Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Trốn khỏi phòng thí nghiệm, tôi mang theo "hạt giống" của vua xác sống > Chương 27

Chương 27

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 27 có bản audio.

27 Gần đó có một công ty hạt giống

 

Ôn Kiều nhìn tấm bản đồ, gần đó có một công ty hạt giống. Đã tới đây rồi, cô cũng có thể ghé qua đó thu gom chút hạt giống và vật tư.

 

Trong công ty chắc cũng có máy phát điện dự phòng và mấy thiết bị khác. Nghĩ tới lúc bị đám xác sống biến dị đuổi theo, cô chưa kịp thu hồi máy phát điện năng lượng mặt trời, trong lòng vẫn thấy không yên. Thôi thì phải đi kiếm đồ bổ sung lại. Có những thứ này, sau này dù có chạy tới nơi hoang vu không bóng người, cô vẫn có thể sống tốt.

 

Trên con đường ngoại ô chỉ có một chiếc xe địa hình của Ôn Kiều đang chạy, cứ như cả con đường được mở ra riêng cho cô vậy.

 

Càng tới gần nhà máy của công ty hạt giống, trên đường càng có nhiều xe bỏ hoang, cô đành phải đánh lái tránh sang bên.

 

Đúng lúc này, từ chỗ một chiếc xe bỏ hoang phía trước, một bóng người bỗng lao ra. Người đó chạy ra giữa đường, chặn đầu xe lại, vừa vẫy tay vừa hét lớn:

 

“Dừng xe!”

 

“Dừng xe lại!”

 

Khi Ôn Kiều phát hiện ra người này thì đã không kịp phanh nữa. Cô đạp phanh gấp, lốp xe rít lên “két két”, để lại trên mặt đường một vệt lốp đen dài mấy chục cen-ti-mét, suýt nữa thì tóe lửa.

 

May là vừa rồi để tránh mấy chiếc xe bỏ hoang, cô chạy khá chậm nên không đâm thẳng vào người đó. Nhưng lúc này thân xe chỉ cách người đàn ông chừng một cen-ti-mét.

 

Người đàn ông trung niên trước mặt quần áo lấm lem, sợ tới mức mặt trắng bệch, lùi lại vài bước. Nhưng phản ứng của ông ta rất nhanh, liền tiến lên áp sát nắp ca-pô, đập mạnh vào thân xe.

 

“Ầm ầm ầm!”

 

“Cô ơi, xin cô cho chúng tôi lên xe!”

 

Người đàn ông vội vàng nói xong, quay đầu nhìn về phía bên cạnh rồi hét lớn:

 

“Mau chạy qua đây!”

 

“?”

 

Ôn Kiều nhìn theo hướng mắt ông ta, liền thấy từ bên cạnh chạy tới một người lớn và một đứa trẻ, là hai mẹ con cũng lấm lem chẳng kém gì ông ta, dìu nhau chạy tới, thở hồng hộc.

 

Một cậu bé trạc mười tuổi, trông hơi mập mạp, gọi người đàn ông:

 

“Bố ơi, đợi tụi con!”

 

“Nhanh lên!”

 

Người đàn ông vẫn cuống quýt đập vào xe, nói vọng vào trong:

 

“Mau mở cửa đi cô, xin cô cho chúng tôi đi nhờ, lũ quái vật sắp đuổi tới rồi! Van xin cô đấy!”

 

Ôn Kiều thấy ông ta không nói dối. Phía sau hai mẹ con kia, mấy con xác sống đang đuổi theo, đều mặc bộ đồng phục màu xanh lam giống nhau, chắc là nhân viên trong nhà máy biến thành xác sống.

 

Hai mẹ con kia cũng chạy tới, sợ tới mức run cầm cập, vừa khóc vừa đập cửa xe Ôn Kiều.

 

“Cô ơi, xin cô cho hai mẹ con tôi lên xe. Chúng tôi không muốn chết đâu! Hu hu...”

 

“Chị ơi, mở cửa nhanh lên!”

 

“Gừ... gừ...”

 

“A a a!” Thằng bé bị tiếng gầm của đám xác sống dọa cho khóc òa lên.

 

Ôn Kiều thấy đám xác sống sắp đuổi tới, để mặc họ ở đây cũng không phải cách. Huống chi người đàn ông đã chặn ngay trước đầu xe, cô cũng không thể cứ thế lái xe đè qua người ta được.

 

Thế là cô bấm nút mở khóa, nghe “tách” một tiếng.

 

“Mau lên xe.”

 

“Vâng vâng, nhanh, nhanh lên!”

 

Ba người vội vã mở cửa, chen chúc nhau leo lên xe địa hình.

 

Cửa vừa “rầm” một tiếng đóng lại, người đàn ông đã sốt ruột giục:

 

“Chạy nhanh lên!”

 

“...”

 

Ôn Kiều không nói một lời, trực tiếp đạp ga. Chiếc xe lao vọt đi theo quán tính, đâm thẳng vào con xác sống đang xông tới.

 

“A!”

 

Ba người ngồi sau chưa kịp phản ứng, đã bị cú xóc mạnh vì quán tính đột ngột và cảnh cô gái lái xe đâm thẳng vào xác sống làm hồn vía bay mất.

 

“Lăn lông lốc.”

 

Thân thể con xác sống chắn đường bị hất văng lên nóc xe, lăn theo độ cong của mui xe rồi rơi xuống phía sau đuôi xe.

 

Từ đó về sau, đường đi thuận lợi hơn hẳn, cũng không thấy bóng dáng xác sống nào nữa.

 

Gia đình ba người ngồi phía sau vẫn chưa hoàn hồn, nhìn cô gái phía trước lái xe dữ dằn mà vẻ mặt vẫn lạnh lùng bình thản, không khỏi thấy hơi sợ.

 

Người đàn ông thấy đường cô đi có gì đó không ổn, càng nhìn càng quen, chuông cảnh báo trong lòng vang lên. Ông ta ngập ngừng hỏi:

 

“Cô ơi, bây giờ cô định lái xe đi đâu? Không phải là muốn tới công ty hạt giống đấy chứ?”

 

“Cái gì! Anh...”

 

Người phụ nữ bên cạnh có vẻ hoảng sợ, cả người run rẩy bấu chặt lấy cánh tay chồng.

 

Người chồng vỗ nhẹ lên tay vợ, người vợ mới chịu buông tay ra, ôm lấy đứa con trai mười tuổi.

 

Người đàn ông trung niên ngồi phía sau nhíu mày bất mãn, nghiêm giọng nói:

 

“Không được đi tới đó! Ở đó toàn là quái vật, không còn một người sống nào đâu. Đến đó chính là đi tìm chết. Chúng tôi vừa từ đó chạy thoát ra, cô tin chúng tôi thì không sai đâu.”

 

Ồ, thì ra họ từ đó chạy ra à? Chả trách phía sau lại bám theo một đám xác sống là công nhân nhà máy như vậy.

 

Nhưng Ôn Kiều chẳng hề bị họ dọa được, cô vẫn tiếp tục lái xe, chỉ đáp lại một câu:

 

“Đây không phải chuyện anh cần quản. Xe là của tôi, mọi người đã lên xe của tôi thì phải đi theo xe của tôi.”

 

“Sao cô lại như thế này!”

 

Ôn Kiều khẽ nâng mí mắt, lạnh lùng liếc người đàn ông trung niên đó qua gương chiếu hậu.

 

“Vậy thì mọi người xuống xe ngay bây giờ cũng được?”

 

“!”

 

Đối phương bị câu nói như muốn bỏ rơi kia dọa cho giật mình, vội lắc đầu, mặt hơi lúng túng.

 

“Không không, chúng tôi không xuống xe.”

 

“Vậy thì im lặng.”

 

“...”

 

Người phụ nữ trung niên run rẩy, sợ hãi ôm lấy cậu con trai mập mạp của mình, giọng nức nở than vãn:

 

“Nhưng... ở đó thật sự rất nguy hiểm. Chúng tôi cũng không muốn quay lại đó chịu chết. Con của chúng tôi mới mười tuổi, tương lai còn dài. Bố mẹ chết thì không sao, nhưng không thể để nó đi mạo hiểm nữa.”

 

“Bố mẹ ơi, con đau chân, con không chạy nữa đâu. Hu hu...”

 

“Ôi trời, con trai mẹ ngoan, nhìn con gầy yếu thành ra thế này, là mẹ có lỗi với con. Mẹ sẽ không bao giờ để con phải chịu thiệt thòi nữa.”

 

“Dạ.”

 

“...”

 

Ôn Kiều nghe màn tình cảm gia đình của họ, không nhịn được mà lăn mắt một cái. Cô thật hối hận vì đã cho họ lên xe, nhưng cô không biết rằng, chuyện càng hối hận hơn vẫn còn ở phía sau.

 

Ôn Kiều khẽ thở dài, giải thích với họ:

 

“Tôi cũng không nhất định muốn đi chịu chết. Chỉ là muốn tới đó lấy chút đồ. Nếu mọi người sợ thì cứ ngồi trong xe đợi tôi. Tôi sẽ lái xe tới một chỗ kín đáo. Chỉ cần mọi người không ra ngoài, đừng gây ra động tĩnh gì lớn, thì quái vật sẽ không tìm tới đây được.”

 

“Thật vậy sao?”

 

Ánh mắt người đàn ông khẽ lóe lên, len lén liếc nhìn vợ một cái.

 

Rồi ông ta đổi giọng niềm nở, cười nói:

 

“Vậy được, vậy chúng tôi ngồi trong xe đợi cô.”

 

“Được.”

 

Ôn Kiều lái xe tới một khu rừng rậm bên hông nhà máy rồi dừng lại. Những tán lá cây sum suê che khuất cả chiếc xe, căn bản không ai phát hiện ra.

 

Ôn Kiều kéo phanh tay rồi rút chìa khóa xe xuống.

 

Hai người lớn ngồi phía sau thấy vậy đều hơi bất mãn, nhưng giấu rất kỹ, vẫn dịu giọng khuyên:

 

“Cô ơi, sao cô lại mang chìa khóa đi vậy? Nếu cô không ra kịp, bên ngoài lại có quái vật tới thì chúng tôi biết làm sao?”

 

“Đúng vậy, ở đây không ai biết lái xe cả. Chìa khóa để trong xe vẫn an toàn hơn. Nếu cô mang vào mà lỡ đánh rơi bên trong thì tí nữa chúng tôi biết đi bằng gì đây.”

 

“Yên tâm, tôi sẽ không làm rơi chìa khóa đâu. Còn mọi người, chỉ cần không lên tiếng, ngoan ngoãn ngồi im ở đây, quái vật cũng không tìm tới được. Tôi đi một lát là về, đừng lo.”

 

“Nhưng như vậy vẫn không an toàn, lỡ quái vật thật sự tìm được tới đây thì sao?”

 

“Vậy đành chịu, phiền mọi người tự chạy tiếp thôi.”

 

“Cô...”

 

Ôn Kiều trừng mắt nhìn họ một cái, cắt ngang lời họ, nói rõ:

 

“Tôi không có nghĩa vụ bảo vệ an toàn cho mọi người. Không đồng ý thì mọi người xuống xe ngay tại đây, bằng không thì ngoan ngoãn ngồi đó chờ tôi về.”

 

“Cô...”

 

“Thôi nào, thôi nào, suỵt! Đừng lớn tiếng thế, anh ơi.”

 

Người phụ nữ vỗ về trấn tĩnh chồng, rồi miễn cưỡng cười với Ôn Kiều phía trước:

 

“Cô cứ đi đi, chúng tôi sẽ ngoan ngoãn ngồi trên xe chờ cô về. Nhớ chú ý an toàn, quay lại sớm nhé.”

 

“...”

 

Thấy Ôn Kiều không đáp lại, người phụ nữ bèn nhắc cậu con trai mập mạp bên cạnh.

 

“Con ơi, mau nói với chị là ‘chú ý an toàn’ đi.”

 

Thằng bé nghe người lớn bảo gì thì nói theo nấy, không hề ngập ngừng:

 

“Chị chú ý an toàn nhé.”

 

“Biết rồi.”

 

“Rầm.”

 

Trên xe, hai người lớn nhìn Ôn Kiều đeo chiếc ba lô đen xuống xe rồi nhanh chóng khuất khỏi tầm mắt, họ liếc nhìn nhau một cái, vẻ mặt gian xảo dần hiện lên.

 

Chậm rãi, họ bắt đầu những hành động tiếp theo...

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi