Chương 82: Một mớ hỗn độn
Nghe đến chữ “bán”, bà nội không màng đến chuyện khác, xông thẳng tới tát cho lão bà Văn hai cái trời giáng.
Nhà bà, Liên Thành và Tê Bảo tuy không còn mẹ, nhưng vẫn còn bà đây! Bà không cho phép ai dùng dao mềm mà cứa vào tim hai đứa nhỏ như vậy.
Thấy mẹ mình bị đánh, mấy anh chị em nhà họ Dương lập tức xông lên định khai chiến. Người nhà họ Liên cũng vây lại, không khí căng như dây đàn, chỉ chờ một phát là nổ.
Liên Thành kéo bà nội ra sau lưng mình.
Đúng lúc đó, một giọng nam thanh vang lên:
“Bà Văn, nghe nói thôn Lão Dương gặp thiên tai, nhà cửa bị núi lấp hết rồi, bà nên tích khẩu đức đi! Thôn Cao Sơn này không có chỗ cho người nhà họ Dương đâu!” – Bí thư mới lên là Trần Quảng Thắng vừa nói vừa rẽ đám đông bước vào.
Nghe vậy, đám đông xôn xao. Người nhà họ Liên chợt hiểu ra...
Vậy là... sống không nổi nên muốn bám vào nhà họ Liên sao?!
Liên Thành cười gọi: “Anh Quảng Thắng!”
Trần Quảng Thắng ngoài lạnh trong nóng, chơi thân với anh họ thứ hai của Liên Thành. Hồi nhỏ, Liên Thành thích chạy theo hai người họ. Chuyện của Dương Chân Chân, Liên Thành đã báo trước với anh ấy, nên có cách ứng phó.
Trần Quảng Thắng gật đầu. Đông người dễ xảy ra xô xát, dễ thành đánh nhau tập thể. Để giảm nguy cơ, anh ta hô lớn với người nhà họ Liên: “Không có chuyện gì đâu, mọi người giải tán đi!”
Liên Thành cũng ra hiệu “đi đi” với Triệu Diên và mấy người kia. Một nhóm người ùa ra khỏi sân nhà họ Liên, nhưng vì không yên tâm nên chẳng ai đi xa.
Thấy đám đông đã tản đi, mà hơn hai mươi người nhà họ Dương vẫn đứng lù lù trong sân, Trần Quảng Thắng quát: “Sao nào, nhà họ Dương các người định đánh nhau thật à? Những ai không phải người thân trực hệ thì cút hết cho tôi!”
Trong đám người nhà họ Dương có mấy kẻ chỉ được kéo đến cho đủ số, vừa rồi bị người nhà họ Liên dọa cho sợ đến mức chân run cầm cập. Giờ Trần Quảng Thắng cho bậc thang, bọn họ liền thuận thế mà bước xuống, để lại câu: “Bọn tôi đợi ở đầu làng nhé!” rồi dìu nhau đi.
Đuổi được đám người không liên quan, Trần Quảng Thắng quay sang lão bà Văn: “Chuyện chia tài sản nhà họ Liên, đã có ông bà Liên làm chủ, liên quan gì đến bà! Bà làm ầm lên chẳng qua là muốn moi chút lợi từ con gái, con rể thôi, tưởng người khác không nhìn ra à? Con gái, con rể bà đã chuyển hộ khẩu đi từ lâu, nhà cửa đất đai chẳng dính dáng gì đến nhà Liên Thịnh cả! Còn nữa, tôi đã điều tra rõ ràng, con gái bà bán cháu gái người ta, đó là tội hình sự! Lúc này mà gọi cảnh sát đến thì chỉ có thể bắt con gái bà thôi! Đi hay ở, bà liệu mà nghĩ cho kỹ!”
“Ai... ai bán cái con tiện nhân đó! Anh... anh có chứng cứ không? Đừng có nói bậy!” – Dương Chân Chân yếu ớt cãi lại.
“Ai là tiện nhân! Cả nhà mày mới là tiện nhân!” – Bà nội đứng chặn trước mặt.
Khí thế của Dương Chân Chân lập tức tụt xuống ba phần, co rúm sau lưng anh trai mình, liếc mắt ra hiệu với mẹ: “Giết người! Con mụ điên này lại muốn giết người!”
Lão bà Văn hoàn hồn: “Bà Liên đánh bị thương con gái tôi, cảnh sát dựa vào đâu mà bắt nó? Các người... các người vu khống Chân Chân, chẳng qua là muốn chiếm đoạt tài sản của Liên lão tứ! Bà già này hôm nay có chết ở đây, biến thành lệ quỷ cũng sẽ không tha cho các người!”
Nghe đến đây... Liên Thành coi như đã hiểu ra vấn đề.
Bà lão này nếu không moi được miếng thịt nào từ nhà họ Liên, e là sẽ không dễ dàng bỏ qua.
Hay là... tống cổ họ ra ngoài luôn cho rồi?
“Mẹ, nói nhiều với họ làm gì, đánh cho xong chuyện!”
Đã không có được thì người nhà họ Liên cũng đừng hòng yên ổn.
Dương Kim Sơn xoay người định đá vào lò lửa đang cháy rực.
Ơ?
Liên Thành giật mình.
Ngay khoảnh khắc Dương Kim Sơn chạm vào thành lò, Liên Thành nhấc chân, đạp một cú như chớp giật vào bên trái bụng hắn.
“Á!”
Dương Kim Sơn bị đá văng ra mấy mét, đập vào tường viện, rồi “bịch” một tiếng rơi xuống đất.
“Anh cả!”
“Anh!”
“Con trai!”
Tiếng kêu kinh hoàng của người nhà họ Dương vang lên.
Cái lò lửa rung lắc dữ dội, may mà vẫn đứng vững giữa sân. Từ trong lò phát ra tiếng “lách tách” dữ dội, tàn lửa bắn ra tứ phía, rơi xuống nền tuyết rồi tắt ngấm như những vì sao vụt tắt.
Người nhà họ Liên rùng mình, nhìn đống củi và đồ đạc chất dưới mái hiên nhà bác hai.
Nếu cái lò bị lật...
Vậy thì cả căn nhà này chẳng cháy sạch sao!
Bác hai phản ứng nhanh, lập tức vào nhà xách nửa thùng nước ra dội lên.
Lửa tắt, khói đen nghi ngút bốc lên.
Lão bà Văn vớ lấy cây sắt rỗng dưới đất, nghiến răng: “Đồ đạc trong nhà, lấy được gì thì lấy, lấy không được thì đập cho nát!”
Người nhà họ Dương sững lại một chút, rồi ánh mắt lộ rõ vẻ tham lam, giơ gậy sắt, thanh sắt lên, điên cuồng xông vào nhà theo lão bà Văn.
Liên Thành cong chân trái, chân phải quét ngang một vòng, làm ngã lão bà Văn và mấy người nhà họ Dương khác. Nhưng anh có chừng mực, không lấy mạng họ ngay tại chỗ.
Trong thời mạt thế, sống còn khổ hơn chết!
Thấy trận đánh nhau này là không tránh khỏi, Trần Quảng Thắng lặng lẽ lùi ra dưới mái hiên, tự nhiên rút điện thoại ra...
Người nhà họ Liên cũng vớ lấy đủ thứ vũ khí trong tay, chuẩn bị đánh nhau một trận ra trò với nhà họ Dương.
Nhưng Liên Thành không cho họ cơ hội.
“Bác cả, đi lấy dây thừng, trói bọn họ lại, ném ra ngoài!”
Bác cả sững người một giây, rồi quay vào nhà trong.
Rất nhanh, ông cầm dây thừng bước ra.
Khi ra đến nơi, người trong sân đã nằm la liệt.
Người nhà họ Liên, tay ai cũng cầm chổi, đòn gánh, que củi, không bỏ sót một ai.
Liên Thành cầm dây thừng trói từng người một như xâu châu chấu.
Bác gái muốn xử lý Dương Chân Chân, nhưng bị Liên Thịnh chặn lại.
“Đi chết đi!” – Bác gái duỗi chân, đạp một cú vào mông Dương Chân Chân.
Dương Chân Chân loạng choạng vài bước, ngã xuống gần nhà Liên Thành.
Đôi mắt đục ngầu của ả vô tình liếc thấy hai đứa nhỏ đang đứng xem náo nhiệt dưới mái hiên.
Ác từ trong gan nổi lên.
Nhân lúc mọi người đang hỗn loạn, ả vớ lấy một cây sắt lao tới...
“Tê Bảo!” – Liên Thành hét lớn.
Tê Bảo, tầm mắt nhỏ bé của con chỉ ngang tầm đó. Nghe tiếng anh gọi, đôi mắt to tròn đảo một vòng, ngẩng đầu lên, đối diện với một cây gậy đen ngòm.
Oa...
Cái gì thế này?
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tê Bảo đơ ra, đôi mắt tròn xoe.
Trong tích tắc, một bóng người lướt qua nhanh như chớp, Liên Thành ôm chầm lấy Tê Bảo.
Liên An bị cú sốc bất ngờ dọa cho sợ hãi, vội vàng trốn sau lưng Liên Thành.
Cùng lúc đó, ông cố lảo đảo xuất hiện ở cửa, giơ gậy đánh túi bụi vào đầu Dương Chân Chân: “Đánh chết mày, để mày bắt nạt cháu gái tao...”
Trong lúc hỗn loạn, Dương Chân Chân giơ cây sắt lên một cái.
Ông cố nghiêng người né, loạng choạng ngã xuống đất...
Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, không ai kịp phản ứng.
“Mẹ!”
“Bà!”
...
Ông, bác, anh em đều thót tim.
Nghe thấy động tĩnh, người nhà họ Liên ở ngoài sân chạy vào, vừa hay thấy cảnh này. Lập tức có người quay người đi báo tin cho người nhà và đi mời bác sĩ, còn nhiều người khác chạy vào sân...
