65 Cô Ta Là Sao Chổi
“Cô?”
Nghe giọng A Phi quan tâm gọi, người phụ nữ đang ngồi xổm trong góc từ từ quay đầu lại.
Dưới ánh đèn pin trong tay Dương Thạc, hiện ra trước mắt hai người là một khuôn mặt bị gặm nát bét, thịt trên má đã bị cắn rụng, lộ cả xương trắng hếu. Mùi máu tanh nồng xộc thẳng vào mũi họ.
“!!”
“!!”
Hai người đàn ông bị cảnh tượng kinh hoàng ấy dọa cho mặt trắng bệch, nín thở, tay chân run cầm cập.
Cây đèn pin trong tay Dương Thạc run lên, chẳng hiểu sao cứ chập chờn, rồi ánh sáng rọi trên mặt con xác sống nhanh chóng tắt ngấm.
Trong bóng tối, con xác sống há to cái miệng đầy máu thịt.
“Grừ grừ!”
“Á á á!”
Thịnh Hạo Hiên và mọi người chạy tới, vừa nghe thấy tiếng hét kinh hoàng của họ.
Ngay sau đó, Dương Thạc và A Phi trong bóng tối sợ hãi chạy thục mạng ra ngoài.
Vừa thấy Thịnh Hạo Hiên và mọi người, hai người mặt trắng bệch vội vàng chạy ra sau lưng, giọng sợ hãi nói:
“Đội… đội trưởng, đó không phải người, là xác sống!!”
“!”
Ôn Kiều và Tần Ngọc Nhi đang thu dọn vật tư ở đằng xa cũng nghe thấy tiếng động bên đó.
“Kiều Kiều, chúng ta qua xem có chuyện gì.”
“Được.”
Vừa đi tới sau lưng mọi người, hai người đã thấy họ cầm dao, đề phòng nhìn chằm chằm vào góc tối trước mặt.
Tần Ngọc Nhi vừa đi tới bên cạnh chú A Bình hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
Thì từ góc tối trước mặt mọi người, một bóng đen lao vụt ra, há cái miệng lớn đầy máu về phía Thịnh Hạo Hiên đứng phía trước.
Thịnh Hạo Hiên phản ứng cực nhanh, một cước đá văng con xác sống.
“Bắn mau!”
Tiếng hạ lệnh vừa dứt, siêu thị vốn đang yên tĩnh bỗng vang lên đủ loại tiếng súng “đoàng đoàng đoàng”.
Lửa đạn bắn thẳng vào vị trí xác sống ngã xuống. Con xác sống gầm lên một tiếng, bỏ chạy cực nhanh. Chớp mắt đã lao tới trước mặt bọn họ, chớp mắt lại ở bên trái, rồi ra sau lưng.
“Nó ở đằng kia!”
Đám đàn ông cầm súng bắn quét xung quanh, không cho con xác sống tới gần.
Con xác sống vô cùng xảo quyệt, loáng một cái đã biến mất trước mắt bọn họ.
“Xác sống đi đâu rồi?”
“Con xác sống đó bị làm sao vậy? Chạy nhanh hơn cả thỏ, chớp mắt cái đã không thấy tăm hơi.”
Thịnh Hạo Hiên nghiêm giọng nhắc nhở:
“Mọi người chú ý xung quanh, đây không phải xác sống bình thường.”
“Chẳng lẽ đây chính là loại xác sống cấp cao mà đội trưởng các anh từng gặp trước đây?”
“Không rõ lắm, nhưng chắc chắn nó lợi hại hơn xác sống bình thường nhiều.”
Chưa nói chuyện xong, trên đầu bỗng vang lên tiếng “cạch cạch” từ đường ống thông gió, hình như có thứ gì đang di chuyển trên trần nhà.
“!”
Mọi người căng thẳng, có người giơ súng lên bắn về phía trần nhà nơi phát ra tiếng động.
Đạn bắn ra “đoàng đoàng đoàng”, vỏ đạn “loảng xoảng” rơi xuống đất.
Thế nhưng một viên đạn cũng không trúng thứ đó.
Tiếng di chuyển ngày càng nhanh, chợt dồn sang bên trái; ngay khi họ vừa giơ súng bắn phát đầu tiên về bên đó, tiếng xác sống bò đã lại chuyển sang bên phải.
Tất cả đạn đều trúng trần nhà, không một viên nào trúng xác sống.
Có người cầm đèn pin soi trần nhà, chỉ kịp thấy một bóng mờ của con xác sống bò qua.
Giữa lúc mọi người đang chăm chú ngẩng đầu quan sát trần nhà, bên tai bỗng vang lên tiếng thét thảm thiết của A Phi.
“Á á á!”
Mọi người đưa mắt nhìn, không biết từ lúc nào con xác sống đã rơi xuống đầu A Phi, cắn rụng hơn nửa khuôn mặt anh. Máu nóng bắn ra, văng thẳng lên mặt Vương Nhiên Nhiên đứng bên cạnh. Cô ta sợ tới mức mặt trắng bệch, thét lên.
“Á á á á á!”
“A Phi!!”
“Đoàng đoàng đoàng”, mọi người bắn về phía con xác sống trên đầu A Phi. Nó lập tức nhảy vụt lên, biến mất trên trần nhà.
Thịnh Hạo Hiên phóng ra một luồng dị năng hệ lôi lớn, chiếu sáng toàn bộ siêu thị. Con xác sống trên trần nhà nhanh chóng hiện nguyên hình.
Nó bám ngược trên trần nhà như con nhện, liếc về phía một người sống sót nào đó, khóe miệng vẫn còn liếm miếng thịt vừa ăn.
Một luồng điện sáng rực chợt lóe lên làm nó lóa mắt.
“Bắn nó xuống!”
“Đoàng đoàng đoàng”, mọi người nhân lúc đội trưởng dùng dị năng hệ lôi chiếu sáng trần nhà, đồng thời dùng điện làm xác sống cấp cao lóa mắt, liền đồng loạt nhắm bắn.
Hình như có viên đạn trúng nó, nó gầm lên giận dữ.
“Grừ grừ!”
Nó nhắm thẳng vào cô gái trông có vẻ yếu đuối kia lao xuống trả thù.
“Kiều Kiều!”
Không sai, con xác sống bay thẳng xuống đầu Ôn Kiều, đôi mắt màu hổ phách của cô hơi mở to.
“!!”
Ôn Kiều chưa kịp phản ứng, đã bị Tần Ngọc Nhi đẩy mạnh, ngã xuống sàn bên cạnh.
Còn Tần Ngọc Nhi lập tức thế chỗ cô, đối phó với con xác sống.
“Ngọc Nhi!!”
“Ngọc Nhi!!”
Thịnh Hạo Hiên và Lâm Thành Duệ đồng thanh gọi, cùng lao tới trước mặt cô.
Thịnh Hạo Hiên chắn trước mặt Tần Ngọc Nhi, dị năng hệ lôi bùng phát từ lòng bàn tay đánh thẳng vào con xác sống đang nhảy xuống.
Còn Lâm Thành Duệ nhanh chóng ôm lấy đầu Tần Ngọc Nhi, kéo cô ngồi xuống, che chở.
“Ầm” một tiếng vang lớn, thân thể cứng đờ của con xác sống bị điện giật, bắn văng vào đống tạp hóa.
Mọi người lại giơ súng bắn xối xả về phía xác sống. Bị thương, nó biết đánh không lại, vội nhảy né, lao về phía cửa siêu thị, đâm vỡ ô cửa kính bỏ chạy.
Thịnh Hạo Hiên giơ tay ra hiệu cho những người phía sau đừng bắn nữa, thì nghe bên tai vang lên giọng nói lo lắng của Lâm Thành Duệ.
“Ngọc Nhi, em không sao chứ?”
Anh khẽ nhíu mày quay đầu lại, thấy cô gái đang được Lâm Thành Duệ ôm trong lòng, ánh mắt bỗng trở nên u ám. Cảnh tượng ấy khiến tim anh nhói đau.
Tần Ngọc Nhi cũng cảm nhận được Thịnh Hạo Hiên, người vừa che chở cho cô phía trước, có vẻ không vui, sắc mặt âm trầm.
Cô vội vàng thoát khỏi vòng tay người đàn ông.
“Thành Duệ, em không sao.”
“Em không sao là tốt rồi, làm anh sợ muốn chết…”
Lâm Thành Duệ bất mãn nghiêm mặt, gõ lên đầu cô một cái, hận sắt không thành thép:
“Cái thói tốt bụng mù quáng của em bao giờ mới sửa được? Nguy hiểm như vậy, đến bản thân còn không bảo vệ nổi, sao lại liều mạng đi cứu người khác? Sau này không được như thế nữa!”
“…Xin lỗi.”
Nhắc đến chuyện này, Tần Ngọc Nhi mới quay lại nhìn Ôn Kiều bị cô đẩy ngã ở bên cạnh.
Lúc này Ôn Kiều đã ngồi chỉnh tề trên sàn, sắc mặt trắng xanh, trông như bị dọa sợ.
Thật ra cô vẫn còn mơ hồ, chưa hiểu vì sao con xác sống vừa rồi lại lao thẳng vào mình. Chẳng lẽ xác sống cấp cao này không giống những con đã gặp trước đây? Vì sao nó lại nhắm vào cô?
Không đúng!
Sắc mặt cô dần tái nhợt, nỗi sợ hãi dâng lên trong lòng.
Trong đầu cô hiện lên hình ảnh con xác sống tóc trắng cấp cao kia, nó chính là nhắm vào cô mà lao tới.
Sao cô lại quên mất thiết lập của cuốn sách này chứ?
Có những con xác sống cấp cao còn ăn thịt đồng loại mà!
Chẳng lẽ con xác sống vừa rồi chính là loại xác sống cấp cao biết ăn đồng loại? Còn cả con xác sống tóc trắng kia cũng vậy.
“Kiều Kiều, em không sao chứ?”
“!”
Nghe giọng Tần Ngọc Nhi, Ôn Kiều bừng tỉnh, vội xua tay cảm ơn:
“Em không sao, cảm ơn chị Tần đã cứu em.”
“Không có gì, mau đứng dậy đi.”
“Vâng.”
Bên này thì không sao, nhưng bên kia lại to chuyện.
“A Phi, hu hu hu…”
Thịnh Hạo Hiên với vai trò đội trưởng, nghe tiếng kêu liền bước tới đầu tiên.
Anh lập tức nhìn thấy A Phi đã chết. Không còn quá nửa khuôn mặt, óc cũng bị xác sống cắn xuyên qua. Cảnh tượng thảm khốc không nỡ nhìn, máu đỏ tươi khắp sàn nhà.
Chú A Bình quỳ bên cạnh khóc gọi người đồng đội, nhưng không thể gọi anh dậy.
Thịnh Hạo Hiên khẽ vỗ vai chú A Bình, chỉ có thể cúi đầu đau buồn tưởng nhớ.
Vương Nhiên Nhiên, nãy giờ vì sợ hãi cứ trốn trong lòng bạn trai, thấy Ôn Kiều và Tần Ngọc Nhi đi tới.
Cô ta nhớ đến vận may lúc nãy của Ôn Kiều ở bên ngoài, liền mở miệng đổ hết mọi lỗi lầm lên đầu cô ta.
“Đều tại cô ta, cô ta chính là sao chổi của đội mình. Từ khi cô ta vào đội, đội làm gì cũng không suôn sẻ. Cô ta đến đây là để khắc chúng ta. Đội trưởng, anh mau đuổi cô ta đi.”
“…”
