Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Trốn khỏi phòng thí nghiệm, tôi mang theo "hạt giống" của vua xác sống > Chương 41

Chương 41

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 41 có bản audio.

41. Cô ấy rất giống tôi trước đây

 

Gầm gừ, gầm gừ.

 

Ôn Kiều đi theo họ đến chỗ đỗ xe. Đám xác sống quanh đó đuổi theo, gần như sắp nuốt chửng họ.

 

Người đàn ông đá văng con xác sống phía trước, bấm chìa khóa chiếc xe bọc thép cách đó không xa. Anh ta bước tới, “cạch” một tiếng mở cửa ghế sau, giục hai người phụ nữ phía sau:

 

- Lên xe nhanh, nhanh lên!

 

Cô gái tóc ngắn nắm tay Ôn Kiều chạy, kéo cô lên ghế sau chiếc xe bọc thép. Ngay sau đó, người đàn ông “rầm” một tiếng đóng sầm cửa, phóng điện một lượt làm đám xác sống đang tiến lại gần tê liệt, rồi nhanh chóng chạy về ghế lái nổ máy.

 

Ầm ầm ầm.

 

Ôn Kiều nhìn thấy đám xác sống bên ngoài cửa kính điên cuồng đập vào kính xe, cả chiếc xe rung lên. Nhưng rất nhanh, khi xe chạy, đám xác sống ngoài cửa kính cũng dần biến mất.

 

Chỉ là ngồi trong xe, Ôn Kiều cảm nhận rõ rệt một ánh mắt đầy áp lực và quen thuộc, giống hệt cảm giác trước khi cô vừa trèo qua cửa sổ tầng hai trung tâm thương mại lúc nãy.

 

Cô quay đầu nhìn ra cửa kính sau, giữa đám xác sống liền nhìn thấy một bóng trắng duy nhất. Hắn lặng lẽ đứng đó, bóng tối phủ xuống khuôn mặt, trông quái dị. Đôi mắt đỏ rực khác hẳn đám xác sống thường, ẩn trong mái tóc trắng, như vực thẳm, không chớp nhìn cô. Ánh mắt dường như đang nói: Lần này lại để cô chạy thoát rồi.

 

Một cảm giác rợn người không kìm được dâng lên trong lòng Ôn Kiều, tựa như luồng khí lạnh thấu xương chảy thẳng vào huyết mạch, lạnh đến mức khiến người ta run rẩy.

 

Cô gái tóc ngắn ngồi bên cạnh nhận thấy vẻ kinh hoàng trong mắt cô, quay đầu nhìn lại phía sau, thấy không có gì bất thường, bèn hỏi:

 

- Cô sao vậy? Trông thấy gì à?

 

Ôn Kiều nhìn rõ con xác sống tóc trắng biến mất ngay trong khoảnh khắc cô gái ấy nghi hoặc lên tiếng. Xe cũng theo đó rẽ ngoặt, đám xác sống phía sau dần khuất khỏi tầm mắt. Ôn Kiều từ từ thu hồi ánh nhìn, cười với cô gái bên cạnh, đáp:

 

- Không có gì.

- À, cô đến một mình hay đi cùng bạn đồng hành?

 

...

 

Nghe họ bắt đầu hỏi thăm về mình, Ôn Kiều lại nghĩ người đang lái xe phía trước có thể là người trong quân đội. Vậy thì cô tuyệt đối không thể nói ra tình hình thật của mình. Lát nữa tùy tiện tìm một chỗ an toàn nào đó bảo họ dừng lại, rồi xuống xe rời đi.

 

Thế là cô thản nhiên nói dối:

 

- Tôi không đến một mình. Bạn đồng hành của tôi đang ở gần trung tâm thương mại, chỉ là nhất thời chúng tôi bị tách ra. Phiền mọi người lát nữa tìm chỗ nào đó cho tôi xuống là được, cảm ơn.

 

- Có bạn đồng hành là tốt rồi. Giữa ngày tận thế xác sống quái vật hoành hành thế này, đi một mình rất nguy hiểm.

 

Cô gái tóc ngắn thấy Ôn Kiều cũng là con gái, bèn dặn dò thêm:

 

- Đương nhiên, mối nguy hiểm dù đến từ con người hay quái vật, dù đi một mình hay đi cùng bạn đồng hành, cũng đều phải hết sức chú ý an toàn.

 

- Vâng, tôi hiểu rồi.

 

...

 

Chiếc xe bọc thép chạy đến một vùng ngoại ô hoang vắng không bóng người rồi dừng lại. Hai người phụ nữ bước xuống.

 

Cô gái tóc ngắn nhìn quanh cảnh hoang vu chỉ có vài cái cây với đám cỏ khô, ngoài ra chẳng còn gì. Cô hơi không dám chắc, lại hỏi người phụ nữ đối diện:

 

- Cô chắc chắn sẽ đợi bạn đồng hành của mình ở đây chứ?

 

Ôn Kiều cũng nhìn quanh một lượt, cười vẻ nghiêm túc đáp:

 

- Ừm, bọn họ từng nói với tôi, kiếm đồ xong sẽ quay lại chỗ này chờ.

 

- Để cô ở đây, tôi thấy hơi không an toàn. Tiểu đội của chúng tôi đang đóng trại cách đây 50 km, bên đó có một tòa nhà xây dở bỏ hoang, họ đang nghỉ chân ở đó. Một mình cô ở đây nguy hiểm lắm, hay là đi cùng chúng tôi về, ngồi chờ bên chỗ tiểu đội để bạn đồng hành của cô tới nhé?

 

- Thôi, cảm ơn lời mời của cô. Tôi vẫn muốn đợi họ ở đây. Nơi này không người, cũng chẳng có xác sống, tương đối an toàn. Cô yên tâm, một mình tôi cũng tự bảo vệ được bản thân.

 

- Nhưng...

 

Người đàn ông trong xe nhắc nhở:

 

- Ngọc Nhi, chúng ta cũng nên đi thôi, chắc họ đợi chúng ta ở đó lâu rồi.

 

- Vâng, em ra ngay đây.

 

Cô gái tóc ngắn đáp lại người đàn ông trong xe, rồi quay sang Ôn Kiều lần nữa:

 

- Thôi được rồi, cô ở ngoài một mình nhất định phải chú ý an toàn.

 

Cô gái này trông cũng tốt bụng ghê, mới quen, còn chưa biết tên nhau mà đã dặn dò Ôn Kiều như bà mẹ già, khiến cô bỗng thấy ấm áp gần gũi.

 

- Cô yên tâm. Tôi có thể làm quen với mọi người không?

 

- Tất nhiên là được.

 

Cô gái tóc ngắn vui vẻ cười, giới thiệu:

 

- Tôi tên Tần Ngọc Nhi, người trên xe là Thịnh Hạo Hiên, anh ấy là đồng đội đồng hành cùng tôi suốt chặng đường.

 

- Tôi tên Ôn Kiều, rất vui được gặp hai người.

 

- Tôi cũng vậy, hy vọng sau này chúng ta có duyên gặp lại.

 

- Ừm, tạm biệt.

 

Ôn Kiều khẽ cong khóe môi, lúm đồng tiền thoáng hiện trong nụ cười. Tần Ngọc Nhi cũng có thiện cảm với Ôn Kiều, liếc nhìn chiếc ba lô mỏng sau lưng cô. Trước khi rời đi, cô lén nhét vào tay Ôn Kiều một vật gì đó.

 

Ôn Kiều nhìn cô gái lên xe, tới khi xe chạy đi hẳn mới giật mình nhận ra. Cúi đầu nhìn xuống, thứ nắm trong tay lại là một khẩu súng ngắn được bọc trong túi nilon đen.

 

- !

 

Khoảnh khắc mở ra, cô sững sờ. Đôi mắt Ôn Kiều dần lóe sáng, nhất thời cảm thấy không thể tin nổi.

 

Cô ấy vậy mà lại tặng mình một khẩu súng sao? Cô gái này tốt bụng quá đi!

 

Khoan đã!

 

Hình như cô quên mất chuyện gì đó?

 

Ôn Kiều hồi tưởng lại cốt truyện quan trọng trong đầu, miệng nhẩm đi nhẩm lại hai cái tên.

 

- Tần Ngọc Nhi, Thịnh Hạo Hiên! Hai cái tên này càng nghe càng quen.

 

Rất nhanh, hai cái tên bùng lên từ trí nhớ.

 

Giật mình!

 

- Đây chẳng phải tên nam chính nữ chính sao?

 

Ôn Kiều bừng tỉnh vì chính lời nói của mình, ngẩng đầu thấy chiếc xe đã chạy ra xa mấy trăm mét, liền vắt chân lên cổ chạy theo, vừa vẫy tay vừa hét lớn:

 

- Khoan đã, dừng xe lại! Nam chính nữ chính, đợi tôi! Tôi muốn đi cùng mọi người!

 

Nhưng hai cái chân làm sao đuổi kịp bốn cái bánh xe?

 

Chạy được một đoạn, cô đã thở hồng hộc, khom cả người xuống.

 

Cô gái ngồi ghế phụ nhìn qua gương chiếu hậu, thấy Ôn Kiều đang kích động vẫy tay với bọn họ, cứ như đang tiễn biệt, không nhịn được bật cười khẽ.

 

- Cô nàng này phản xạ cũng chậm thật.

 

Người đàn ông lái xe bên cạnh hơi khó hiểu hỏi:

 

- Em đưa súng cho cô ta à?

 

- Ừm.

 

- Sao lại đưa? Cô ta chỉ là một người sống sót mới gặp chúng ta một lần thôi mà.

 

- Ấn tượng đầu tiên, cô ấy rất giống em trước đây. Đặc biệt là đôi mắt đen láy ấy toát lên vẻ thuần khiết, chưa bị thứ nhân tính bẩn thỉu trong thời mạt thế làm ô uế.

 

- ...

 

Người đàn ông quay đầu nhìn người phụ nữ bên cạnh, gương mặt lạnh lùng khẽ hiện một tia ấm áp.

 

- Hiện giờ em vẫn vậy, vẫn thuần khiết và tốt bụng như lúc mới gặp anh, chưa từng thay đổi.

 

- Cảm ơn anh.

 

Nghe câu nói ấy, đôi gò má trắng trẻo của cô gái khẽ ửng hồng.

 

...

 

Trên con đường rộng thênh thang, chỉ còn Ôn Kiều một mình tội nghiệp ngồi xổm giữa đường. Miệng cô lẩm bẩm đầy hối tiếc:

 

- Tôi vất vả lắm mới tìm được hai người, vậy mà lại cứ thế bỏ lỡ!

 

- Ôi!

 

Sự đã đến nước này, giờ có hối tiếc cũng không kịp. Nam chính nữ chính cũng không đời nào lái xe lùi lại. Cô đành cam chịu, ngồi xếp bằng xuống đất nghỉ một lát.

 

Nhìn khẩu súng trong tay, cô thầm khen ngợi: Quả nhiên nữ chính đại nhân đúng là không tầm thường. Tấm lòng rộng mở, xinh đẹp lại tốt bụng, còn để lại cho mình một khẩu súng nhỏ để giữ mạng.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi