốt nghiệp còn được thăng chức nữa.
Cứ làm việc quần quật mãi thì sao được? Thế nào cũng phải leo lên chức ngồi phòng máy lạnh, ngày ngày xem báo uống trà chứ?
Nhìn người phụ nữ bước nhanh đi xa, Cố Phong khẽ cười.
Càng ngày càng giống con mèo nhà anh hồi bé, lúc vui thì làm nũng, vuốt đầu gãi bụng gì cũng được, lúc không vui thì nói lật mặt là lật mặt, giơ móng ra là cào cho chảy máu.
……
Tấm vải đổi từ chỗ Khâu Hồng Mai, Minh Uyển chia cho mọi người trong đại viện một phần, đổi được ít phiếu bông, phiếu vải và tiền.
Mua ít bông ở Hợp tác xã cung tiêu, bông đổi từ nông thôn, cộng với bông trong không gian, áo bông, quần bông, chăn bông của cả nhà đều được thay mới.
Hai chị em còn có thêm tấm rèm cửa, cuối cùng cũng có chút không gian riêng tư.
Áo bông cho bảy miệng ăn lớn nhỏ cũng không phải số ít, chỉ trông chờ vào chút phiếu đó thì khác gì muối bỏ bể. Thế nào cũng phải có lý do chính đáng cho qua chuyện.
Chỗ Lý Thạch Đầu thì khá ổn định, thứ gì cũng thu mua được.
Thỉnh thoảng bỏ ra ít gạo trắng, bột chín mươi hai, bột chín mươi ba, đều là xay mới, tiện lắm.
Theo mùa thì bỏ ra ít hoa quả, thịt, dầu đậu nành, dầu lạc, thỉnh thoảng thêm chút đồ đặc sản phương Nam, mọi người tiền trao cháo múc, hợp tác khá vui vẻ.
Kinh tế kế hoạch là vậy đó, có phiếu không tiền thì không mua được đồ, có tiền không phiếu cũng không mua được. Mỗi tháng tiền phiếu chỉ có ngần ấy, không ít người bỏ tiền ra mua đồ giá cao.
Trước đó Lý Thạch Đầu đưa cho Minh Uyển một lá thư giới thiệu, là vào Đại học ban đêm, Minh Uyển đưa cho Hách Minh Tĩnh.
Phải nói quyền lực đúng là thứ tốt, thứ mà bọn họ phải lòng vòng mới có được, người ta chỉ cần một câu là xong.
Minh Uyển cũng không phải không làm được, chỉ là phải tốn thời gian, lòng vòng nhiều hơn.
Đây cũng là mục đích cô cố gắng leo lên, đúng là có người trong triều thì dễ làm việc.
Hồi đó xin được việc ở Hợp tác xã cung tiêu cũng là tình cờ, nếu không phải bố Triệu Lập Đông đang chờ thuốc chữa bệnh thì cô cũng không vào được.
Làm nhân viên bán hàng còn khó, bao nhiêu người đang dòm ngó! Chỉ thi thoảng mua được đồ lỗi nhỏ, thời buổi này đã là sức hút rất lớn rồi.
Nhất là mấy chị em phụ nữ, ai cưới được cô bán hàng về làm vợ thì đúng là người đáng ngưỡng mộ.
Thời này tuyển người đều là nội bộ, không có quan hệ thì đến thông tin tuyển dụng còn không có, mà đòi ngồi phòng máy lạnh à? Mơ đẹp quá! Dân thường chẳng lẽ không biết ngồi phòng máy lạnh sướng à?
Lúc giao hàng, cô nhờ Lý Thạch Đầu mang giúp một túi đồ khô cho Cố Phong, đều là hải sản khô, giá trị còn cao hơn cả lá thư giới thiệu bên chỗ Uông Hinh, không thể để người ta làm không công được.
Người ta không lên tiếng, mình không thể không biết điều, không thì sau này có việc sao mở miệng được? Đã có thể nhờ vả cho đỡ phiền thì sao lại phải tự làm khổ mình?
