29 – Gã mặt sẹo bất thình lình xuất hiện trên đường
Một người phụ nữ chạy ra từ bên đường, tóc mái lòa xòa trên trán đẫm mồ hôi. Nhìn thấy phía sau không còn bóng dáng xác sống nào, cô mới dừng lại, cúi người, tay chống lên đầu gối, thở hồng hộc nghỉ ngơi.
Đưa tay lau mồ hôi trên mặt, nhìn con đường trải dài vô tận, trong lòng cô không ngừng chửi thề.
Cái đệt! Bọn họ thậm chí còn trộm xe của cô khiến cô phải chạy bằng hai chân ra khỏi khu vực nhà máy, bị đám xác sống rượt đuổi cả một đoạn đường.
Lần sau gặp lại, nhất định phải cho bọn chúng biết tay.
Cũng may là bình thường cô không thích để đồ trong xe, nên những thứ quan trọng đều nằm trong không gian trữ vật của cô.
Giống như bây giờ đang khát, cô đưa tay vào không gian lấy ra một chai nước.
Ừng ực ừng ực –
Cô ngửa đầu uống thật nhanh ngụm nước suối ngọt mát, uống gấp quá nên nước tràn ra khỏi khóe miệng, những giọt nước long lanh chảy dọc theo chiếc cổ trắng ngần rồi trượt vào trong cổ áo.
“Ha!”
“Mát thật!”
Cô hơi ngẩng đầu nhìn mặt trời chói chang trên đỉnh đầu, ánh nắng khiến cô phải nheo mắt.
Ôi!
Nhưng đường xa như thế, chỉ với hai chân thì bao giờ mới tới thành phố kế tiếp?
Quanh đây cũng chẳng có phương tiện nào dùng được, bây giờ cô chỉ còn cách liều mạng đi tiếp.
Ôn Kiều đi bên lề đường, lợi dụng những tán cây xanh cao lớn để che đi cái nắng gay gắt, chầm chậm tiến về phía trước.
…
Lưu Sơn ngồi ở ghế phụ lái, miệng nhai bánh quy nén, một tay nhấc chai nước lên uống một ngụm.
Cậu ta cười khì khì, quay ra sau nói với gã mặt sẹo đang nhắm mắt nghỉ ngơi:
“Đại ca, không ngờ quân đội lại rộng rãi như vậy. Tháng này chúng ta dùng gần hết mấy lượt vật tư, bọn họ vẫn hào phóng phát xuống, vậy chẳng phải nói rõ căn cứ của họ còn nhiều vật tư hơn sao?”
Gã mặt sẹo khoanh tay, nhắm mắt dựa vào ghế, không mở mắt, chỉ cười lạnh một tiếng nhắc nhở:
“Mày đừng quên, chúng ta là đối tác hợp tác với họ. Nếu họ không cung cấp vật tư cho chúng ta, thì còn ai chịu giúp họ tìm người nữa?”
A Thắng ngồi phía sau gật đầu, tán thành nói:
“Đại ca nói đúng, ai làm gì cũng vì chữ lợi. Nếu không có lợi ích này thì ai còn để ý đến bọn mình? Lưu Sơn, mày đừng ngây thơ nữa.”
“Thôi thôi, tôi đâu có ngây thơ? Lúc nãy chỉ nghĩ bọn họ ngu ngốc, nhưng sau khi Đại ca nói vậy thì tôi hiểu ra nhiều chuyện. Đúng là tôi nghĩ đơn giản quá.
Mà chúng ta đã cả tháng không thực hiện nhiệm vụ, loanh quanh ở thành E lâu như vậy, chẳng thấy bóng dáng con nhỏ đó đâu. Họ sẽ không nghĩ bọn mình không đáng tin rồi hối hận cắt vật tư đi chứ?”
“Yên tâm, đại ca của mày không ngu vậy đâu. Trước khi làm chuyện này anh đã sớm thỏa thuận với họ một cái hạn kỳ. Hạn kỳ là hai tháng, chỉ cần trong hai tháng bắt được con nhỏ đó là coi như hoàn thành nhiệm vụ. Nếu không bắt được cũng không sao, đám đồ ăn này, bình thường để dành một ít, cũng đủ thời gian cho bọn mình đi tìm căn cứ mới.”
“Ồ ồ, Đại ca thật anh minh. Có Đại ca ở đây, bọn mình chẳng sợ gì.”
“Đúng đúng đúng.”
Gã tóc vàng ngồi phía sau cũng hứng khởi tham gia:
“Đại ca, hôm qua trong tay anh bỗng nhiên xuất hiện một đống đất, còn có thể điều khiển tự do. Thần kỳ thật đấy. Lát nữa tìm được chỗ nghỉ, anh biểu diễn cho anh em xem lại lần nữa được không? Để bọn em mở mang tầm mắt.”
“Đúng đó, đúng đó. Thật sự quá thần kỳ. Đại ca.”
“Hừ, được thôi, cho bọn mày mở mang tầm mắt.”
Gã mặt sẹo đang nhắm mắt nghỉ ngơi nghe đám đàn em khen ngợi hết lời, tâm trạng cũng khá vui.
Đêm qua trời mưa suốt cả đêm, giống như lúc ban đầu khi con người bắt đầu biến thành xác sống, một trận mưa đen kỳ lạ trút xuống. Sau đó, khi đang ở trong nhà, hắn bỗng nhiên thức tỉnh một loại năng lực kỳ quái. Hắn cảm thấy lòng bàn tay lạnh toát, chỉ cần vung tay là có thể ném ra bùn đất từ trong tay, phát hiện này khiến hắn vô cùng kinh ngạc.
Ngay sau đó hắn dùng bộ đàm vệ tinh báo cáo tình hình cho Lâm Tử Thành, đối phương cũng khá ngạc nhiên, nói với hắn:
“Cậu đây là thức tỉnh dị năng thổ hệ, một loại kỹ năng có thể giữ mạng và tấn công xác sống.”
Từ miệng đối phương, hắn biết được rằng vì virus mưa đen sẽ lần nữa cảm nhiễm loài người, con người sẽ biến thành xác sống hoặc sẽ sở hữu một loại năng lực mà khoa học không thể giải thích, gọi tắt là dị năng.
Còn hắn là kẻ may mắn, cả đội chỉ có mỗi mình hắn xuất hiện dị năng.
Như vậy, khi hắn tăng lên năng lực, uy nghiêm của lão đại trong đội càng khắc sâu vào lòng người.
Có được dị năng này, trở thành dị năng giả hiếm có, trong lòng hắn cũng vui mừng khôn xiết.
Tuy dị năng của hắn bây giờ mới chỉ ở bước khởi đầu, nhưng nhờ được huấn luyện suốt cả đêm, đã thuần thục hơn nhiều, có thể tấn công xác sống ở khoảng cách gần, hoàn toàn không cần súng với đạn, tiện lợi biết bao.
Đám đàn em đều ghen tị chết đi được, nhìn dị năng của hắn mà mắt phát sáng.
Trần Thế Kiệt đang lái xe nhìn thấy ở phía trước, dưới gốc cây bên đường, một bóng lưng quen thuộc đang thong thả bước đi.
Ánh mắt hắn khẽ lay động, lên tiếng nhắc nhở Châu Lập phía sau:
“Đại ca, người phía trước chẳng phải là cô gái mà đại ca cần tìm sao?”
“Hả?”
“Chẳng phải là con đàn bà chết tiệt đã làm đại ca bị thương sao!”
Nghe Lưu Sơn hô hoán, Châu Lập đang nhắm mắt khẽ động lông mày, bỗng mở to mắt, một tay đập vào lưng ghế phụ, nhìn chăm chú ra ngoài.
Quả thật nhìn thấy người phụ nữ đó, khóe miệng hắn nhếch lên, vui mừng gọi tên cô:
“Ôn Kiều?”
“Rốt cuộc cũng tìm được em rồi.”
Rào rào rào...
Tháng sáu, cô gái đi dưới bóng cây toát đầy mồ hôi. Gương mặt vì nóng mà ửng lên một làn hồng nhạt, tay cầm chiếc mũ phe phẩy trước mặt.
“Nóng chết mất!”
Giữa trời hè nóng nực mà còn phải mặc bộ đồ dài tay dài chân thế này, làm sao không nóng cho được?
Nếu bây giờ được ngồi trong xe, từ từ tận hưởng điều hòa mát lạnh thì không biết sướng cỡ nào.
Nghĩ càng tức, cô dậm chân mấy cái.
Đúng lúc này, một chiếc ô tô từ phía sau lướt qua rồi từ từ dừng lại cách cô chưa đầy ba mét.
“Ơ?”
Ôn Kiều nhất thời tưởng mình hoa mắt, chớp chớp mắt, chiếc xe phía trước vẫn đang ở đó.
Càng nhìn càng thấy quen, cho đến khi một người từ trên xe bước xuống.
“Ôi chao, ai lại dám chọc giận Kiều Kiều của chúng ta thế này?”
Ôn Kiều mở to mắt, không kìm được liền thốt ra:
“Khỉ thật, là gã mặt sẹo!”
Người đàn ông trung niên trước mặt với vết sẹo dài trên mặt, chẳng phải là gã mặt sẹo sao?
Nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc đáng yêu của cô, hắn bất giác thấy cô giống một con mèo nhỏ, nhút nhát mà thật đáng yêu.
Hắn khẽ nhếch bờ môi mỏng, từng bước tiến về phía cô.
“Chẹp chẹp, sao lại gọi anh là gã mặt sẹo chứ? Anh có tên là Châu Lập, em cứ gọi anh là A Lập được rồi. Như vậy anh em mình xưng hô mới thân mật. Kiều Kiều, lâu rồi không gặp, em có nhớ anh không? Anh lúc nào cũng nhớ em.”
“Sao ông lại ở đây?”
Ôn Kiều cau mày, trực tiếp phớt lờ những lời hắn nói, chậm rãi lùi về sau.
Thấy cô vừa nhìn thấy mình liền sợ hãi lùi chân, hắn vươn tay kéo mạnh lấy cánh tay cô.
“!”
Bị chụp bất ngờ, Ôn Kiều nhất thời không thể trốn thoát, cô lạnh mặt cảnh cáo:
“Ông buông ra!”
Nhưng đối phương chẳng hề để ý, cứ nhìn chăm chăm vào gương mặt nhỏ nhắn trắng hồng của cô mà nói:
“Kiều Kiều, sao thấy anh là em đã muốn chạy? Ở đây em còn chạy đi đâu được nữa?”
Vừa nói, hắn vừa giơ tay kia lên định xoa mặt cô.
Một tiếng “bốp” vang lên, cô đã nhanh hơn một bước tát vào bàn tay đang giơ của hắn.
“Đừng động vào tôi, nếu không tôi sẽ chặt tay ông.”
Bàn tay bị đánh của hắn dừng giữa không trung, mu bàn tay đỏ rát, đủ biết cô nàng ra tay rất nặng, thật sự không hề do dự.
Hắn cười ha hả, như thể gặp phải chuyện gì thú vị lắm.
“Kiều Kiều, em vẫn nóng bỏng như vậy. Nhưng anh thích. Hôm nay em đã bị anh tóm được thì đừng hòng chạy thoát.”
“Vậy sao?”
Ôn Kiều khẽ nhướn mày cười, cánh tay không bị giữ đột ngột giơ lên, tay cô không biết đã có một con dao nhỏ từ lúc nào, nhắm thẳng vào tim hắn mà đâm tới.
