56. Dùng để tắm, quả là xa xỉ.
Ôn Kiều thầm nghĩ: Mình ngày nào cũng tắm, trên người làm sao có mùi được?
Cô cúi đầu ngửi thử một lát, nhưng chẳng có mùi gì. Có lẽ Tần Ngọc Nhi đang nói trên người mình dính mùi máu xác sống chăng?
Mùi đó đúng là hơi hôi...
Tần Ngọc Nhi thấy Ôn Kiều coi là thật thì bất lực lắc đầu, lấy từ bên cạnh ra một cái chậu mới và một chiếc khăn mặt mới đưa cho cô.
- Kiều Kiều, đừng nghe cô ấy, cô ấy chỉ thích đùa thôi. Em đi lau người trước đi, lau xong thì đến chị.
- Vâng.
Ôn Kiều đi theo hướng Tần Ngọc Nhi chỉ, tới trước một chiếc lều đen nhỏ phía sau lều số 2.
Tấm rèm chắn sáng hở ra một khe, dường như bên trong có chút ánh đèn.
Cô vén rèm bước vào nhìn.
Bên trong rộng bằng một phòng tắm, có một chiếc thùng nhựa trắng to, phía trên treo một chiếc đèn năng lượng mặt trời nhỏ đang sáng, chiếu nhè nhẹ khắp không gian.
Ôn Kiều đưa tay mở nắp chiếc thùng trắng to kia. Cái thùng có thể nhét vừa hai người lớn vậy mà bên trong trống trơn, nước cũng chỉ sâu chừng một cánh tay. Cả đội đều dùng chút nước này để ăn uống, sinh hoạt, đến tắm rửa cũng không đủ, đúng là hơi tệ.
Nhưng nghĩ lại cũng phải. Trong thời mạt thế này, nguồn nước sạch bị ô nhiễm chẳng còn bao nhiêu, lấy đâu ra thêm nước cho mọi người dùng?
Ôn Kiều đậy nắp thùng lại, cô không định dùng nước ở đây.
May mà cô là dị năng giả hệ nước, nên hàng ngày vẫn có thể thoải mái tắm rửa sạch sẽ.
Ôn Kiều dùng kẹp ghim mái tóc lên, rồi bắt đầu cởi quần áo. Đầu ngón tay mở từng chiếc cúc nơi cổ áo, cứ thế gỡ xuống dần.
Bên trong bộ đồ dã chiến màu vàng lá là chiếc áo ba lỗ trắng của cô gái, tương phản hoàn toàn với làn da trắng hồng nơi xương quai xanh.
Một đôi mắt dâm đãng mở to, lén nhìn vào bên trong từ bên ngoài, nước miếng không kìm được mà chảy ra.
Tay Ôn Kiều đang định cởi áo khoác thì khựng lại, cô cảm nhận rõ ràng phía sau có một ánh mắt khiến người ta khó chịu.
Cô lập tức kéo quần áo lại, quát to về phía sau:
- Ai đó?
-!
Ngoài tấm rèm lều, chợt vang lên tiếng bước chân hoảng loạn bỏ chạy nặng nề, “bịch” một tiếng, dường như người nọ ngã xuống đất.
Ôn Kiều mặc quần áo chỉnh tề, vén rèm bước ra, người nọ đã không thấy bóng dáng.
Nhưng trên mấy hòn đá nhỏ dưới đất có dính chút máu, Ôn Kiều khom người kiểm tra, máu vẫn còn ấm.
Nơi đây nằm sau lều số 2, bên ngoài tấm rèm là một khoảng đất trống, cũng chẳng có vật gì che chắn.
Ôn Kiều đoán người nọ nhất định đã chạy về phía đội ngũ phía sau mấy chiếc lều. Nếu bây giờ cô chạy đi tìm, biết đâu người ta đã chui về lều từ lâu; lục soát từng lều một thì quá rình rang.
Tuy biết đối phương bị thương, nhưng không biết ngã đau ở chỗ nào, nhất thời cô cũng không tìm ra đó là ai.
Đành phải sau này đề phòng người trong đội nhiều hơn.
Giờ nếu tắm lại thì cũng thấy quá nguy hiểm, nghĩ ngợi một lúc, cô vẫn đi đến lều số 2 để tìm người giúp.
Tần Ngọc Nhi trong lều đang thu dọn đồ đạc, thấy cô quay lại liền hỏi:
- Lau người nhanh vậy à?
- Vẫn chưa.
Ôn Kiều đi đến bên cạnh cô, khẽ hỏi:
- Chị Tần, em có thể nhờ chị một việc được không?
- Việc gì?
- Một mình em ở bên đó hơi sợ, chị có thể đợi em bên ngoài chiếc lều nhỏ được không?
- Không vấn đề, đi thôi.
Tần Ngọc Nhi ngây thơ nghĩ rằng Ôn Kiều chỉ là chưa quen với môi trường ở đây, nên không chút do dự đồng ý.
Hai người cùng đi đến cửa lều nhỏ, Tần Ngọc Nhi chỉ vào hòn đá nhô lên cách đó ba mét, trấn an cô:
- Đừng sợ, chị sẽ ngồi ngoài này đợi em, vào đi.
- Vâng, cảm ơn chị Tần.
- Ừ.
Có Tần Ngọc Nhi trông chừng ở bên ngoài, Ôn Kiều mới yên tâm đi vào tắm.
Cô nhanh chóng cởi sạch quần áo, trong tay biến ra một luồng nước tạo thành vòi hoa sen trong suốt, phun ra những tia nước mịn, xiên xiên rơi trên làn da trắng ngần không tì vết. Cùng với mùi sữa tắm thơm phức trong không gian trữ vật của cô, cuốn trôi hết mệt mỏi trong người, khiến làn da càng trắng mịn căng tràn.
Người con gái ngồi đợi trên phiến đá cách cửa lều đen ba mét, bỗng nghe thấy phía sau có tiếng nước loáng thoáng.
Cô tiến lại gần tấm rèm, liền nghe rõ tiếng nước chảy bắn xuống sàn nhà như đang bị lãng phí.
Bên dưới chiếc lều nhỏ đều là đá, nước một khi bắn ra sẽ chảy thẳng vào dòng sông ngầm dưới lòng đất, căn bản không chảy ra ngoài.
Nhưng cô vẫn ngửi thấy mùi sữa tắm thoang thoảng nơi sống mũi.
-!
Tần Ngọc Nhi sững sờ, cô ý thức được điều gì đó. Kiều Kiều ở bên trong đang tắm!
Có lẽ sau khi cô ấy tắm xong, nước trong thùng sẽ cạn mất.
Cô muốn lên tiếng nhắc Kiều Kiều, nhưng mở miệng ra lại do dự.
Suy nghĩ một lát rồi thôi, cô khẽ thở dài, thầm nghĩ:
Kiều Kiều muốn tắm thì cứ để cô ấy tắm. Chờ cô ấy tắm xong, mình sẽ lén lấy một ít nước dự trữ trong không gian trữ vật ra, vậy là không sao, mọi người cũng không phát hiện ra.
Cô lặng lẽ quay lại phiến đá cách ba mét ngồi đợi Ôn Kiều ra.
Ôn Kiều bên trong tắm xong, thay một bộ quần áo sạch: áo sơ mi trắng ngắn tay, quần dài thường màu tối. Nhìn là biết ngay một bộ đồ mới toanh. Mặc còn thoải mái hơn bộ đồ dã chiến bó sát, mặc đi ngủ thì vừa vặn.
Cô cầm chiếc chậu nhỏ đựng khăn mặt, định rời khỏi trước lều đen, nhưng chợt khựng lại.
Cô ngoảnh đầu nhìn chiếc thùng nhựa trắng to kia, trong mắt ánh lên một tia sáng.
“Rẹt” một tiếng, Ôn Kiều ôm chậu vén rèm lều nhỏ, nhắc Tần Ngọc Nhi bên ngoài:
- Em xong rồi, chị Tần, đến lượt chị.
- Ừ, được.
Tần Ngọc Nhi nhìn Ôn Kiều từ bên trong bước ra, đã thay một bộ quần áo sạch sẽ. Làn da lộ ra mịn màng như ngọc, sợi tóc gần vai hơi ẩm, gò má phớt hồng vì vừa tắm xong.
Lại gần còn thoang thoảng mùi hương hoa của sữa tắm.
Tần Ngọc Nhi đoán quả không sai, cô ấy đúng là đã tắm thật.
Ôn Kiều thấy vẻ mặt Tần Ngọc Nhi hơi ngẩn ra, bèn nhắc thêm lần nữa.
- Chị Tần, đến lượt chị rồi. Vào đi, em đợi ngoài này.
-!
Tần Ngọc Nhi hoàn hồn, vội xua tay.
- Không cần, không cần đâu, em về lều trước đi. Chị dùng khăn lau sơ qua là được, không cần trông chừng đâu.
- Chuyện này... có được không?
Ôn Kiều thật ra hơi lo lắng cho chị ấy ở một mình, có thể sẽ giống như mình, bị người ta rình trộm.
Nhưng Tần Ngọc Nhi lại nghĩ khác. Dị năng không gian trữ vật của cô chỉ có một mình Thịnh Hạo Hiên biết. Cô phải vào trong để lấy nước ra, nhất định không yên tâm để người ngoài trông coi, dù là Ôn Kiều tốt bụng cũng không được. Nếu không sẽ bị nghi ngờ.
Vì vậy Tần Ngọc Nhi vội giục cô:
- Ừ ừ, hôm nay Kiều Kiều cũng mệt rồi, mau về nghỉ ngơi đi. Không cần đứng ngoài trông đâu. Chị lau xong ngay đây.
- Vậy thôi vậy.
Ôn Kiều không xung phong thêm nữa, ôm chiếc chậu nhỏ của mình đi về lều số 2.
-...
Tần Ngọc Nhi nhìn cô đi xa, mới thở phào nhẹ nhõm.
Cô quay lại bước vào chiếc lều đen nhỏ, nhìn chiếc thùng nhựa trắng to đang được đậy nắp, đưa tay mở nắp định đổ nước vào.
Nhưng lại bị cảnh tượng bên trong làm giật mình.
Chỗ nước vốn sắp cạn đáy giờ lại được chứa đầy cả một thùng, mặt nước ngang bằng miệng thùng, nắp gần như bị hút chặt khiến cô không mở ra được.
Tí tách, những giọt nước tinh khiết trong vắt rơi xuống mặt nước trong thùng, tạo thành từng vòng gợn sóng trong suốt.
Tần Ngọc Nhi múc một ít nước lên, đưa lên mũi ngửi, quả thực là nước sạch, không sai. Cô không khỏi thấy hơi khó hiểu.
- Chuyện này là sao?
