**Chương 36: Nó không cử động được... tức quá đi mất!**
Bùi Trường Phong gật đầu, thấy cũng đúng, bèn chờ thêm một lúc. Điền Viên kéo xe đi vào hiệu thuốc bên đường.
Bùi Niệm Niệm nhìn thấy chỗ bị thương của Bùi Trường Phong đang rỉ máu, trong lòng có chút xót xa, đôi chân nhỏ đá đá.
"Anh Năm, thả em xuống đi, em ở đây chờ. Anh vào xử lý vết thương trước đi."
Bùi Trường Phong nhăn nhó chịu đau.
"Không sao, lát nữa đốt xong là được."
Như thể phát hiện ra điều gì đó, sắc mặt hắn lập tức trầm xuống. Hắn nhanh chóng nhảy sang một bên, thanh Đường đao trong tay xoay một vòng rồi đâm thẳng xuống nền đất.
Lúc rút thanh đao lên, trên lưỡi đao dính đầy thứ nước đen hôi thối. Bùi Trường Phong giậm mạnh chân xuống đất, một con xác sống lập tức bị nền đất đẩy bật lên.
Bùi Niệm Niệm nhìn mà kinh ngạc.
"Anh Năm giỏi quá! Sao anh phát hiện ra vậy?!"
Bùi Trường Phong kiêu ngạo hừ một tiếng.
"Đương nhiên rồi, dị năng của anh Năm là hệ Thổ. Lúc nó tiến lại gần, anh đã phát hiện ra rồi."
Bùi Niệm Niệm lập tức tâng bốc anh trai.
"Anh Năm là giỏi nhất!!! Anh Năm còn là người anh tốt nhất trên thế giới nữa!!!"
"Ừ!"
Giọng Bùi Trường Phong vô thức cao lên, vẻ đắc ý hiện rõ trên khuôn mặt của chàng trai trẻ.
Điền Viên bước ra ngoài.
"Trường Phong, anh mau đi xử lý vết thương đi, nếu không sẽ có thêm nhiều xác sống bị mùi máu thu hút tới đấy."
Cô bước lên, ra hiệu cho Bùi Trường Phong tháo Bùi Niệm Niệm xuống để cô cõng.
Bùi Trường Phong cũng không khách sáo, trực tiếp tháo Bùi Niệm Niệm xuống. Trong lúc đó vô tình chạm vào vết thương, đau đến mức hắn nghiến răng nhăn mặt.
Điền Viên định cõng cô bé, nhưng vừa mới đeo cô bé lên lưng, Bùi Niệm Niệm đã không ngừng quẫy đôi chân ngắn ngủn.
"Không muốn, không muốn! Không cõng! Em muốn xuống đi bộ, đi bộ!"
Bùi Trường Phong vừa định bước vào hiệu thuốc xử lý vết thương thì khựng lại, quay người đi tới.
"Không được, lỡ gặp nguy hiểm thì sao?"
Với tình huống vừa rồi, ngay cả người lớn còn không kịp phản ứng, huống chi là một đứa trẻ.
Bùi Niệm Niệm ngẩng khuôn mặt tròn nhỏ lên.
"Không đâu, không đâu! Tiểu Lục không chạy xa, em đảm bảo! Nhiều nhất chỉ ở ngay cửa thôi!"
Khóe mắt cô bé vừa lúc nhìn thấy báo đen đang ngậm thứ gì đó quay trở lại, lập tức nói:
"Có Quả Nho và Bánh Ngọt mà, Niệm Niệm sẽ không sao đâu!"
Hai bàn tay nhỏ chắp lại.
"Xin anh mà~"
Trái tim Điền Viên lập tức mềm nhũn.
"Cứ để con bé đi một lát đi. Ngồi xe lâu như vậy, anh lại còn luôn cõng con bé. Em sẽ trông chừng con bé."
Trái tim Bùi Trường Phong cũng mềm theo, hắn nghiến răng đồng ý.
"Được."
Hắn tự mình đi vào hiệu thuốc xử lý vết thương. Điền Viên đã tìm sẵn những thứ cần thiết, một số còn được mở ra đặt bên cạnh, chỉ chờ hắn tới.
Bùi Niệm Niệm nhìn ngọn lửa một lúc.
Vẫn còn phải đợi thêm.
Cô bé nhấc đôi chân ngắn ngủn chạy vào bên trong. Cô muốn xem vết thương của anh Năm.
Điền Viên cũng đi theo.
Bùi Trường Phong không ngờ cô bé lại đột nhiên chạy vào, theo bản năng xoay người, quay lưng về phía Bùi Niệm Niệm để xử lý vết thương.
Hắn không muốn Bùi Niệm Niệm nhìn thấy.
Lần trước vết thương trên lưng đã khiến cô bé sợ hãi rồi. Nếu bây giờ nhìn thấy cảnh máu me be bét này, tối nay chắc chắn cô bé sẽ khóc.
Nhưng Bùi Niệm Niệm không yên tâm.
Bùi Trường Phong xoay vết thương sang đâu, cô bé liền chạy theo sang đó.
Mấy lần như vậy, cô bé cũng nhận ra Bùi Trường Phong không muốn cho mình nhìn.
"Anh Năm! Cho Niệm Niệm xem vết thương đi!"
Bùi Trường Phong cố chịu đau, sắc mặt hơi trắng bệch, trán đầy mồ hôi.
"Đi sang một bên đi, cẩn thận bị dọa."
"Không đâu, không đâu!"
Cô bé bước tới ôm lấy đôi chân dài của Bùi Trường Phong.
Điền Viên đi tới ngồi xuống bên cạnh.
"Đừng cử động nữa, để em xử lý cho."
Điền Viên giúp hắn khử trùng vết thương. Bùi Niệm Niệm thì cố ngẩng khuôn mặt nhỏ lên, cái miệng chu chu, liên tục thổi phù phù vào vết thương của Bùi Trường Phong.
Vừa thổi, cô bé vừa nhỏ giọng hỏi:
"Đỡ hơn chưa? Còn đau không?"
Bùi Trường Phong cắn môi dưới, không nói gì.
Bùi Niệm Niệm còn nhỏ, không với tới vai và lưng hắn, chỉ có thể ôm lấy chân hắn, vừa vỗ vừa dỗ dành.
"Anh Năm không đau, không đau."
"Niệm Niệm ở đây mà, anh Năm ngoan, không đau nhé~"
Khuôn mặt Bùi Trường Phong trắng bệch, nhưng hắn vẫn cong môi nhìn cô bé. Dường như cơn đau ở vết thương cũng theo đó giảm đi vài phần.
Điền Viên khử trùng rồi bôi thuốc, sau đó lấy gạc sạch quấn lại.
Da thịt của hắn bị rách, hiện tại không có điều kiện khâu lại, chỉ có thể để cơ thể tự hồi phục.
Xử lý xong vết thương, không biết Điền Viên lấy từ đâu ra mấy chiếc bao tải lớn bằng da rắn, trực tiếp gom một số thuốc hạ sốt, thuốc cảm, thuốc đau bụng, thuốc trị tiêu chảy cùng các loại thuốc trị thương bên ngoài vào.
Chất đầy hai bao tải lớn.
Điền Viên lau mồ hôi trên trán.
"Hình như lấy hơi nhiều rồi, mang về không tiện lắm."
Bùi Niệm Niệm lúc này đã dập lửa quay trở lại.
Cô bé thức tỉnh dị năng hệ Nước.
Trong tay còn đang cầm một thứ giống như viên kim cương, một số viên khác có màu nhạt, trông giống đá quý.
"Để Quả Nho và Bánh Ngọt giúp đi, bảo chúng mang hộ!"
Hai người nhìn nhau.
Ý kiến hay!
Lúc này Bùi Trường Phong mới chú ý đến những thứ Bùi Niệm Niệm đang cầm trong hai bàn tay nhỏ.
Đôi tay trắng nõn, những thứ trong lòng bàn tay phản chiếu ánh sáng đẹp mắt.
"Tiểu Lục, em đang cầm gì vậy?"
Nghe vậy, Bùi Niệm Niệm cúi đầu nhìn lòng bàn tay.
"Em nhặt được ở dưới hố! Dưới đó còn rất nhiều!"
Bùi Trường Phong lấy một viên màu vàng nhạt từ bàn tay đang xòe ra của cô bé, cầm lên quan sát.
Nhìn viên đá này, trong lòng hắn đột nhiên xuất hiện một thôi thúc muốn truyền dị năng vào bên trong.
Hắn lập tức làm theo.
Một tia sáng yếu ớt lóe lên, thứ trong lòng bàn tay hắn biến mất.
Đồng thời, lượng dị năng đã tiêu hao trong cơ thể cũng hồi phục được một chút.
Mặc dù rất ít, nhưng hắn vẫn có thể cảm nhận rõ ràng.
Điền Viên đứng bên cạnh cũng trợn tròn mắt.
"Trường Phong, anh không sao chứ? Có chỗ nào khó chịu không?!"
Bùi Trường Phong ngơ ngác lắc đầu.
Bùi Niệm Niệm đầy vẻ kinh ngạc, chạy tới bẻ bàn tay Bùi Trường Phong ra xem.
"Oa! Biến mất rồi! Anh Năm ăn nó rồi sao? Hay là nó biến mất vậy?"
Cô bé lại lấy từ chiếc túi nhỏ ra một viên lớn hơn, cỡ bằng móng tay ngón trỏ, có màu xanh nhạt rất đẹp.
Bùi Niệm Niệm nhét viên đá vào tay Bùi Trường Phong.
"Anh Năm biểu diễn thêm một lần nữa đi!"
Bùi Trường Phong ngơ ngác nhìn cô bé con trước mặt đang mở to đôi mắt long lanh nhìn mình.
Hắn vừa tức vừa buồn cười.
"Em tưởng anh Năm biết làm ảo thuật à!"
Nhưng hắn vẫn thử truyền dị năng vào.
Lần này dị năng hoàn toàn không thể tiến vào, viên đá trong lòng bàn tay vẫn còn nguyên.
Bùi Niệm Niệm nghiêng đầu nhìn.
"Anh Năm hết linh rồi sao?"
Bùi Trường Phong đưa viên đá trong tay cho Điền Viên.
"Em thử truyền dị năng vào bên trong xem."
Điền Viên cảm thấy hơi kỳ lạ, nhưng vẫn làm theo.
Viên đá lại một lần nữa biến mất, dị năng của Điền Viên cũng hồi phục được một chút. Cô lập tức nhận ra điều đó.
Vẻ mặt cô tràn đầy kinh ngạc.
Nhìn biểu cảm của cô, Bùi Trường Phong đã biết kết quả.
"Tiểu Lục, những viên này có thể cho anh Năm thử không?"
Bùi Niệm Niệm rất hào phóng, đem toàn bộ những viên đá xinh đẹp đang cầm trong tay, cả số giấu trong túi quần nhỏ, tất cả đều nhét vào tay Bùi Trường Phong.
"Cho anh, cho anh."
Dù sao dưới hố vẫn còn rất nhiều!
Những viên đá nhỏ ấy Bùi Niệm Niệm cầm trong tay còn không hết, nhưng vào tay Bùi Trường Phong thì chỉ cần một bàn tay đã có thể cầm hết.
Hắn và Điền Viên đồng thời nghĩ tới một khả năng nào đó, lập tức cầm từng viên đá nhỏ lên thử.
Bùi Niệm Niệm lon ton chạy ra cửa.
Cô bé nhìn thấy những dây leo cây kiwi đang bò tới.
Lịch sự hỏi:
"Có thể nhặt thêm một ít cho em không?"
Dây leo khẽ rung rung thân mình, sau đó một nhánh đâm thẳng xuống đáy hố, lấy toàn bộ số đá còn lại lên.
Bùi Niệm Niệm điều động dị năng, dùng nước rửa qua chúng, tiện thể tưới luôn cho dây leo.
"Em biết cậu khát mà, em cho cậu uống nước!"
Không ít dây leo lập tức vươn tới trước mặt Bùi Niệm Niệm, tranh nhau đón lấy dòng nước.
Ở phía bên kia, cây xoài bất mãn rung rung thân mình.
**"Nó cũng muốn uống!!!!"**
Nhưng nó không cử động được...
**Tức quá đi mất!** (`ヘ´)=3
