Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Trốn khỏi phòng thí nghiệm, tôi mang theo "hạt giống" của vua xác sống > Chương 11

Chương 11

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 11 có bản audio.

11. Xác sống tóc trắng mắt đỏ

 

Trên cầu thang lối thoát hiểm, một nam một nữ đang đuổi nhau. Cách cả một tầng lầu vẫn có thể nghe thấy tiếng người đàn ông đó.

 

“Đồ đàn bà khốn nạn, đứng lại đó, đừng chạy!”

 

Cái quái gì thế?

 

Đồ đàn bà khốn nạn!

 

Đúng là vô lễ.

 

Ôn Kiều mặt đầy vạch đen, ngẩng đầu nhìn lên, thấy gã mặt sẹo đang đuổi theo trên cầu thang phía trên. Cô không muốn dây dưa gì với đám người này, chỉ lờ đi, chạy thẳng xuống dưới không ngừng nghỉ.

 

Xuống tới tầng một, hai người rời khỏi cửa thang bộ, đám xác sống lác đác đang lượn lờ trong sảnh cũng bám theo sau.

 

Người đàn ông phía sau Ôn Kiều vẫn lớn tiếng quát:

 

“Tao bảo mày đứng lại, mày không nghe thấy à? Đồ lừa đảo!”

 

Ôn Kiều vừa chạy về phía cổng trung tâm thương mại vừa chửi một câu:

 

“Mày bảo tao dừng là tao dừng chắc? Mày tưởng mày là ai? Đồ thần kinh!”

 

“Phía trước là ổ xác sống đấy, mày không cần mạng à?”

 

Gã mặt sẹo thấy cô gái lao ra ngoài, khựng lại một chút, nhưng chỉ do dự vài giây rồi vẫn chạy theo ra ngoài.

 

Đám xác sống ở quảng trường lớn vốn đã bị thu hút mà dời đi chỗ khác, nên Ôn Kiều chạy ra bình thường thì không sao. Ai ngờ cái giọng oang oang của gã mặt sẹo phía sau lại phá vỡ sự yên tĩnh này.

 

“Đứng lại! Tao không phải để bắt mày! Tao muốn mời mày gia nhập đội của bọn tao.”

 

“…”

 

Gã vừa dứt lời, từ xa dần vọng lại tiếng “hức hức” của xác sống cùng tiếng bước chân dày đặc đang tiến về phía này.

 

Ôn Kiều cảm thấy mọi giác quan như bị nới rộng, trong lòng chửi thề một trận: Mẹ kiếp, đồng đội heo! Còn muốn tao vào đội của chúng nó?

 

Hỏng bét! Đại quân xác sống hình như sắp kéo đến. Phải nhanh chóng thoát khỏi tầm mắt gã đàn ông phía sau, lấy xe ra chạy!

 

Gã mặt sẹo thấy cô gái dần bước nhanh hơn. Chân hắn dài hơn Ôn Kiều, chạy trên đường bằng tự nhiên nhanh hơn cô một chút. Hắn cũng tăng tốc đuổi theo, vươn tay đặt lên vai cô gái và giật mạnh cô lại.

 

Bị kéo vai, cô gái khựng lại giữa chừng.

 

“Làm gì!”

 

Ôn Kiều hất tay hắn khỏi cánh tay mình, mặt đầy vẻ giận dữ.

 

“Mày chạy cái gì, không nghe tao bảo mày dừng à?”

 

“Không chạy thì chờ xác sống đến ăn thịt tao chắc?”

 

“Sao mày có...”

 

Chữ “thể” còn chưa nói xong, đôi đồng tử của gã mặt sẹo đang nhìn chằm chằm cô gái bỗng giãn ra. Vì lúc này, khóe mắt hắn liếc thấy đám xác sống dày đặc ở bên trái đang tràn về phía bọn họ!

 

Ngay trong khoảnh khắc bọn họ nói chuyện, đám xác sống vốn bị chiếc xe của họ thu hút mà dời mục tiêu đã nhanh chóng lao tới nơi này.

 

“Gào gào!”

 

“Gầm gầm!”

 

Hai người từ từ quay đầu nhìn lại.

 

Đây là lần đầu tiên bọn họ gặp phải lũ xác sống. Tiếng gầm rú từ xa tiến lại gần. Đám xác sống mặc quần áo rách nát, người đầy vết máu, ngửi thấy mùi người sống, vô số xác sống như nước lũ tràn từ phía bên cạnh quảng trường tới.

 

“Mẹ kiếp! Sao lại nhiều hơn lúc nãy thế?”

 

Gã vừa chửi rủa vừa rút khẩu súng máy đeo sau lưng ra, bắn thẳng vào đầu đám xác sống đang tiến lại gần.

 

“Đoàng đoàng đoàng!”

 

Gã cũng không quên nói với cô gái bên cạnh:

 

“Đi theo sau tao, lui vào trong siêu thị!”

 

“…”

 

Nhưng Ôn Kiều không nghe theo lời hắn. Kẻ này đã hại cô một lần, hai lần, ba lần, không trách được cô cảnh giác.

 

Cô không đi theo gã mà chạy về hướng ngược lại trung tâm thương mại.

 

“Này! Đồ lừa đảo!”

 

Gã mặt sẹo không biết tên cô gái nên chỉ có thể gọi như vậy. Nhưng lúc này không kịp đưa cô về nữa, bởi trước mặt hắn đã có cả một đám xác sống lao tới. Nếu không giải quyết đám xác sống trước mắt trước, không chừng hắn sẽ gục xuống ngay lập tức.

 

Khẩu súng máy trong tay gã nã đạn “đoàng đoàng”, quét vào đám xác sống đang chạy tới trước mặt. Dưới chân, vỏ đạn rơi leng keng.

 

…

 

Trong đám xác sống đang nhúc nhích kia, có một đôi mắt đỏ rực, thỉnh thoảng bị mái tóc trắng nhuốm máu bẩn che khuất. Nó đã khóa chặt bóng dáng hai người sống phía trước, theo đám đồng loại tiến về phía trước.

 

Chỉ là hai người sống phía trước bỗng tách nhau ra. Đôi mắt đỏ rực đó nhìn theo cô gái đang bỏ chạy, rồi với đôi chân trần thon dài đầy máu bẩn, cũng đuổi theo hướng cô gái...

 

Ôn Kiều chạy về hướng ngược lại, mặc kệ tiếng gọi phía sau của gã mặt sẹo. Chỉ cần ra khỏi con phố này, cô có thể triệu hồi chiếc xe địa hình và rời khỏi đây.

 

Kế hoạch của cô rất tuyệt, nhưng cô còn chưa chạy ra khỏi quảng trường thì một đám xác sống đã tràn tới phía trước, chặn mất đường đi.

 

Ôn Kiều từ trong không gian của mình rút ra một cây chùy tua tủa gai sắt, vung về phía đám xác sống xông tới. Vung một phát trúng một phát.

 

Thấy xác sống phía trước ngày càng đông, cô chạy về phía bồn hoa, định dựa vào chướng ngại vật đó để cản bớt tốc độ của đám xác sống.

 

Nhưng ngay lúc này, trên mặt đất đột nhiên xuất hiện một cái bóng cao lớn bao trùm lấy Ôn Kiều.

 

Thần kinh cô căng thẳng, trong đầu chỉ còn một từ.

 

Hỏng bét!

 

Chắc chắn là xác sống!

 

Cô nắm chặt cây chùy gai, quay người đỡ. Quả nhiên một con xác sống từ trên trời lao xuống, đè thẳng cô xuống đất.

 

Ôn Kiều ngã lưng xuống đất, đầu đau ong ong. Nhưng cô vẫn cố chống cây chùy trước người, chặn hàm răng đang muốn cắn xuống của con xác sống.

 

Con xác sống trước mắt có mái tóc trắng bẩn thỉu rối bù. Ôn Kiều không thấy rõ mặt nó, chỉ thấp thoáng trong đám tóc trắng rối bù đó đôi mắt đỏ rực, khiến cô không khỏi nghĩ đến ác quỷ.

 

Nó há hàm răng sắc nhọn cắn xé cây chùy, thế mà răng chẳng hề sứt mẻ chút nào, ngược lại thân chùy trong tay cô gái bị nó cắn lún xuống mấy hàng dấu răng.

 

Vai cô gái bị con xác sống bấu chặt. Cô có thể cảm nhận rõ móng tay nó đang dần xuyên qua áo chống đạn, sắp cắm vào da thịt.

 

Ôn Kiều mặt tái mét, sợ hãi hét lên một tiếng.

 

“A!!”

 

Gã mặt sẹo nhìn thấy tình cảnh bên đó, sốt ruột vô cùng, nhưng đám xác sống vô tận trước mặt khiến hắn không thể nhúc nhích. Lúc này hắn hận không thể có ba đầu sáu tay để bay qua cứu cô, đáng tiếc là không có!

 

Chỉ có thể gào lên:

 

“Đồ lừa đảo!”

 

Ôn Kiều thấy cây chùy mình đang chống sắp bị con xác sống tóc trắng trước mặt cắn đứt, trong lòng nóng như lửa đốt.

 

Trong lúc nguy cấp, cô cúi đầu nhìn xuống, chợt nghĩ ra điều gì đó.

 

Cô co chân lên, đá thẳng vào một chỗ nào đó trên người con xác sống.

 

“Gầm!”

 

Không ngờ lại phát huy tác dụng thật. Con xác sống tóc trắng trước mặt ăn một đá, lập tức nhả ra và buông lỏng vai cô.

 

Ôn Kiều nhân cơ hội này, vội vàng bồi thêm một đòn. Cô nắm chặt cây chùy suýt bị cắn đứt, nện mạnh vào đầu con xác sống trước mặt.

 

Một tiếng “rầm”.

 

Con xác sống đang đè trên người cô bị ăn trọn một đòn vào đầu, cả người ngã nghiêng xuống sàn bên cạnh.

 

Thoát nạn, Ôn Kiều đứng dậy không dừng chân, tiếp tục chạy. Vừa chạy vừa đánh những con xác sống cản đường.

 

Cô chạy đã lâu, đánh cũng đã lâu, cả người mệt rã rời. Trong tai chỉ còn tiếng thở dốc của chính mình.

 

Cứ chạy tiếp thế này, sức lực chắc chắn sẽ cạn kiệt mất. Huống chi cô đã chạy lâu như vậy, bị xác sống vây quanh cũng lâu như vậy, mà vẫn chưa chạy ra khỏi quảng trường.

 

Cô đổi cây chùy gai thành cây đao lớn, tiếp tục chém giết xác sống. Xác sống xung quanh vây càng lúc càng đông, cô sắp không trụ nổi nữa.

 

Đột nhiên, con xác sống sắp chộp được cô bị một loạt tiếng súng “đoàng đoàng” hạ gục.

 

Theo tiếng “bíp bíp”, một chiếc xe từ xa lao tới, đâm thẳng vào đám xác sống gần chỗ cô. Chiếc xe chạy đến trước mặt cô gái rồi dừng lại. Cửa xe mở ra, người mở cửa chính là gã mặt sẹo. Hắn đưa tay về phía cô gái hét lớn:

 

“Lên xe nhanh!”

 

“…”

 

Ôn Kiều thấy xác sống xung quanh càng lúc càng nhiều, gần như vây kín đến nước chảy cũng không lọt. Giờ cô cũng không còn cách nào khác, đành đi theo rời khỏi trước rồi tính tiếp.

 

Cô đưa tay nắm chặt lấy bàn tay to của người đàn ông.

 

Người đàn ông hét lớn với người lái xe:

 

“Chạy đi!”

 

Chiếc xe vũ trang đã được gia cố nhanh chóng lao vọt đi, bỏ lại sau lưng từng đợt xác sống.

 

Lúc này, con xác sống tóc trắng vừa bị cô gái đánh ngã xuống đất lúc nãy lại từ từ ngẩng đầu lên, cổ phát ra tiếng “răng rắc”.

 

Đôi nhãn cầu đỏ lộ ra, nhìn chằm chằm chiếc xe đang rời xa, như trào dâng một sự căm hận vô bờ.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi