Chương 3: Thây ma không mắt trong trạm xăng
“Tách”
“Tách”
Trong siêu thị của trạm xăng tối đen như mực, đám thây ma mặc đồng phục nhân viên trạm xăng cứ bước đi lảo đảo hết qua lại lại lui tới.
Cơn mưa lớn bên ngoài đã tạnh từ lâu.
Một chiếc SUV cỡ lớn từ từ lai vào trạm xăng hoang vắng không bóng người.
Bánh xe lăn qua vũng nước tạo ra tiếng “xèo xèo” bắn tung tóe, cùng với tiếng động cơ trong xe đã khuấy động đám thây ma trong siêu thị.
“Gầm!”
“Gầm!”
Hai ba con thây ma lảo đảo đi ra ngoài theo tiếng động, bao vây chiếc SUV vừa xông vào lãnh địa của chúng.
Ngay lúc đó, từ phía sau một chiếc xe hỏng gần đó, một bàn tay thò ra nhấn nút điều khiển xe, nhắm vào chiếc SUV đang bị mấy con thây ma vây quanh.
Sau đó, trong xe vang lên tiếng “bíp bíp”, khiến đám thây ma càng trở nên điên cuồng.
Chúng vươn tay đập đập, cào cấu và cắn xé tấm lưới sắt bọc ngoài xe, miếng thịt thối trên miệng bị móc vào dây kẽm, cà đến mức máu thịt lẫn lộn mà vẫn không hề cảm giác.
Mãi đến khi tiếng động cơ dừng hẳn và chiếc SUV trở nên im lặng, đám thây ma mới từ từ ngừng hành động hung hãng, bắt đầu lang thang quanh xe.
Một bóng người sau chiếc xe hỏng nhanh chóng di chuyển, lợi dụng lúc đám thây ma đã rời khỏi siêu thị trạm xăng.
Siêu thị nhỏ tối mờ chỉ có chút ánh trăng len lỏi từ bên ngoài hắt vào để chiếu sáng.
Ôn Kiều tay cầm thanh sắt đi vào bên trong siêu thị, trước tiên thẳng tiến đến khu vực thuốc.
Đến khu thuốc an toàn, Ôn Kiều đối diện với một dãy tủ thuốc phía trước, phía sau là một hàng kệ hàng thông thường. Cô nhìn quanh, không có thây ma nào xuất hiện, an toàn. Cô mới đổi thanh sắt trong tay thành đèn pin.
“Cạch”
Cô điều chỉnh đèn pin xuống mức sáng thấp nhất, ngậm chiếc đèn pin nhỏ để soi, rồi bắt đầu lục tìm trong tủ loại thuốc cô muốn.
Cuối cùng cũng tìm thấy!
Ôn Kiều cầm một lọ thuốc tránh thai trong tay, nhét vào túi áo để lát nữa sẽ uống.
Nhân tiện, cô cũng thu gom những loại thuốc thường dùng vào nhẫn không gian.
Đang lấy thuốc từ tủ, bỗng một luồng gió lạ thổi qua bên cạnh, làm sợi tóc bên tai lay động.
Kèm theo đó là tiếng “khò khè” cùng mùi thịt thối nồng nặc bốc lên.
“!”
Ôn Kiều quay đầu lại, suýt nữa bị cảnh tượng trước mắt dọa cho ngất xỉu.
Một con thây ma mặc đồng phục nhân viên phục vụ, hai hốc mắt trống rỗng, đang vươn tay dò dẫm từng chút một đi tới.
Ôn Kiều biết thây ma nhạy cảm nhất là âm thanh, thị giác chỉ đứng thứ hai. May là con thây ma này không có mắt, không nhìn thấy cô ngay trước mặt.
Cô nín thở, khẽ hạ thấp người, cẩn thận di chuyển về phía vật chắn bên cạnh.
“Khò khè”
Con thây ma không mắt dò dẫm tủ thuốc, không phát hiện gì bất thường, liền từng bước nặng nề đi về phía lối đi hẹp bên cạnh.
Ôn Kiều cũng định đến khu khác để thu thập vật tư, nên cẩn thận đứng dậy, đi về phía lối đi ngược lại với con thây ma không mắt.
“Bịch!”
Nhưng ai ngờ, lọ thuốc trên tủ bỗng rơi xuống, ngay trước mắt Ôn Kiều.
Lọ thuốc rơi xuống đất lăn tròn, phát ra tiếng “lộc cộc” vang vọng khắp siêu thị nhỏ tĩnh lặng.
Ôn Kiều cứng đờ người, mặt trắng bệch, kinh hoàng quay đầu nhìn lại.
Con thây ma phía sau nghe thấy tiếng động, cổ nó kêu “răng rắc”, xoay hẳn 180 độ. Thân thể quay lưng lại nhưng cái đầu lại đối diện với cô.
Nó gầm gừ một tiếng, thân thể nhanh chóng xoay lại, há to miệng đầy máu lao về phía cô.
“!!”
Ôn Kiều ngẩng đầu nhìn lên, thấy một thanh sắt nằm ngang trên trần nhà thấp.
Cô dồn sức nhảy lên, hai tay bám chặt lấy thanh sắt. Trước khi con thây ma kịp đến, cô đu đưa người, dang rộng hai chân, tạo thành một đường thẳng, đạp vào kệ hàng hai bên để nâng cả cơ thể lên.
“Gầm gừ”
Con thây ma vừa lúc chui qua bên dưới, bò xuống đất gặm lọ thuốc vừa phát ra tiếng động, kêu “rắc rắc”.
Ôn Kiều treo người ngay trên đầu con thây ma nhìn cảnh đó, tim nhỏ của cô muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, mồ hôi lạnh túa ra trên trán.
May là cơ thể này từng học múa ba lê, dẻo dai, chân tay phối hợp nhịp nhàng, mới giúp cô thuận lợi tránh được kiếp nạn này.
Nếu không, con thây ma bên dưới đang gặm “rắc rắc” chính là xương cốt của cô.
Chống đỡ một lúc, con thây ma không mắt mới bò dậy, tiếp tục dò dẫm rời khỏi lối đi.
Tay chân Ôn Kiều chống đến mỏi nhừ, mãi đến khi con thây ma không mắt hoàn toàn khuất khỏi tầm mắt, cô mới nhẹ nhàng nhảy xuống.
Nhưng cô không tiếp tục nán lại đây, phải thu thập một ít vật tư.
Cô tránh con thây ma không mắt và đi một vòng, thứ thu được vào không gian chỉ là chút gạo vụn rơi vãi, đã bị máu làm bẩn, chắc chắn không thể ăn được.
Đồ khô, đồ ăn vặt và những vật dụng đóng gói khác cùng nước uống đã bị lục soát sạch sành sanh, không còn sót lại chút nào.
Cách đây hàng trăm cây số trong vùng hoang dã này, không thể tìm thấy siêu thị nào.
Nếu không tìm chút gì đó mang về lót bụng, không bị thây ma cắn chết thì chắc chắn sẽ chết đói!
Tâm trạng hụt hẫng của Ôn Kiều nhanh chóng bị đảo lộn.
Ơ? Không đúng.
Sao siêu thị lại có thể thiếu một cái kho chứa đồ được chứ?
Cô tránh con thây ma không mắt, men theo góc tường đi tới, cuối cùng cũng dò được một cánh cửa, trên cửa còn dán hai chữ "kho hàng".
Đây chính là thiên đường cô đang tìm sao?
Trong lòng Ôn Kiều kích động muốn bay lên, cô đưa tay kéo cửa, nhưng bị ổ khóa trên cửa ngăn lại.
Đáng tiếc, cửa này đã khóa, muốn vào phải có chìa khóa.
Chìa khóa của trạm xăng này hoặc là trên người nhân viên, hoặc là ở quầy lễ tân.
Nhưng cô vẫn hy vọng chìa khóa ở quầy lễ tân, như vậy có thể tránh phải đối đầu trực diện với thây ma.
Nhưng cách quầy lễ tân không xa là cửa chính, ngoài cửa còn có mấy con thây ma đang lượn lờ.
Nếu cô liều lĩnh đi qua, chắc chắn sẽ bị phát hiện, chỉ có thể lén lút lẻn qua.
Ôn Kiều hít một hơi thật sâu, hạ quyết tâm lớn, mới lấy thanh sắt từ không gian ra, nắm chặt trong tay, lén lút từng chút một tiến về phía quầy lễ tân.
Ôn Kiều nấp cách quầy lễ tân không xa, thấy một con thây ma bên ngoài cửa đang đi ngang qua cổng chính.
Đã đến lúc qua đó, cô nắm chặt thanh sắt, vừa nhấc chân định bước ra thì lại gặp “tình yêu” ở góc rẽ. Tất nhiên, tình yêu này chẳng lãng mạn chút nào, vì kẻ đang đi tới là con thây ma không mắt.
Cô lập tức rụt người lại, mới không đâm sầm vào con thây ma không mắt.
“Khò khè”
Con thây ma không mắt giống hệt nhân viên phục vụ lúc còn sống, đi lại tuần tra trong các lối đi. Có lẽ nhờ trí nhớ cơ bắp, con thây ma không có mắt sẽ không đâm sầm vào kệ hàng, mà chỉ đi giữa lối.
Ngay khi con thây ma đi đến bên cạnh Ôn Kiều, đột nhiên! Con thây ma không mắt quay thẳng đầu lại, nhìn thẳng vào mặt cô.
Hai hốc mắt đen ngòm đối diện với đôi mắt trong veo xinh đẹp, khiến cô không khỏi thấy da đầu tê rần.
Mặt Ôn Kiều trắng bệch vì tim co thắt, cô mím chặt môi, kìm nén tiếng thét suýt bật ra.
“Khò”
May là con thây ma hình như không phát hiện ra cô, lại tiếp tục quay đầu đi tiếp. Ôn Kiều bên cạnh trợn to mắt, kinh hãi nhìn con thây ma không mắt lướt qua.
Cuối cùng cũng đi rồi!
Ôn Kiều nhìn con thây ma không mắt khuất dạng, thầm thở phào một hơi.
Cô tiếp tục tránh đám thây ma đang lượn lờ ở cửa chính, cuối cùng cũng đến được quầy thu ngân. Cô cúi thấp người, dùng chiếc máy nướng xiên que phía trước để che chắn, cẩn thận tìm kiếm chìa khóa.
“Cạch”
Ôn Kiều mở ngăn kéo quầy thu ngân, bên trong quả nhiên giấu chìa khóa.
Có tổng cộng bốn chìa khóa, cô không biết cái nào mở cửa kho, đành phải lấy hết rồi thử từng cái.
“Khò”
“Khò”
“!”
Ôn Kiều cất chìa khóa, vội vàng trốn đi.
Nhìn đám thây ma lần lượt bước vào siêu thị từ cửa chính, lòng cô chợt loạn lên!
Tiếng mở ngăn kéo quầy thu ngân vừa rồi đã thu hút bọn thây ma bên ngoài đi vào. Giờ trong siêu thị, ngoài con thây ma không mắt lại có thêm mấy con thây ma nữa, tất cả đều đang quanh quẩn gần cửa vào.
Nếu cô ra ngoài lúc này, chắc chắn sẽ bị phát hiện.
Làm sao bây giờ?
Đang cuống cuồng tìm cách, cô chợt thấy một chiếc điện thoại thông minh rơi trên sàn nhà.
Mắt Ôn Kiều sáng lên.
“Có cách rồi!”
