Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Trốn khỏi phòng thí nghiệm, tôi mang theo "hạt giống" của vua xác sống > Chương 14

Chương 14

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 14 có bản audio.

14. Mày muốn trâu già gặm cỏ non à?

 

Người phụ nữ nằm trên giường thở đều nhẹ. Bên cạnh chiếc giường lớn, một bóng người lặng lẽ hiện ra, đứng nhìn cô chăm chăm.

 

Bóng người ấy không ai khác chính là Chu Lập – kẻ đã nhốt cô trong căn phòng này.

 

Hắn thản nhiên ngồi xuống mép giường, ngắm nhìn người phụ nữ đang nằm trên chiếc giường rộng mềm mại.

 

Thời tiết bấy giờ không lạnh, người phụ nữ chỉ đắp một lớp chăn mỏng, càng làm nổi bật đường cong thon gọn của thân thể.

 

Mái tóc đen nhánh xõa dài phía dưới, khiến làn da được ánh trăng chiếu rọi trông càng trắng ngần.

 

Ánh mắt hắn lướt qua hàng mi dài nhỏ như chiếc quạt của cô, khẽ che đi vùng bóng mờ nhạt dưới mắt. Chiếc mũi thanh tú, đôi môi đỏ hồng như hoa hải đường. Ánh mắt tiếp tục hạ xuống, dừng lại trên chiếc cổ thiên nga để trần, làn da trắng như sữa khiến hắn như nghẹt thở.

 

Trong thời mạt thế này, hiếm có người phụ nữ nào còn giữ được làn da trắng mịn như ngọc.

 

Người phụ nữ trước mắt lại sạch sẽ, trong trắng đến thế, nếu không thu vào tay thì thật không thể chấp nhận được.

 

Qua đêm nay, dù cô có không muốn ở lại cũng đành phải chịu.

 

Hắn nhìn chằm chằm người phụ nữ quyến rũ trước mặt, không nhịn được nuốt nước bọt, chậm rãi trèo lên giường.

 

Hắn chống hai tay xuống hai bên người phụ nữ đang ngủ say, từ từ cúi đầu định hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô.

 

Trong khoảnh khắc, gian phòng vang lên một tiếng 'xoẹt' của vật sắc bén cọ sát.

 

Động tác cúi đầu của hắn khựng lại, đôi mắt hơi mở to một chút.

 

Hắn cảm nhận rõ ràng có vật gì đó lạnh buốt và sắc nhọn đang kề vào cổ, sợ đến mức không dám cử động.

 

Ánh mắt hắn chạm phải đôi mắt đã mở tự lúc nào của người phụ nữ trước mặt.

 

Cô gái không hề sợ hãi, ngược lại trong mắt tràn đầy sát ý.

 

“Mày muốn trâu già gặm cỏ non à?”

 

“Kiều Kiều, mày cầm hung khí từ lúc nào? Bỏ xuống ngay!”

 

Ôn Kiều nhìn khuôn mặt đầy sẹo chỉ cách mình gang tấc, cười lạnh một tiếng.

 

“Mày như thế này thì làm sao tao yên tâm được?”

 

Vật sắc nhọn trong tay cô ấn sâu thêm vào cổ hắn.

 

Chu Lập cảm nhận được đối phương có thể thật sự cầm hung khí, muốn đâm xuyên cổ hắn, căng thẳng nuốt nước bọt, nhượng bộ:

 

“Tao đi ra, được chưa?”

 

“Được.”

 

Hắn giơ tay lên, lùi về sau. Nhìn thấy cây kéo trong tay người phụ nữ, hắn mới biết thứ vừa nãy kề vào cổ mình là cái gì.

 

Sau khi tụt xuống giường, thấy cô đặt cây kéo xuống và chống tay định ngồi dậy, ánh mắt hắn bỗng sắc lẹm.

 

Thừa lúc cô lơi lỏng, hắn vươn tay giật lấy cây kéo trong tay cô, ném ra phía cửa; tay còn lại đè mạnh lên vai cô.

 

“Mày làm gì!”

 

Ôn Kiều giật mình, vũ khí trong tay bị cướp mất, còn bị gã đàn ông này ấn mạnh xuống giường.

 

Cô giãy giụa đẩy hắn, nhưng sức đàn ông đàn bà chênh lệch quá lớn, căn bản không đẩy ra được.

 

Gã mặt sẹo nhìn người phụ nữ bị mình khống chế, cười đến mức vết sẹo trên mặt cũng run lên.

 

“Ha ha ha, mày hỏi tao muốn làm gì à? Tao muốn mày ở lại đội của bọn tao. Nói chính xác hơn, tao muốn mày trở thành người phụ nữ của tao. Mãi mãi ở bên cạnh tao.”

 

“Mày mơ đi! Cút!”

 

“Ha ha, vậy mày làm được gì tao? Giờ tao sẽ có mày ngay!”

 

Gã nhìn vẻ mặt giận dữ đến đỏ mặt của cô, càng thấy đáng yêu. Gã đưa tay sờ eo Ôn Kiều, định cúi xuống hôn cô.

 

Cô nghiêng mặt né tránh, ánh mắt trở nên tàn nhẫn.

 

“Mày muốn chết, tao thành toàn cho mày.”

 

Trong tay cô bỗng xuất hiện một con dao không biết từ đâu, cứa thẳng về phía cổ gã. Gã thoáng thấy ánh lạnh nơi khóe mắt, vội nghiêng người né.

 

“Xoẹt” một tiếng, tay áo gã bị rạch toạc, bờ vai vạm vỡ cũng bị cứa một đường dài sâu hoắm, máu đỏ tươi.

 

“Xì!”

 

Gã ôm lấy cánh tay dính đầy máu nóng, lăn khỏi giường rồi lùi thẳng về sau.

 

Người phụ nữ đã ngồi dậy trên giường, khóe môi nhếch lên một nụ cười khinh miệt. Ánh mắt cô lướt qua con dao dính máu trong tay, rồi chuyển sang gã đàn ông đang lùi dần dưới sàn nhà. Ánh mắt lạnh lùng khác thường.

 

“Sao lại bỏ chạy? Không dám qua đây nữa à?”

 

Gã ôm lấy vết thương dài nửa cánh tay. Sờ vào, gã có thể cảm nhận rõ miệng vết cắt đã lật cả thịt ra, lúc này phải nhanh chóng tìm kim chỉ để khâu lại.

 

Máu tươi từ tay gã chảy xối xả như nước. Cơn đau âm ỉ khiến gã hiểu ra người phụ nữ trước mặt này là đang thật sự động thủ. Nếu không phải lúc nãy né nhanh, thì cổ hắn đâu chỉ dừng lại ở chuyện lật thịt đơn giản như vậy.

 

Trong lòng gã dần dâng lên cảm giác rùng mình trước sự tàn nhẫn khi cô ra tay.

 

Gã mãi không hiểu, trên người con đàn bà này làm sao lại có nhiều thứ sắc bén đến vậy? Rốt cuộc từ đâu ra?

 

Gã trấn tĩnh hít một hơi thật sâu rồi hỏi:

 

“Mày… mấy thứ này từ đâu ra?”

 

“Liên quan gì đến mày? Chuyện mày không biết còn nhiều lắm. Sao giờ lại lùi thế kia? Lúc nãy không phải mày muốn ức hiếp tao sao? Có muốn thử xem là tao giết mày trước, hay mày đắc thủ được trước?”

 

Đôi mắt người phụ nữ ánh lên sát ý. Cô giơ cao con dao sáng loáng trong tay, bàn chân trần trắng hồng bước xuống giường, từng bước tiến về phía gã.

 

Cả thân hình cô in dưới ánh trăng sáng vằng vặc, mái tóc đen xõa dài phía sau, gương mặt tái nhợt như một bóng ma.

 

Hơn nữa còn là một bóng ma đòi mạng, khiến gã đàn ông trong lòng càng thêm sợ hãi.

 

“Đừng, đừng qua đây!”

 

Cô từng bước tiến tới, ép Gã mặt sẹo từng bước lùi lại, cho đến khi không còn đường lui.

 

Mồ hôi lạnh trên trán gã không ngừng tuôn ra, vội giơ tay ra hiệu ngăn cô lại, cam đoan:

 

“Kiều Kiều, tao không động vào mày nữa, thật đấy. Tao ra ngoài ngay, mày cứ nghỉ ngơi ở đây.”

 

Nói xong, gã loạng choạng đứng dậy chạy ra khỏi cửa phòng, phía sau vang lên tiếng khóa cửa.

 

“…”

 

Căn phòng lại chìm vào yên tĩnh.

 

Người phụ nữ trần chân đứng bên cửa sổ, chân tay bủn rủn, ngồi phịch xuống đất, con dao trong tay “keng” một tiếng rơi sang bên.

 

Cô cúi gằm đầu, mái tóc dài chạm xuống sàn. Gương mặt tái nhợt như tờ giấy trắng.

 

“Phù… hết hồn!”

 

“Quả nhiên nơi này không thể ở lại nữa. Phải nghĩ cách rời khỏi đây.”

 

Cô nhìn ánh sáng nhạt bị mái tóc che khuất, ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

 

Là vầng trăng tròn treo trên bầu trời. Đáng tiếc bị song cửa chống trộm chắn lại, khiến người ta có cảm giác như đang bị giam trong lồng.

 

“Ơ? Không đúng.”

 

Ôn Kiều chợt nghĩ ra điều gì đó, ánh mắt hơi sáng lên.

 

Song cửa chống trộm được làm bằng thép không gỉ rỗng, không giống lồng giam dùng sắt đặc, chắc chắn phải dễ cắt hơn nhiều!

 

Cô nhớ hồi lục soát siêu thị đã từng lấy một cái kìm chuyên cắt xích sắt. Cô quét một vòng không gian, cuối cùng cũng tìm được.

 

Lòng bàn tay trắng nõn của cô khẽ động, một chiếc kìm lớn hiện ra.

 

Cô chống tay đứng dậy, bước ra cửa sổ thử.

 

“Rắc” một tiếng, quả nhiên thép không gỉ dễ dàng bị cô cắt đứt.

 

“Tuyệt quá! Lần này có thể chạy thoát rồi.”

 

Ôn Kiều nhanh chóng cắt trên song cửa chống trộm một lỗ vừa đủ để chui ra. Cô vội vã thu dọn lại bản thân, buộc tóc gọn gàng, khoác lại bộ áo chống đạn, xỏ giày, đeo ba lô nhỏ lên vai.

 

Cô thò đầu nhìn xuống bên dưới cửa sổ. Cô đang ở tầng ba, cũng không cao lắm, bèn lấy từ không gian ra một sợi dây thừng buộc vào song cửa, rồi theo dây trượt thẳng xuống.

 

Vừa xuống đến tầng một, xác sống đang lảng vảng trong màn đêm cũng lập tức kéo tới. Nhưng cô không hề sợ, vội chạy ra khỏi con hẻm trong khu phố cũ.

 

Vừa chạy ra đường lớn, cô liền gọi chiếc xe địa hình của mình từ không gian ra, lái xe rời đi.

 

Sáng hôm sau, Gã mặt sẹo nhìn vết thương đã băng bó đêm qua, định sang khuyên Ôn Kiều đừng quá căng thẳng. Gã cầm bữa sáng mở cửa phòng, lại không thấy bóng dáng cô gái đâu.

 

Lại nhìn thấy song cửa sổ đã bị cắt toạc, sắc mặt gã đen như mực.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi