52 “Tít” khóa xe
Bên trong một chiếc lều trắng lớn, ba người đàn ông trung niên đứng thành một hàng, vẻ mặt như khinh thường. Phía trước còn có một nam một nữ trẻ tuổi, lông mày nhíu chặt, tâm trạng vô cùng nặng nề.
Người thanh niên có làn da màu lúa mì mím đôi môi mỏng, mặt trầm xuống chất vấn:
“Các người đã hứa với tôi sẽ bảo vệ tốt cho hai mẹ con họ, đúng không?”
Người đàn ông tóc cua đứng đầu hàng, khóe miệng giật giật, thờ ơ nói:
“Đội trưởng, đám xác sống đó đuổi theo, chúng tôi còn không bảo vệ nổi bản thân, làm sao có thể phân tâm đi bảo vệ hai mẹ con họ được. Với lại, lúc đó là do họ không chịu đi theo phía sau, cũng không thể trách chúng tôi được.”
Người đàn ông trung niên hơi gầy vội gật đầu đồng tình:
“Đúng vậy, con mụ đó bình thường nhát gan, ôm con mình, thấy xác sống phía trước là nhất quyết không chịu qua, phiền phức lắm. Chúng tôi vì họ mà suýt mất mạng, giờ có thể sống sót mang về chút vật tư là đã tốt lắm rồi. Họ rơi vào cảnh đó, chẳng liên quan gì đến chúng tôi cả.”
“…” Trần Bằng đứng bên cạnh im lặng không nói gì, điều đó cũng có nghĩa là tán đồng lời họ nói.
Người phụ nữ tóc ngắn đứng bên cạnh chàng trai trẻ nghe những lời nói khó khiến người ta tin tưởng, cắn chặt môi đỏ. Cô ấy nhìn Thịnh Hạo Hiên bên cạnh, trao đổi ánh mắt rồi nói:
“Hay là, tôi ra ngoài tìm họ đi, biết đâu họ còn cứu được…”
“Đừng, bên ngoài nguy hiểm lắm. Một mình đi tôi không yên tâm.”
“Nhưng họ, có lẽ giờ đang ở đâu đó chờ chúng ta đi cứu. Tôi nhất định phải qua đó.”
“…”
Người đàn ông trầm ngâm một lúc, ngẩng mắt nhìn ba người đàn ông trước mặt nói:
“Hay là vầy, tôi sẽ phát cho ba người thêm vũ khí và lương thực, các người đi tìm người về, sống phải thấy người, chết phải thấy xác mang về cho tôi.”
“Cái gì? Anh đây là bảo chúng tôi đi nộp mạng à? Bên ngoài nhiều xác sống thế, chúng tôi lại không có dị năng, chỉ có sáu bàn tay, vũ khí nhiều thì có ích gì?”
Người đàn ông da màu lúa mì hơi cau mày, rõ ràng là khó chịu.
“Là các người không hoàn thành nhiệm vụ tôi giao.”
Anh chàng tóc cua nghe vậy liền không vui, mặt đen lại, dáng vẻ hung thần ác sát bước tới, như muốn đánh nhau.
“Mẹ nó, thằng nhãi này, bây giờ làm đội trưởng rồi thì leo lên đầu leo lên cổ chúng tao à? Tao vì sao phải nghe mày? Nếu chuyện nhỏ này mà so đo, thì mày cứ nhường chỗ đội trưởng đi. Còn muốn kéo bọn tao đi chết à? Xì! Thử hỏi có ai làm đội trưởng như mày không?”
“Đừng kích động, đừng kích động. Đều là người nhà cả mà.” Kẻ làm hòa Trần Bằng vội bước tới giữa hai người kéo anh tóc cua ra. Một bên là đội trưởng, một bên là đồng đội cũ, anh ta muốn đứng về cả hai phía, nên chỉ có thể nói đỡ lời cho cả hai.
“Ai là người nhà với hắn chứ. Trần Bằng, nếu hôm nay không phản kháng, thì ngày nào đó không chừng hắn sẽ càng đè ép chúng ta hơn.”
Người đàn ông trung niên gầy gò tên Dương Thạc cũng tán đồng nói:
“Hạo Hiên à, không phải chú nói cậu, cậu mới 26 tuổi, vẫn còn quá trẻ. Làm đội trưởng cũng không xứng chức. Lại còn để hai mẹ con bị xác sống ăn thịt sớm như vậy đi chịu chết? Nếu việc này truyền ra ngoài, mọi người đều không vui. Chi bằng sớm nhường vị trí đội trưởng, để chú, người thích hợp hơn, làm.”
“…”
“Dương Thạc, anh im đi!” Người quát lên chính là Tần Ngọc Nhi, cô có phản ứng còn lớn hơn cả người trong cuộc.
Tần Ngọc Nhi luôn nhìn thấy những nỗ lực của Thịnh Hạo Hiên. Anh đã làm rất nhiều cho mọi người, những việc nguy hiểm nhất đều do anh đảm nhận. Khi đối mặt với đám xác sống khổng lồ tấn công, anh không hề lùi bước, một mình chặn phía trước bảo vệ từng đội viên rời đi. Hai tháng qua, anh đã hi sinh nhiều như vậy cho đội. Thế mà họ lại chỉ trích anh không xứng làm đội trưởng? Cô, người luôn đồng hành bên anh, làm sao có thể chịu được sự bôi nhọ đó?
Người đàn ông trung niên tóc cua đó lộ ra vẻ mặt gian xảo, khinh bỉ cười khẩy một tiếng.
“Sao, tức quá hóa giận à? Các người dám làm, còn không cho chúng tôi nói sao?”
“Các người thật quá đáng, nếu không vì Hạo Hiên, thì lúc trước các người đã sớm chết dưới miệng xác sống rồi.”
“Rõ ràng là chúng tôi mạng lớn, sao cứ đổ hết công lao cho anh ta?”
“Các người…” Người phụ nữ đôi mắt đầy lửa giận, còn muốn nói gì đó, thì bờ vai đã bị chàng trai trẻ bên cạnh đè nhẹ xuống.
“Hạo Hiên…”
“Không sao, để họ nói đi.”
“Hạo Hiên à, nghe chú một câu khuyên, cậu còn trẻ, đừng ôm việc nặng trên vai, không thì phản tác dụng đấy.”
Thịnh Hạo Hiên như nghe được một trò đùa buồn cười, khóe miệng nhếch lên nụ cười, đôi mày tuấn tú lộ ra tia sáng nguy hiểm. Ba người đối diện bị ánh mắt lạnh lẽo của anh quét qua, hít thở nghẹn lại, lông tơ trên người không kìm được dựng đứng, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt đen láy của anh.
“Chú Dương nói đúng, tôi vẫn còn quá trẻ. Nhưng nếu chú có thể thuyết phục được mọi người trong đội chọn lại đội trưởng, tôi tự nguyện rút lui.”
Vốn tưởng Thịnh Hạo Hiên sẽ nổi giận, không ngờ anh lại đồng ý nhanh như vậy. Ba người đàn ông nhìn nhau một lúc, khóe miệng không nhịn được cong lên một đường cong.
“Đây là cậu nói đó nha, lát nữa đừng có hối hận!”
“Tất nhiên.”
Ngay khi bọn họ còn đang thầm mừng chưa được một phút, thì bên ngoài lều, đã có đội viên vào báo tin.
“Đội trưởng, hai mẹ con chị A Mai đã về rồi, giờ đang ở đầu đường.”
“!!” Cô gái Tần Ngọc Nhi đứng bên cạnh chàng trai trẻ nghe tin này, ánh mắt lập tức sáng lên.
“A Mai về rồi? Hạo Hiên, mình không nghe nhầm chứ! A Mai không chết, cô ấy dẫn Tiểu Vũ về rồi!”
“Ừ, chúng ta ra ngoài xem đi.”
“Được, đi nhanh lên.”
Một đôi nam nữ trẻ từ trong chiếc lều trắng lớn đi ra, chỉ để lại ba người đàn ông trung niên trong đó với vẻ mặt không thể tin nổi.
“Cái gì?!” Anh chàng tóc cua hơi kinh ngạc.
“Con mụ đó và thằng nhóc đó về rồi? Một mình hai người?”
Nếu vậy, thì tất cả những việc bọn họ làm chẳng phải đều uổng công sao? Hai mẹ con đó còn có thể đem chuyện họ đe dọa cô ta ra nói. Điều này khiến uy tín của bọn họ trước mặt mọi người chắc chắn bị đe dọa!
“Chúng ta mau ra ngoài xem thử, có phải thật không?”
“Được, đi nhanh! Đừng để cô ta nói ra những lời không nên nói.”
Ba người đàn ông mới vội vàng chạy ra khỏi chiếc lều trắng lớn.
...
“Cô nói cái xe này là của cô thì là của cô à? Buồn cười, cái xe này rõ ràng là của chúng tôi.” Ở cổng, Đỗ Tú Tú vẫn đang ăn vạ với Ôn Kiều. Dù sao mọi người cũng thấy đây là xe mà gia đình ba người họ dẫn tới, vậy nên nó là của họ.
“Thật à? Không có chìa khóa, các người lái xe kiểu gì? Không lẽ dùng dây thép?” Cô gái trong tay chợt biến ra chìa khóa chiếc xe việt dã, nhẹ nhàng bấm chìa khóa về phía chiếc xe sau lưng, “tít tít” một tiếng, suốt đường đi chưa từng khóa cửa, vậy mà lúc này lại bị cô khóa chặt cửa.
“Cô khóa xe làm gì?!”
“Xe của tôi, tôi muốn làm gì thì làm.”
“Cô trả chìa khóa cho chúng tôi!”
Đỗ Tú Tú trong lòng chột dạ muốn xông lên giật chìa khóa, Ôn Kiều giơ cao chìa khóa trong tay, lập tức không thấy đâu nữa. Đối phương nhìn thấy lòng bàn tay cô trống trơn, tìm thế nào cũng không ra chìa khóa. Cả người sốt ruột, nhảy dựng lên giận dữ.
“Chìa khóa xe ở đâu? Con nhóc thối tha, mau lấy ra đây cho tôi!”
“Có chuyện gì thế?” Lúc này, từ phía sau truyền đến giọng nói ôn hòa của một nam thanh niên. Họ quay đầu nhìn lại, là một nam thanh niên đeo kính gọng vàng, ngoại hình ôn nhuận, nghe thấy tiếng ồn ào của họ nên chạy đến xem tình hình.
“Lâm... bác sĩ Lâm!” Đỗ Tú Tú không ngờ sẽ dẫn người bên trong ra, mà người ra lại không phải người phe mình. Cô ta nhất thời có chút hoảng hốt, muốn dùng thân thể che tầm nhìn của bác sĩ Lâm về hai mẹ con kia. Nhưng cô ta chỉ cao 1m6, làm sao che được tầm nhìn của người đàn ông cao 1m8 đó? Chỉ là tạm thời che khuất Ôn Kiều trước mắt mình thôi. Vì vậy, Lâm Thành Duệ vừa đi tới, liền thoáng thấy hai mẹ con đứng cách đó không xa, những người mà đồng đội nói đã bị xác sống ăn thịt. Trong mắt kính của anh ta lóe lên một tia sáng, hơi kinh ngạc.
“A Mai, Tiểu Vũ, hai người vẫn còn sống? Thật tốt quá.” Cậu bé trốn trong lòng mẹ thò đầu ra, giọng nói ngọt ngào mềm mại gọi người đàn ông đang đi tới: “Anh Thành Duệ!”
