44. Phát hiện một tin chấn động
Ôn Kiều về đến thị trấn, vừa bước vào cổng đã thấy một con xác sống cấp bình thường đang đi lang thang.
Thấy Ôn Kiều đi vào từ cổng trấn, con xác sống vươn móng vuốt, gào ầm ĩ chạy về phía cô.
Ôn Kiều đã mặc áo chống đạn từ trước. Cô tiến lên, một tay nắm chặt lọn tóc trên đầu con xác sống.
Con xác sống gầm gừ lớn, vươn tay nắm lấy vai Ôn Kiều, muốn áp sát cắn vào cổ cô.
Đáng tiếc, tóc trên đầu nó đã bị cô nắm chặt, hàm răng nghiến vào nhau kêu lập cập nhưng không tài nào lại gần được.
Ôn Kiều nhìn con xác sống trước mắt: mắt lồi ra, làn da xanh xám nổi đầy giòi. Cô nhíu mày, trong lòng đầy bài xích, nhưng vẫn muốn thử một thí nghiệm.
Cô duỗi cánh tay trắng nõn của mình ra, từ từ đưa lại gần mặt con xác sống.
Nhìn thấy cánh tay trắng mịn tiến lại gần, con xác sống kích động hẳn, hàm răng va vào nhau lập cập, đến cả lũ giòi trên mặt cũng rụng xuống một ít, rơi thẳng lên cánh tay trắng nõn của cô.
“!”
Ôn Kiều giật mình run lên, nhưng không rụt tay lại. Trán cô lấm tấm mồ hôi mỏng, cô mím chặt đôi môi đỏ. Trong lòng không ngừng tự trấn an.
“Không sao, Ôn Kiều à, cô vẫn đang nắm tóc nó mà, nó sẽ không cắn cô thật đâu.”
Sau khi đã tự trấn an mình, cô lại từ từ đưa cánh tay đến gần đầu con xác sống. Khi còn cách mũi nó khoảng năm centimet, cái miệng đang há to của con xác sống chợt sững lại, lập tức khép chặt răng, rồi hít hít cánh tay trắng nõn của cô.
Đôi mắt trắng đục của nó bỗng trở nên hoảng sợ, đầu từ từ lùi về sau.
“Ô ô!”
Ơ?
Nó thật sự không cắn?
Ôn Kiều nhìn con xác sống bị nắm đầu mà lại kháng cự như vậy, cô còn tưởng mình gặp ma.
Cô thử đưa tay lên mũi nó, con xác sống càng né tránh hơn, muốn lùi mà bị nắm không lùi được, chỉ biết điên cuồng lắc đầu.
“Hô hô...”
Nó phát ra thứ ngôn ngữ cô không hiểu.
Ôn Kiều đã xác định được mình trở thành đối tượng mà xác sống không cắn, trong lòng có chút kích động.
Cô buông lọn tóc con xác sống ra, nó như một con chuột vội lùi thẳng ra sau, không dám đến gần cô thêm chút nào.
Ôn Kiều hơi nheo mắt, khóe môi thoáng nụ cười đắc ý, trêu chọc con xác sống trước mặt:
“Suốt một tháng qua, không phải bọn mày ngày nào cũng muốn ăn thịt tao sao? Sao bây giờ không đến nữa?”
“Hô hô...”
Lại là một tràng âm thanh cô không hiểu.
“...”
Con xác sống đó cũng mặc kệ người sống sờ sờ đứng đó, lê từng bước nặng nề đi hướng khác.
Khi biết cơ thể mình có gì đó bất thường, Ôn Kiều không cần phải lén lút đi vào thị trấn nữa.
Cô đường hoàng đi trên đường, bị đám xác sống xung quanh phát hiện cũng không bỏ chạy, chỉ đứng yên tại chỗ.
Đám xác sống ở xa vẫn thấy người lạ là gào lên chạy tới, nhưng khi đến bên Ôn Kiều thì giống con xác sống lúc nãy, cúi xuống ngửi một cái. Cả đám ngửi thấy mùi đồng loại, chỉ đành chán ngán tản đi bốn phía, tiếp tục đi lang thang tìm đồ ăn.
Cả một ngày, Ôn Kiều đi vòng quanh cả thị trấn. Đám xác sống trên đường dường như đã quen mặt cô, thấy cô đi ngang cũng không có suy nghĩ gì thêm, nhiều nhất là phớt lờ.
Cô đi giữa đám xác sống khẽ ngân nga một điệu, đúng là oai phong.
“Ha ha, hay thật đấy. Vậy mà thật sự không một con xác sống nào dám đến cắn mình!”
“Tuyệt quá, sau này ở thế giới tận thế này có thể đi lại thoải mái rồi.”
Ôn Kiều cũng không biết đây có phải là món quà trời ban cho cô hay không.
Cô đang đi thì thấy con xác sống cấp hai hôm qua định tấn công mình, bèn chạy lên vỗ vai nó.
“Này!”
Cái đầu của con xác sống quay thẳng 180 độ về phía cô. Dưới ánh nắng, gương mặt nó đã phân hủy rất nặng, trên mặt vẫn dính đầy thức ăn hôm qua cô không nhịn được mà nôn thẳng vào mặt nó. Mùi vị đó thật không thể diễn tả nổi.
Thối rữa cộng với chua hôi bốc ra từ mặt nó, đúng là một đòn tấn công bằng khí độc.
“Ưm...”
Ôn Kiều mặt tái xanh, nhìn một cái đã muốn nôn, cô vội che chặt miệng.
“Hô hô...”
Con xác sống quay đầu nhìn cô một cái, “hô hô” một tiếng rồi tiếp tục đi đường, mặc kệ cô.
Đợi con xác sống bốc mùi khó ngửi kia đi khuất, Ôn Kiều mới nhổ thứ trong miệng ra.
“Khụ khụ khụ...”
Cô thở một lúc cho dịu, hít lấy bầu không khí mới mẻ bên ngoài, khó hiểu:
“Sao mà kinh tởm đến thế được?”
Cô nhớ lúc trước từng gặp những con xác sống còn kinh tởm hơn, cũng không đến mức khó chịu như bây giờ.
Cơ thể cô dần bình thường trở lại, cô đứng thẳng dậy nhìn quanh, tầm mắt vừa hay chạm phải một cửa hàng mẹ và bé trong thị trấn.
Kính vỡ vương vãi khắp nền, nhưng trên bục trưng bày cạnh cửa sổ vẫn chất một đống sữa bột và bỉm trẻ em bị bỏ đi.
Mấy hôm nay dạ dày cô rất khó chịu, cứ như phụ nữ mang thai nghén vậy.
Khoan đã!
Ôn Kiều chợt nghĩ ra điều gì đó, đồng tử hơi giãn ra, tim đập thình thịch.
“Nghén?”
“Chẳng lẽ...”
Những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu khiến sắc mặt cô trắng bệch trong chốc lát. Cô gạt đi ý nghĩ đó, gượng cười.
“Không đâu, không đâu, không đâu. Sao có thể được?”
“...”
Nhưng nghĩ lại, cô đến thế giới này đã hai tháng, vậy mà một lần kinh nguyệt cũng chưa đến...
Cơ thể cô khẽ run lên, trong lòng nặng trĩu như đổ chì.
Môi tái nhợt, cô ngẩng mắt nhìn về phía hiệu thuốc trong thị trấn rồi đi thẳng tới.
...
Về đến nhà thờ từ sớm, Ôn Kiều đứng trước gương, khẽ nhắm mắt, đưa tay cầm hai que thử thai đặt trên bệ rửa mặt, trong lòng tự trấn an.
“Nhất định không sao, trời phù hộ.”
Cô hít một hơi thật sâu, rồi từ từ thở ra, lấy hết can đảm, dần mở đôi mắt đen.
Cả hai que thử thai đều hiện lên hai vạch đỏ, một đậm một nhạt. Rõ ràng là đã mang thai.
Tay Ôn Kiều run lên, hai que thử thai cùng lúc rơi “bộp” xuống đất.
Cô không tin nổi nhìn chằm chằm vào hai que thử dưới sàn, trong lòng sợ hãi đến phát run.
Hai que thử thai này, một que là cô mang từ thị trấn về; que còn lại là lúc mới bắt đầu lục soát hiệu thuốc hai tháng trước, cô tiện tay bỏ vào không gian trữ vật.
Vậy mà hai que thử thai từ hai thời điểm khác nhau lại cùng lúc nói với cô rằng: cô mang thai rồi?
“Sao... Sao có thể?”
“Không thể nào, không thể nào, sao lại mang thai được chứ? Người đó là xác sống mà, là một kẻ đã chết, làm sao còn tế bào sống? Không không, thật quá vô lý.”
Cô sống lay lắt trong thế giới này hơn hai tháng, gần như quên mất một chuyện.
Thế giới cô đang sống là một cuốn sách, cốt truyện xoay quanh câu chuyện của nam chính và nữ chính.
Còn mạch truyện cô xuyên vào cơ thể này, chính là bị hãm hại để mang thai đứa con của xác sống, trở thành vật thí nghiệm cho vị hôn phu và cô em kế.
Nhưng cô rõ ràng đã uống thuốc tránh thai khi trốn khỏi phòng thí nghiệm mà!
Ôn Kiều nhất thời không thể chấp nhận được, chân mềm nhũn, cả người ngồi sụp xuống đất. Đôi mắt đen ngấn đầy nước, nước mắt trào ra, cô đưa tay ôm mặt khóc.
“Hu hu...”
“Sao lại thành ra thế này? Chẳng lẽ vẫn không thể thay đổi kết cục trở thành xác sống sao?”
Nhưng càng nghĩ càng thấy không đúng. Ôn Kiều buông đôi tay đang che mặt đầm đìa nước mắt, nhìn kỹ lại bản thân.
Làn da cô vẫn trắng nõn hồng hào, chẳng có chút màu xanh xám nào như xác sống.
Không đúng!
Lúc đó cô đã uống thuốc giải, nếu muốn biến thành xác sống thì đã biến từ lâu rồi, cần gì phải đợi đến bây giờ?
Cho dù hiện tại cô không biến thành xác sống, thì đứa con trong bụng cô nhất định là xác sống.
Dù sao đám xác sống bên ngoài đều coi cô là đồng loại, không cắn cô, hẳn cũng là vì đứa con này.
Cho nên, đứa con trong bụng này tuyệt đối không thể giữ lại.
Cô ngừng khóc, ánh mắt tối sầm lại, thoáng hiện một tia tàn nhẫn.
