Chương 34: Dữ tợn thật! Không dám chọc! Không dám chọc! Để hôm khác quay lại…
Bùi Niệm Niệm gật đầu như gà con mổ thóc, cô bé đã lâu lắm rồi chưa được ra ngoài, trước đây thỉnh thoảng người nhà vẫn dẫn bé đi chơi.
Bây giờ là tận thế, càng chẳng có ai dẫn bé đi.
Thấy Bùi Trường Phong không muốn dẫn mình đi, Niệm Niệm bò dậy ngồi cạnh anh, hai bàn tay nhỏ mũm mĩm kéo qua kéo lại vạt áo ngủ trước ngực anh.
Giọng nói non nớt ngọng nghịu: “Anh ơi, dẫn Niệm Niệm đi đi, được không ạ? Niệm Niệm lâu lắm rồi chưa được ra ngoài…”
Bùi Trường Phong nhìn em, không nói gì, xem thử em có thể làm đến mức nào để được ra ngoài.
Thấy không có tác dụng, Bùi Niệm Niệm liền gục đầu vào ngực anh mà cọ loạn, như một chú cún con làm nũng.
“Anh ơi~ anh dẫn Niệm Niệm đi đi~ được không ạ? Niệm Niệm nhất định sẽ ngoan ngoãn nghe lời.”
“Anh bảo đi đông, em tuyệt đối không đi bắc, anh bảo nhặt đá, em tuyệt đối không đuổi gà.”
Bùi Trường Phong không nhịn được bật cười, giơ tay xoa đầu em loạn xạ.
“Em nói cái gì vậy? Em ngoan ngoãn ở nhà, anh với chị Điền Viên của em muộn nhất là chiều sẽ về.”
Bùi Niệm Niệm ngọ nguậy ngồi dậy: “Anh với chị Điền Viên đi rồi, còn em thì sao?”
“Không phải còn có Bồ Đào và Đản Cao sao, có chúng nó ở với em rồi.”
“Vậy nếu có người xấu đến thì sao?”
“Chúng nó sẽ bảo vệ em, người xấu nhìn thấy chúng nó chắc sợ tè ra quần rồi, ai còn hơi sức mà để ý đến em.”
“Vậy nếu em đói thì sao? Bị bỏng thì sao? Có sâu bọ chui vào quần áo em thì sao?”
Lần này Bùi Trường Phong không phản bác nữa, mà nghiêm túc nghĩ đến khả năng đó.
Tiểu Lục còn nhỏ, chỉ ăn trưa thì không đủ, thỉnh thoảng còn phải thêm đồ ăn vặt.
Nếu cả nhà không có ai ở nhà, em ấy cũng không biết dùng lò vi sóng, lỡ bị bỏng thì… Bùi Trường Phong không dám nghĩ tiếp.
Nếu anh đi một mình, Điền Viên chắc cũng không đồng ý.
Thôi để mai tính.
Bàn tay to đặt lên đỉnh đầu Bùi Niệm Niệm, đẩy cô bé ngã xuống giường, kéo chăn đắp lên người em: “Ngủ ngoan nào, trẻ con ngủ muộn sẽ không cao lớn được.”
Bùi Niệm Niệm biết Bùi Trường Phong đã có ý nhượng bộ, chắc chắn họ sẽ dẫn bé đi!
Quả nhiên, hôm sau Bùi Trường Phong mặc quần áo cho Niệm Niệm, chải đầu, ăn sáng xong.
Bùi Trường Phong đề nghị để anh đi một mình, nhưng bị Điền Viên bác bỏ.
“Không được, anh đi một mình nguy hiểm lắm, tôi đi cùng anh.”
Bùi Trường Phong lắc đầu: “Tôi không yên tâm để Tiểu Lục ở nhà một mình, cô ở với em ấy.”
Bùi Niệm Niệm giơ tay nhỏ nhiệt tình: “Tiểu Lục không yên tâm để anh năm đi một mình!”
Bùi Trường Phong khẽ đánh vào tay em: “Đừng có quấy!”
Bùi Niệm Niệm ôm tay, trừng mắt nhìn anh, hừ một tiếng.
Hai người vẫn đang thảo luận, Bùi Niệm Niệm nghiêm mặt, đứng đắn nói: “Chúng ta có thể đi cùng nhau!”
“Không được!”
“Không được!”
Bùi Niệm Niệm: “Chúng ta ai cũng không yên tâm về ai, vậy thì đi cùng nhau! Bồ Đào và Đản Cao cũng đi!”
Bùi Trường Phong và Điền Viên nhìn nhau, cũng có vẻ được, với cái kích thước của hai con đó, dị thú bình thường không dám lại gần, thây ma cũng không với tới.
Điền Viên lại là dị năng hệ mộc, đến lúc đó bảo vệ con bé, dị thực vật cũng không dám lại gần.
Lúc họ chuẩn bị xuất phát thì trời vẫn còn sớm, hôm qua ngủ sớm nên hôm nay dậy sớm, lúc đi mặt trời mới nhô lên ở chân trời.
Bùi Trường Phong quay đầu nhìn cô bé ngồi trên ghế an toàn ở hàng ghế sau: “Tiểu Lục, còn nhớ lời anh dặn không?”
Bùi Niệm Niệm nghiêm túc gật đầu, giơ tay đếm: “Thứ nhất, phải ngoan ngoãn nghe lời anh chị; thứ hai, không được tự ý rời khỏi anh chị;”
“Thứ ba, không được khóc; thứ tư, chỗ nào khó chịu phải nói ngay; thứ năm, không được nghịch bậy mấy cái cây…”
Bùi Niệm Niệm đếm hơn mười điều mới dừng lại.
Bùi Trường Phong lúc này mới hài lòng, khởi động xe đi ra cổng, Điền Viên đóng cổng lớn lại rồi cũng lên xe.
Hai con thú khổng lồ sau khi ra khỏi cổng liền chui thẳng vào khu rừng bên cạnh, thi thoảng mới lấp ló thấy bóng dáng chúng.
Sau khi ba người đi khỏi, cổng lớn của trang viên phía sau bị dị thực vật bao phủ, cả trang viên đều bị dị thực vật chiếm giữ, bên ngoài trông xanh tươi tràn đầy sức sống, thực ra lại đầy rẫy sát cơ.
Một con tinh tinh đen to lớn sau khi họ đi không lâu đã đến trang viên này, thấy bên trong sạch sẽ thoải mái, tràn đầy sức sống, liền muốn vào xem.
Cánh tay dài vừa vắt lên tường bao, những dây leo vô danh đang bò trên tường lập tức bám theo cánh tay trườn lên, trực tiếp siết chết nó.
Khi con tinh tinh đen không còn động đậy nữa, bị những dây leo đó cuốn lấy, kéo về phía bức tường kín đáo hơn ở phía bên kia.
Không thể để con cá nhỏ phát hiện, nó sẽ sợ hãi.
Trong lúc đó, cứ mỗi lần đi qua một đoạn tường bao, trên người con tinh tinh đen lại ít đi một chút thịt, nhìn kỹ sẽ thấy những sợi rễ nhỏ xíu nhô ra từ dây leo cắm vào thịt nó.
Từ từ gặm nhấm máu thịt của nó, đến khi di chuyển vào sâu nhất, chỉ còn lại một bộ xương, bị dây leo nhanh nhẹn đào một cái hố ngay dưới gốc của mình rồi chôn đi.
Chỉ một lúc sau, ngay cả bộ xương đó cũng bị trộn thành phân bón, tiếp tục cung cấp dinh dưỡng cho cây dị thực vật khổng lồ này.
Trong khu rừng trên núi phía sau trang viên, một con rắn lớn màu xanh đậm nhìn thấy cảnh này, lặng lẽ rụt cơ thể to gấp mấy lần của mình lại trong rừng.
Dữ tợn thật!
Không dám chọc! Không dám chọc! Để hôm khác quay lại…
Bùi Niệm Niệm ngồi trên ghế an toàn, mặt nhỏ nhìn về phía cửa sổ xe.
Bên ngoài một màu xanh mướt, cây cối um tùm, vạn vật sinh trưởng, chúng tranh nhau giành lấy tia nắng trên đầu, dưới gốc cây đã phủ một lớp lá vàng khô.
Cảnh tượng bây giờ đã khác xa so với lúc trước khi người nhà dẫn bé ra ngoài, trước đây thì ngăn nắp, còn bây giờ thì mọc um tùm, loạn xạ.
Bùi Niệm Niệm cử động cơ thể nhỏ bé, muốn tiến lại gần cửa sổ xe hơn, cô bé dường như có thể nghe thấy những cây cỏ này nói chuyện.
‘A a a a a, cỏ bên cạnh sao lại mọc cao thế!! Tranh mất ánh nắng của tao!!’
‘Mẹ nó! Ai giẫm lên cỏ thế! Giẫm cả thân cỏ vất vả lắm mới mọc cao được xuống cả rồi! Làm sao mà phơi nắng được!’
‘Ơ ơ ơ! Làm gì thế! Làm gì thế! Bẻ gãy cả cành của tao rồi!!’
Bùi Niệm Niệm thấy thân hình to lớn của Bồ Đào thấp thoáng, cô bé đoán chắc là lúc chúng đi không cẩn thận làm gãy.
Cô bé còn thấy trên một cây đại thụ quấn đầy những dây leo mảnh màu vàng.
Một giọng nói già nua khàn khàn cất lên: ‘Mày đừng quấn lấy cây nữa, đi chỗ khác xem thử, để chúng cho mày chút chất dinh dưỡng.’
Giọng nói non nớt ngây thơ vang lên sau đó: ‘Con có ý thức là đã ở trên người ngài rồi, nhưng con cũng không ở lại lâu được, con phải lên trên kia, chúng nói trên đó có một con cá nhỏ đáng yêu~’
‘Vậy mày đi nhanh lên, đi nhanh lên!’
‘Nhưng con hơi đói, cho con thêm chút chất dinh dưỡng nữa con sẽ đi.’
Cây đại thụ đó cao lớn sừng sững, cao hơn cả những cây xung quanh, Bùi Niệm Niệm chớp chớp mắt, nhìn thấy những cành vàng mảnh khảnh vươn về phía cửa sổ xe.
Chiếc xe phóng nhanh chạy đi.
Dây leo vàng kích động vung loạn: ‘Chạm vào rồi! Chạm vào rồi!! Là cá nhỏ! Cá nhỏ xinh đẹp! Đáng yêu~’
Cả cây tơ hồng quấn trên đại thụ không gió mà tự động lay động, nhìn từ xa vô cùng kỳ dị.
Bùi Niệm Niệm giơ tay nhỏ muốn cạy cửa sổ xe, vừa rồi, cô bé hình như nghe thấy có loài thực vật khen mình xinh đẹp!!!
