Chương 84: Cái kẻ mới đến này sao toàn làm chuyện chẳng ra gì!! Làm cho tiểu chủ nhân cái đồ phá hoại gì vậy!
“Còn có Bồ Đào nữa, chẳng phải con cũng thích trượt cầu trượt trên người nó sao?”
Đứa nhỏ lập tức không nhịn được, mếu máo lao vào lòng hắn khóc oa oa.
Bùi Trường Phong vỗ lưng con bé: “Đừng khóc, đừng khóc, Tiểu Lục ngoan nhất mà.”
Bạch Thần đưa món đồ nhỏ hắn tiện tay làm hôm qua qua, vụng về dỗ dành: “Cho con này, đừng khóc nữa.”
Không thì khóc hỏng giọng mất.
Bùi Niệm Niệm khựng lại, mở to đôi mắt đỏ hoe tò mò nhìn chằm chằm vào thứ trong tay hắn, hàng lông mi vốn cong vút xinh đẹp giờ ướt sũng, dính thành từng lọn.
Con bé khó chịu dùng tay nhỏ dụi dụi mắt, cố mở to mắt để nhìn rõ thứ Bạch Thần cầm là gì.
Vừa nãy khóc dữ quá, đột ngột dừng lại, đứa nhỏ vẫn còn nấc lên từng cơn.
Bùi Trường Phong thấy nó lại dụi mắt, sợ nhiễm trùng, vội lấy khăn giấy mềm ở bên cạnh, lau từng giọt nước mắt cho nó.
Bùi Niệm Niệm giơ tay nhỏ đón lấy, là một món đồ nhỏ được làm rất tinh xảo, chỉ bằng bàn tay đứa trẻ, trên còn gắn thêm cánh.
Bùi Trường Phong lau nước mắt cho con bé xong, cúi đầu nhìn, chẳng phải là con gián sao!
“Này, lão Tứ, cậu muốn tặng thì tặng thứ đẹp đẽ chút chứ, Tiểu Lục nhà tôi là con gái, sao cậu lại tặng một con gián to đùng thế!”
Bạch Thần: … Nhẫn nhịn đến cùng thì không cần nhẫn nữa!
“Mắt nào của cậu thấy nó là gián? Đây rõ ràng là ve sầu!”
Bùi Trường Phong vẻ mặt nghi hoặc nhìn lại món đồ nhỏ, thân hình lép kẹp, còn có râu, chẳng phải gián thì là gì!
Bạch Thần giơ tay kéo sợi râu trên món đồ trong tay Bùi Niệm Niệm, tiếng ve kêu râm ran vang lên từ món đồ nhỏ trong lòng bàn tay con bé.
Bùi Trường Phong lẩm bẩm: “Đúng là ve sầu thật.”
Bạch Thần kiêu ngạo hừ một tiếng, ánh mắt nhìn hắn như nhìn một thứ ngu ngốc, rác rưởi.
Bùi Niệm Niệm tò mò nghịch món đồ nhỏ trong tay, cúi đầu nghiên cứu đôi cánh của nó, đôi mắt sáng long lanh nhìn Bạch Thần: “Nó biết bay không?”
“Ừm… anh vẫn chưa kịp lắp thiết bị điều khiển cho nó, lát nữa, lát nữa anh sẽ làm cho con một con biết bay.”
“Dạ!!” Bùi Niệm Niệm gật đầu, mắt sáng rỡ, đôi chân ngắn tung tăng muốn nhảy xuống đất.
Bùi Trường Phong thả con bé xuống cho tự chơi, nhìn đứa nhỏ chạy xa, hắn nói: “Không ngờ cậu cũng biết dỗ trẻ con đấy.”
Bạch Thần liếc hắn một cái không nói, đều là học được từ Bùi Trường Phong thời gian này.
Bùi Niệm Niệm bắt chước động tác vừa rồi của Bạch Thần, kéo sợi râu một cái, một bên là bật, một bên là tắt.
Con bé tắt tiếng, chạy đến bên con hổ lớn đang nằm ở cửa, xấu bụng dí con ve sầu vào bên tai đầy lông của nó.
Kéo sợi râu một cái, tiếng ve kêu vang vọng bên tai Bồ Đào.
“Bồ Đào nhìn này! Đây là món đồ chơi mới anh Bạch Thần làm cho Niệm Niệm! Nó còn kêu được nữa!”
Con hổ động đậy tai, hưởng ứng tiến tới khen ngợi.
‘Gầm gừ~’ Con gián to này làm trông y thật! Kêu cũng vang thật!
Chỉ là… gián kêu như thế này sao???
Bùi Niệm Niệm cầm món đồ trong tay lại nhìn kỹ, sao cả anh Năm lẫn Bồ Đào đều nói là gián to vậy??
Chẳng phải anh Bạch Thần nói đây là ve sầu sao???
Con hổ nghi hoặc nghiêng đầu, nghĩ một hồi, mặc kệ, chỉ cần tiểu chủ nhân không khóc là được!
Nhưng tiếng ve kêu không ngừng, kêu đến mức khiến hổ ta bực bội, nó động đậy đôi tai lông, giả vờ quay đầu muốn tránh.
Nhưng Bùi Niệm Niệm vẫn kiên trì dí con ve sầu lại gần.
Bồ Đào: … Chết tiệt!! Cái kẻ mới đến này sao toàn làm chuyện chẳng ra gì!! Làm cho tiểu chủ nhân cái đồ phá hoại gì vậy!! Đúng là nên giết chết hắn ngay ngày hắn được đưa về!!
Ồn ào chết hổ rồi!!!!
Con báo thối kia sao còn chưa về, cũng nên để nó nếm thử tình yêu của tiểu chủ nhân mới được~
Con hổ giả vờ làm nũng, lật bụng về phía Bùi Niệm Niệm, ánh mắt thỉnh thoảng lén nhìn con bé.
‘Gầm gừ~’ Mau đến sờ hổ đi mà~
Bùi Trường Phong nghe tiếng ve kêu không ngớt từ cửa truyền vào, âm thanh không lớn, nhưng quá có sức xuyên thấu.
Bên ngoài mưa bay, bên trong ve kêu, đây là chuyện gì vậy chứ!
“Này, lần sau cậu làm thì đừng làm loại có tiếng được không? Ồn ào quá.” Bùi Trường Phong có chút chán ghét.
Bạch Thần cũng nhíu mày vẻ mặt khổ não, hắn cũng không ngờ con bé này lại mê chơi đến vậy, cũng không chê ồn mà cứ bật mãi!
Hắn méo mặt gật đầu nghiêm túc: “Lần sau làm loại không có tiếng!”
Món đồ đó nhỏ, pin cũng nhỏ, kêu một hồi rồi dừng, Bùi Niệm Niệm cầm ‘con gián to’ đi vào.
Nhìn Bạch Thần với ánh mắt van lơn: “Anh ơi, nó không kêu nữa.”
Bạch Thần mặt không đổi sắc nói dối: “Ừ, nó kêu mệt rồi, cần nghỉ ngơi một chút, anh cất cho con nhé?”
Bùi Niệm Niệm vuốt ve ‘con gián to’ không rời tay, kiên quyết lắc đầu: “Không không, Niệm Niệm vẫn chưa cho Bánh Ga Tô xem mà!”
Lúc này, Điền Viên xách giỏ từ ngoài về: “Niệm Niệm, chị làm bánh ga tô trái cây cho em nhé?”
Bùi Niệm Niệm nhét món đồ nhỏ vào túi áo rồi chạy về phía Điền Viên, nhón chân muốn nhìn giỏ trong tay chị.
Bên trong có khá nhiều trái cây: chanh dây, xoài, dâu tây, nho.
“Ngon quá!!”
“Chị Điền Viên, Niệm Niệm có thể làm cùng chị không?” Trước đây hay ăn, nhưng chưa từng tự tay làm.
“Tất nhiên là được.”
Nhìn Bùi Niệm Niệm theo Điền Viên vào bếp, hai người ở phòng khách thở phào nhẹ nhõm.
Mãi đến trước giờ ngủ trưa, Bùi Niệm Niệm vẫn không nhớ ra chuyện này, nhưng đến lúc dậy thì khóc lóc đòi gọi điện, tay cầm chặt ‘con gián to’ mà Bạch Thần làm cho.
Không biết có phải do nghỉ một lúc, có chút điện, Bùi Niệm Niệm kéo một cái là nó bắt đầu kêu oang oang.
Bùi Trường Phong bị nó làm nhức đầu, thật sự muốn ném nó đi!
Hắn cầm điện thoại bấm số, Bùi Niệm Niệm đứng trên ghế sofa, mặt lấm tấm nước mắt, thò đầu nhỏ cố nhìn.
Con bé phải nhìn chằm chằm anh! Kẻo anh lại gạt mình!!
Thấy điện thoại sáng lên hai cái, bên trong truyền đến tiếng tút tút, con bé biết đã kết nối, vừa định nghe máy thì một tiếng cúp máy vang lên.
Bùi Trường Phong thấy nó chu môi sắp khóc, quả quyết bịt miệng nó: “Con đừng khóc nữa, khóc nữa thì cổ họng có muốn nữa không?”
Ngón tay hắn nhanh chóng chạm vài cái trên màn hình điện thoại.
Bùi Niệm Niệm tức giận gỡ tay hắn xuống, há miệng gào lên, kèm theo tiếng ve kêu.
Bùi Trường Phong nhíu mày hít một hơi thật sâu, không được đánh con, không được đánh con!!
“Được rồi được rồi! Bùi Tiểu Lục, con đừng khóc nữa!”
Bùi Niệm Niệm ngồi phịch xuống sofa, giọng nghẹn ngào tố cáo: “Đều tại anh! Anh cúp máy đấy! Hu hu…”
“Con! Bùi Niệm Niệm, đừng ép anh phải dùng ‘biện pháp giáo dục yêu thương’ đấy!”
Bùi Niệm Niệm nghĩ đến cuộc gọi mà mình mong chờ bấy lâu, khó khăn lắm mới gọi được lại bị anh cúp máy, càng tủi thân hơn.
“Hu hu… Con biết mà! Anh nhất định có em gái khác ở ngoài rồi!”
“Anh còn muốn đánh con! Rõ ràng là lỗi của anh!”
“Anh đánh đi! Đánh chết con đi, đợi bố mẹ về, sẽ không còn Bùi Niệm Niệm nữa!”
