19. Kẻ sống sót xông vào biệt thự
Hôm sau, đống thịt vụn đã biến dạng trước cổng biệt thự thu hút một đám ruồi nhặng vo ve trên đó. Bên cạnh còn vương mấy mảnh vải váy ren trắng nhuốm máu.
Rõ ràng, đống thịt nát này chính là người phụ nữ đêm qua bị xác sống gặm sạch.
Lúc này, một đôi giày nam xuất hiện phía trước.
Người đàn ông quỳ gối trước đống thịt nát trên mặt đất, khóc lóc:
“Xin lỗi, vợ à. Em đừng trách anh. Nếu không đẩy em ra, cả hai ta chẳng ai sống nổi. Anh biết em rất yêu anh, sẵn lòng hy sinh vì anh, đúng không? Xin lỗi…”
Gã lau khô dòng lệ cá sấu trên mặt, rồi đứng dậy, đi về phía khẩu súng trường rơi trước cổng biệt thự.
Lần này quay lại chính là để tìm khẩu súng này. Hôm qua cuống quýt nên bỏ quên, giờ trong tay chẳng có vũ khí, nếu chẳng may gặp xác sống tấn công thì không có thứ gì bảo vệ. Vì vậy gã mới quay lại tìm khẩu súng trường bị vứt sang một bên.
Quay lại thấy đống thịt nát dưới đất, gã giật mình, nhận ra ngay đó là vợ mình. Chung chăn gối hơn mười năm, vậy mà vì sống mà đẩy vợ ra, gã cũng chỉ hối hận một lúc rồi tự an ủi mình không có lỗi.
Gã cúi xuống nhặt khẩu súng trường, ngẩng đầu lên thì phát hiện sân hiên rộng của biệt thự đối diện có đặt tấm pin mặt trời?
“Chẳng lẽ ở đây có người ở?”
Tò mò, gã bước tới trước cổng chính, nhìn cánh cổng sắt bị khóa chặt, bên ngoài quấn hết vòng này đến vòng khác dây kẽm gai. Rõ ràng có người cố ý quấn lên, nếu chẳng may hơi chạm vào đám dây kẽm gai này sẽ bị xước thịt.
Gã né từng vòng dây kẽm gai, vươn tay nắm song sắt cổng, bắt đầu đẩy vào trong.
Tiếng “cạch cạch cạch” vang lên đánh thức Ôn Kiều đang ngủ trên giường.
“Hả?!”
Cô mở bừng mắt, tiến lại bên cửa sổ, hé tấm rèm voan trắng ra một khe nhỏ để nhìn ra ngoài.
Cô thấy ngoài cánh cổng sắt lớn, người đàn ông hôm qua bỏ vợ chạy một mình đang đứng đó, dùng sức lắc cổng, có vẻ muốn mở.
Ôn Kiều ở trên lầu nhìn, hơi thở như nghẹn lại, nép vào bên cửa sổ theo dõi động tác của gã.
Lại một trận “cạch cạch”, cánh cổng sắt bị gã lắc đến rung chuyển, trông cứ như cả cánh cổng sắp đổ sập.
Ôn Kiều căng thẳng nuốt nước bọt, ánh mắt lại chuyển ra xa – mấy con xác sống đang đi tới.
Tiếng gã lắc cổng “cạch cạch” giữa khu vực yên tĩnh quá lớn, lập tức thu hút lũ xác sống đang lang thang gần đó.
“Gừ gừ…”
Nghe tiếng xác sống đang tiến lại gần, gã dừng động tác, quay đầu nhìn thì thấy bóng dáng lũ xác sống đã xuất hiện không xa.
Sợ hãi, gã buông tay khỏi song sắt cổng, ôm súng bỏ chạy theo hướng ngược lại.
Ôn Kiều thấy gã dưới lầu chạy mất, mới thở phào nhẹ nhõm.
Nếu bị phát hiện, cũng không biết cô có thể ở đây được bao lâu.
Cô lại nhìn xuống lầu, mấy con xác sống vẫn đang lang thang. So với lòng người, đôi khi mấy con xác sống dưới lầu còn đáng tin hơn, ít nhất cũng ngăn được kẻ ngoài xông vào biệt thự.
Nếu vậy, hôm nay cô hãy tự thưởng cho mình một bữa thịnh soạn ở nhà vậy.
Cô kiểm tra kỹ mấy lần, cửa ra vào và cửa sổ trong biệt thự đều đóng chặt. Rèm cửa cũng kéo kín mít, giữa ban ngày mà trong nhà tối om. Cô bật đèn chiếu sáng chạy bằng điện tích trữ từ máy phát điện mặt trời.
“Tách” một tiếng, không gian tối tăm lập tức sáng rõ.
Cô bắt đầu loay hoay trong bếp. Từ không gian trữ vật, cô lấy ra đám thịt đông lạnh thu được từ siêu thị, rửa sạch, rồi bày một nồi lẩu nhỏ riêng ở phòng ăn.
Vì đã vơ sạch vật tư trong kho siêu thị, nào là gia vị lẩu, nước chấm, tương mè, tương ớt... thứ gì cũng có, đủ để cô ăn vài năm. Nên cô chẳng lo gì, cứ thế xài bừa.
“Ục ục, ục ục”
Trong nhà lan tỏa hương lẩu thơm phức, nồi lẩu nhỏ trên bàn đang sôi “ục ục”, nổi lên từng bong bóng nóng hổi.
Hai bên nồi lẩu bày ngay ngắn những món tương đối “tươi”: thịt bò, thịt cừu, thịt lợn thái lát, thịt viên lẩu... Đúng là mâm cao cỗ đầy giữa thời mạt thế, xa xỉ thật.
Dù mạt thế đã ba tháng, nhưng kho siêu thị có kho cấp đông, mất điện tương đối muộn, nên thịt vẫn bảo quản khá tốt, phần lớn còn ăn được.
Như vậy coi là tươi lắm rồi. Trong hoàn cảnh này, còn được nếm vị lẩu là cô đã thấy đủ.
Tiếc là không có rau với hoa quả, không thì vẫn ngon lành như cuộc sống trước mạt thế.
Thấy thịt viên, thịt thái và mì trong nồi đã chín, cô nóng lòng cầm đũa lên nếm thử.
“Ưm ~ ngon thật. Vẫn đúng cái vị đó.”
Ăn lẩu thì chẳng thể thiếu đồ uống. Một bàn tay vốn trống trơn bỗng xuất hiện một chai nước có ga. Vừa mở nắp nghe “xì” một tiếng, thứ khí ngọt ngào phả vào mặt.
Cô đưa lên bờ môi đỏ mọng, “ực ực” uống mấy ngụm. Nước có ga mát lạnh tràn xuống bụng, cả người như được sống lại.
Nhớ lại trước khi xuyên không, ngày nào cũng sống mệt mỏi. Mỗi ngày chỉ mong đến lúc tan làm về nhà, tự nấu lẩu hay gọi đồ ăn ngoài, rồi uống một ngụm nước có ga mát lạnh, sướng không gì tả nổi.
Chỉ có khoảng thời gian đó mới là khoảng không gian thư giãn thuộc riêng mình.
Cô từng oán trách: con người sinh ra cớ gì phải làm việc? Sao phải mệt nhọc đến vậy? Chi bằng để tận thế luôn cho rồi.
Giờ nghĩ lại, cô chỉ muốn tát bản thân ngày ấy một bạt tai, nói với con người cũ của mình:
“Nhìn xem, bây giờ mày đang ở giữa tận thế rồi đấy, thích cuộc sống này không?”
“Không thích chút nào!”
Ở đây, ngày nào cô cũng sống trong nơm nớp lo sợ, không chỉ phải đề phòng xác sống mà còn phải đề phòng kẻ sống sót. Không được chơi điện thoại, không được ra ngoài, ngay cả ăn uống cũng khó khăn...
“Ôi!” Cô không khỏi thở dài. “Vẫn là cuộc sống trước đây sướng thật!”
“Ợ ~” Ôn Kiều nửa dựa vào ghế, vỗ cái bụng tròn vo, thoải mái nhắm mắt lại.
“No quá, thỏa mãn ghê.”
Ăn uống no nê xong, mùi lẩu ám khắp người, cô liền lên tầng ba tắm rửa...
Trăng treo lơ lửng trên bầu trời, giữa lúc mọi người đang chìm vào giấc ngủ, một bóng dáng đàn ông bỗng xuất hiện bên ngoài biệt thự.
Gã cầm kìm trong tay, ngó trước ngó sau, lén lút đi tới cổng sắt biệt thự, kẹp vào ổ khóa một phát, nghe “cạch” một tiếng. Ổ khóa nhanh chóng bị cậy bung, rơi xuống đất.
Ôn Kiều đang ngủ say bị tiếng động khẽ làm tỉnh giấc. Cô ngồi dậy nhìn ra ngoài cửa sổ đêm. Dưới ánh trăng, cô thấy rõ cánh cổng biệt thự đã bị hé mở một khe, ổ khóa rơi trên đất.
Ánh mắt cô trầm xuống, trong tay cô hiện ra một thanh đao lớn. Trên thân đao có những vết máu sẫm đọng từ lâu, trông chẳng hợp chút nào với bộ váy ngủ màu trắng sữa đang mặc.
Tiếng bước chân mang dép lê chậm rãi tiến về phía cửa...
