Chương 74: Lão Địch ra tay
Tề Thế Khải nhìn cửa lớn của bộ chỉ huy mà ngẩn người.
Lúc này, Phan Hồng cởi trần quỳ trước cổng, sau lưng còn trói mấy cái cán cuốc.
Chó ngao Tây Tạng Lục Lục cũng bắt chước ngồi bên cạnh.
Thân hình nó còn to hơn cả Phan Hồng đang quỳ.
Mạnh Tử Tuyền trong xe nhìn thấy con chó ngao to lớn thì che miệng.
Từ sau tận thế, Mạnh Tử Tuyền hầu như bị quản thúc, chưa từng thấy loài chó nào to như vậy.
Xuống xe, Tề Thế Khải nhìn Phan Hồng rồi cười:
- Phan Tử, cậu làm trò gì thế?
Phan Hồng nhìn Tề Thế Khải, vẻ mặt đầy xấu hổ.
Tề Thế Khải tin tưởng mình nên giao trọng trách trông coi kho vũ khí.
Thậm chí còn định đề bạt mình làm đội trưởng đội đánh thức ăn.
Vậy mà mình lại làm mất vũ khí.
Phan Hồng cảm thấy mình phụ lòng tin của Tề Thế Khải.
Cúi đầu, Phan Hồng ấp úng nói:
- Anh Tề, em có lỗi với anh, vũ khí mất rồi. Muốn đánh muốn chửi gì cũng được, em không oán trách một lời. Nếu anh chưa hết giận, bắn chết em cũng được.
- Tôi biết chuyện vũ khí mất rồi, nhưng cậu làm thế này để làm gì? Diễn kịch à?
- Tạ tội.
Nghe Phan Hồng nói tạ tội, Tề Thế Khải bật cười thành tiếng.
Cao Vũ và Triệu Cương bên cạnh cũng buồn cười không chịu được.
Đỡ Phan Hồng dậy, Tề Thế Khải cười nói:
- Người ta tạ tội thì dùng gai, còn cậu thì đeo cán cuốc à?
- Có phải là gậy là được mà? Anh Tề, anh biết em mà, em học hết cấp một, cấp hai chưa học xong. Đi bộ đội cũng phải mua bằng tốt nghiệp cấp hai. Mà này, anh Tề, anh đừng bắt em đứng dậy.
Thấy Phan Hồng vẫn muốn quỳ, Tề Thế Khải vội đỡ lấy anh ta nói:
- Thôi nào, anh em phạm lỗi thì tôi bắn một người, tôi có bao nhiêu anh em cho đủ? Cậu làm mất vũ khí, phạt cậu ba tháng khẩu phần, không vấn đề chứ?
- Anh Tề, anh phạt nhẹ quá.
Anh em của Tề Thế Khải không có lương bổng cố định.
Nhưng mỗi lần làm việc, Tề Thế Khải đều chia cho họ rất nhiều lương thực, nhu yếu phẩm và thịt.
Tính sơ sơ, những người theo Tề Thế Khải từ đầu, nhà ai cũng có một hai tấn lương thực và thịt.
Đổi ra trước tận thế thì mỗi người đều có gia sản hàng chục triệu.
Còn khẩu phần của Tề Thế Khải chính là thức ăn hàng ngày của họ.
Về cơ bản là không phạt gì, theo Tề Thế Khải thì còn lo không có cơm ăn sao?
Phan Hồng hiểu, Tề Thế Khải đang muốn nhẹ tay cho qua.
Nhìn Phan Hồng đầy vẻ tự trách, Tề Thế Khải chân thành nói:
- Phạm lỗi không đáng sợ, quan trọng là phải rút kinh nghiệm. Về kho vũ khí, tôi đã xem phòng ngự bên ngoài cậu bố trí, không có vấn đề gì. Nhưng bên trong có cần bố trí người canh gác không? Đó là bài học, lần sau chú ý là được. Phan Tử, chúng ta cùng nhau giành được phố Hòa Bình từ tay người khác. Tôi rất coi trọng cậu, chút chuyện nhỏ này đừng để bụng.
Một phen của Tề Thế Khải khiến Phan Hồng bật khóc.
Một người đàn ông đối mặt sinh tử còn không nhíu mày, vậy mà khóc nức nở.
Từ sau tận thế, Phan Hồng đã thấy quá nhiều ông chủ coi thường mạng sống của đàn em.
Một ông chủ như Tề Thế Khải, sao Phan Hồng có thể không liều mạng vì ông ấy.
- Nín đi, còn rơi nước mắt vàng nữa. Con trai cậu còn cứng cỏi hơn cậu. Thôi, vào trong với tôi, chúng ta bàn xem làm sao bắt được tên trộm vũ khí. Lục Lục, đi, vào nhà ăn thịt.
- Gâu gâu gâu!
Nghe nói có thịt ăn, chó ngao Lục Lục vẫy đuôi lia lịa.
Mạnh Tử Tuyền quan sát hết mọi chuyện trước mắt.
Hành động của Tề Thế Khải mang lại cho cô một cảm giác rất đặc biệt.
Nhưng đặc biệt ở chỗ nào thì cô cũng không nói rõ được.
Mọi người vừa bước vào bộ chỉ huy, Tề Thế Khải đã thấy lão Địch đang đi tới.
Nhà có lão như có báu vật.
Lão Địch, một Rambo già, chính là báu vật truyền gia của Tề Thế Khải.
Lão Địch không chỉ giúp Tề Thế Khải huấn luyện xạ thủ súng máy mà còn truyền thụ cho anh nhiều kinh nghiệm chiến trường.
Trong tổ chức của Tề Thế Khải, lão Địch chức vụ không cao nhưng rất được kính trọng.
- Chú Địch, sao chú lại đến đây?
- Tiểu Tề à, tôi đến lấy phiếu ăn tuần sau.
Sau khi gia nhập tổ chức của Tề Thế Khải, lão Địch cũng được nâng cao chất lượng cuộc sống, người béo ra trông thấy.
Phiếu ăn lão Địch nói là tiền ăn của trại trẻ mồ côi, mỗi tuần do bộ chỉ huy phát thống nhất.
Vốn Tề Thế Khải muốn cử người phụ trách việc này, nhưng lão Địch không yên tâm.
Ông sợ có người bớt xén khẩu phần của bọn trẻ.
Nghe lão Địch đến lấy phiếu ăn, Tề Thế Khải nói:
- Vũ Tử, đưa cho chú Địch một phần tem phiếu lương thực nếp và táo đỏ.
Nói rồi, Cao Vũ đưa cho lão Địch một tờ tem phiếu lương thực mệnh giá 1,5 tấn.
Trên đó có một tấn gạo nếp và năm trăm cân táo đỏ, táo tẩm mật.
- Chú Địch, sắp đến Đoan Ngọ rồi. Anh Dương đưa cho cháu một mẻ gạo nếp và táo đỏ, chú cầm về gói bánh chưng cho bọn trẻ.
Nghe Tề Thế Khải nói gói bánh chưng, ánh mắt lão Địch thoáng hiện vẻ khao khát.
Trước tận thế, thứ bánh mà ông chẳng buồn đụng đũa, giờ đã trở thành món hiếm.
Lão Địch là người rất thú vị, Tề Thế Khải cho gì ông cũng không nhận, trừ thuốc lá.
Nhưng chỉ cần là đồ cho bọn trẻ mồ côi, lão Địch nhận hết.
Phẩm chất của người này thực sự không chê vào đâu được.
Cẩn thận cất tờ tem phiếu vào trong áo, lão Địch nhìn Phan Hồng vẫn còn đeo cán cuốc sau lưng, hỏi:
- Chuyện gì thế?
- Chú Địch, cháu làm mất kho vũ khí rồi.
Nghe Phan Hồng nói làm mất kho vũ khí, mái tóc thưa thớt kiểu Địa Trung Hải của lão Địch dựng cả lên.
- Cái gì! Súng máy của tôi có sao không! Tiểu Tề à, kế hoạch huấn luyện tháng sau của tôi đã lên xong rồi! Súng máy của tôi có vấn đề gì không! Đừng làm hỏng kế hoạch huấn luyện của tôi nhé!
- Chú Địch, chú Địch, không sao đâu, chỉ mất vài khẩu súng trường và đạn thôi. Báu vật của chú vẫn an toàn.
Được Tề Thế Khải an ủi, lão Địch mới bình tĩnh lại.
Ông lão nhỏ này có lòng cầu tiến rất cao, chủ yếu cũng sợ làm việc không tốt thì Tề Thế Khải sẽ không nuôi bọn trẻ.
Cũng tò mò, lão Địch hỏi:
- Mà lạ nhỉ, canh gác bên ngoài kho vũ khí nghiêm ngặt như vậy, sao lại có thể mất được?
- Chú Địch, cháu nghi có ma, không thì làm sao có thể lấy trộm đồ mà không ai hay biết?
Phan Hồng vẫn khăng khăng là ma lấy trộm súng.
Nghe Phan Hồng nói có ma, lão Địch cười khẩy:
- Nhảm nhí. Ta đã giết bao nhiêu kẻ địch ở Nam Cương? Các cậu cũng không ít mạng người. Nếu thật có ma thì chúng đã sớm đến đòi mạng các cậu rồi. Chắc chắn là người, nhất định là người làm. Tiểu Tề, tôi đi với cậu ra hiện trường xem sao, đi ngay bây giờ.
Chẳng bao lâu, Tề Thế Khải và mọi người đến kho vũ khí ở nhà thi đấu thể thao.
Lúc này hiện trường kho vũ khí đã được phong tỏa.
Thấy Tề Thế Khải định đi thẳng về phía trước, lão Địch gọi anh lại.
- Tiểu Tề, găng tay, bao chân.
Tề Thế Khải nhìn găng tay và bao chân lão Địch đưa, cười nói:
- Chú Địch, chú cũng chuyên nghiệp đấy chứ.
- Đều học từ lão Tạ cả.
Nói rồi, mọi người bước vào hiện trường.
Hiện trường rộng lớn chẳng có chút manh mối nào.
Ngay cả Tề Thế Khải cũng không nhìn ra điều gì bất thường.
Đánh nhau giết zombie thì Tề Thế Khải là chuyên gia.
Chuyện phá án thì anh thực sự không giỏi, cũng không biết.
Lão Địch bước vào kho vũ khí cũng chẳng thèm để ý đến Tề Thế Khải.
Đi bên này, ngó bên kia, lão Địch lòng vòng mất nửa tiếng.
Tề Thế Khải thấy chẳng thu hoạch được gì, bèn nói với lão Địch:
- Chú Địch, chúng ta về thôi.
- Hự! Hà!
Khom lưng, không biết đang lẩm bẩm điều gì, lão Địch không trả lời Tề Thế Khải.
Lão Địch hét lên một tiếng trầm, Tề Thế Khải nghe thấy tiếng kẽo kẹt.
