74. Tiểu đội Cuồng Ưng
"Ôn Kiều, đừng trốn nữa, anh đã thấy em rồi."
Châu Lập gọi tên Ôn Kiều, những người trong đội cũng đồng loạt quay đầu nhìn về phía Ôn Kiều đang tránh né phía sau.
Ôn Kiều khẽ giật mình khi bị mọi người nhìn chằm chằm. Đã bị phát hiện thì cô cũng không còn lý do gì để trốn nữa. Quay đầu lại nhìn thấy bọn họ, Ôn Kiều cắn chặt môi, lông mày nhíu lại khó chịu.
Châu Lập dường như không nhận ra vẻ mặt bất mãn của người khác, lại nhìn thấy dung mạo của cô gái, hắn vui vẻ cười ha hả.
"Không ngờ đi, chúng ta lại có duyên gặp lại lần nữa."
"..."
"Kiều Kiều, cậu quen bọn họ à?"
Người lên tiếng là Tần Ngọc Nhi đứng bên cạnh Thịnh Hạo Hiên. Nhóm người phía đối diện vừa nãy còn dùng súng uy hiếp người sống sót, nhìn qua không giống hạng người hiền lành. Nhóm này hoàn toàn không cùng chí hướng với Ôn Kiều, Tần Ngọc Nhi tò mò không biết hai bên quen nhau thế nào.
Ánh mắt Ôn Kiều tối sầm, cô không nói chuyện bọn họ bắt mình để trao đổi, chỉ thuận miệng đáp:
"Chỉ gặp trên đường thôi, không thân lắm."
"Vậy họ không phải đồng đội của cậu?"
"... Ừm."
"Chà, cô Ôn nói vậy sao! Còn bảo không thân, suýt chút nữa đã thành 'người phụ nữ của ông lớn' chúng tôi rồi."
Người phụ nữ đứng bên cạnh Châu Lập là Vương Mạt Lị lên tiếng "giúp" nói chuyện. Lời lẽ của ả chỉ muốn khiến mọi người hiểu nhầm quan hệ giữa Ôn Kiều và Châu Lập.
"Tôi và các người đúng là không thân, cũng không có 'phúc phận' nào để trở thành người phụ nữ của ông lớn của các người."
"Ê, Kiều Kiều, em cắt đứt quan hệ giữa chúng ta sạch sẽ thật đấy, làm anh tổn thương đấy. Chẳng lẽ trong đội này em có người thích rồi?"
"Có hay không thì cũng không liên quan đến anh, tôi và anh chẳng có quan hệ gì cả."
"Hề hề, không quan hệ? Anh vẫn luôn thích em, sao có thể không quan hệ được? Lần trước em bỏ trốn làm cả đội anh suýt gặp họa. Nhưng lần này, anh tuyệt đối sẽ không để em trốn nữa."
Gã mặt sẹo co rúm vết sẹo đáng sợ trên mặt, ánh mắt lóe lên sự sắc bén. Một lời cảnh cáo:
"Kiều Kiều, theo anh về, đừng để anh phải tự mình ra tay bắt em."
Ôn Kiều nghe hắn gọi tên mình như một lời truy hồn đáng sợ, nổi da gà, nhận ra nguy hiểm. Người này có dị năng trong người, còn không biết khả năng khống chế hiện giờ của hắn ra sao, biết đâu cô cũng đánh không lại.
Cô khẽ lùi lại một bước, trên trán rịn mồ hôi mỏng.
Vương Nhiên Nhiên, người trong đội vẫn luôn khó chịu với Ôn Kiều, lại chú ý tới quan hệ vi diệu giữa Ôn Kiều và người đàn ông đó.
Hình như Ôn Kiều rất sợ hắn?
Trong mắt ả ta lóe lên một tia gì đó, khóe miệng thoáng nhếch lên một nụ cười nhàn nhạt, âm thầm chờ thời cơ...
Châu Lập gắt gao nhìn chằm chằm người phụ nữ đang lùi lại, trên mặt đầy vẻ tự tin. Hắn giơ súng lên, định đi về phía đội ngũ đối diện.
Tần Ngọc Nhi cũng để ý thấy Ôn Kiều có vẻ rất sợ hắn, liền đứng chắn trước mặt Ôn Kiều để bảo vệ cô. Sau đó, Thịnh Hạo Hiên cũng bước lên chắn trước Tần Ngọc Nhi, ngăn chặn Châu Lập đang tiến lại.
"Đứng yên đó, đừng nhúc nhích."
Châu Lập nhìn người thanh niên trước mặt đang chắn đường mình, nhướng mày, lên tiếng cảnh cáo:
"Nhóc con, nếu còn muốn sống thì tôi khuyên cậu đừng xen vào chuyện người khác."
"Ồ? Chẳng lẽ anh có bản lĩnh lớn đến vậy, giết được tôi sao?"
Châu Lập thấy người thanh niên trước mặt không hề sợ hãi, ngược lại sắc mặt hắn dần lạnh lại, không hề nhường bước.
Vết sẹo trên mặt hắn kéo theo khóe miệng nhếch lên, hắn khẽ cười:
"Giết cậu, chẳng qua chỉ là một ý nghĩ của tôi thôi. Nên nếu khôn hồn thì cút nhanh. À, đúng rồi. Các người cũng tiện thể để lại địa chỉ cất giữ vật tư rồi rời khỏi thành phố này. Không thì cứ chờ xuống địa ngục mà gặp nhau."
"Mới gặp mặt đã ngông nghênh như vậy? Chẳng giống hành vi của quân nhân, mà giống cướp hơn."
Châu Lập nghe hắn cứ bám lấy hai chữ "quân nhân" để thể hiện bọn họ là đồ giả mạo, còn mang chút mỉa mai, ánh mắt hắn nheo lại.
"Cậu có vẻ hiểu rất rõ về cái nghề này nhỉ."
"Chỉ hơi quen thuộc thôi. Nhưng người được huấn luyện bởi cái nghề đó, tuyệt đối không có kiểu bắt nạt kẻ yếu như anh."
"Hừ."
"Tránh ra. Hôm nay tôi nhất định phải mang Ôn Kiều đi. Giao cô ta ra đây, không thì hôm nay tất cả các người đừng mong sống. Không ai cản được tôi."
Thịnh Hạo Hiên bị uy hiếp, sắc mặt không hề dao động.
Anh chỉ hơi quay đầu nhìn Ôn Kiều đứng sau Tần Ngọc Nhi, hỏi một câu.
"Ôn tiểu thư, cô có nguyện ý đi theo bọn họ không?"
"Không nguyện ý. Họ không phải đồng đội của tôi. Tôi sẽ không đi theo họ."
"Được, tôi biết rồi."
"Anh cũng nghe rồi đấy chứ? Ôn tiểu thư không muốn đi theo các người, các người đi đi."
"Cô ta nói không muốn là không muốn à? Đã là mạt thế rồi, còn đến lượt phụ nữ lên tiếng sao?"
"Chẳng trách Ôn tiểu thư không muốn đi theo anh. Cho dù là tôi, cũng sẽ không đi theo anh. Tư tưởng phân biệt giới tính của anh quá rõ ràng. Phụ nữ thì sao? Phụ nữ nhờ anh cho ăn hay nhờ anh để sống à?"
"Nhóc con suy nghĩ cũng sáng suốt đấy. Nhưng xin lỗi, bây giờ là thời đại thực lực nói chuyện. Không có thực lực, cậu chẳng có chút tôn nghiêm nào."
"Cũng đúng, cường giả vi tôn. Nhưng một cường giả thực sự là bảo vệ kẻ yếu, chứ không phải ức hiếp kẻ yếu."
"..."
Từng câu nói của Thịnh Hạo Hiên đều ghim thẳng vào lòng Châu Lập. Mỗi câu đều lên án hắn bắt nạt kẻ yếu, xem hắn như kẻ tiểu nhân.
Hắn bị mắng đến mặt mày tím tái, gắt gao siết chặt khẩu súng trong tay, chĩa thẳng vào đầu người thanh niên.
"Đội trưởng!!"
"Hạo Hiên!"
Đồng đội phía sau nhìn cảnh đó đều hít vào một hơi lạnh.
Nhưng bản thân Thịnh Hạo Hiên chẳng hề sợ hãi. Nhìn chằm chằm khẩu súng trong tay đối phương, anh phát hiện ra điều gì đó, khóe miệng nhếch lên.
"Cầm súng không đạn chĩa vào người ta, coi thường ai chứ?"
"Ha ha, như vậy mà không dọa được cậu à? Nhóc con, tôi vốn cũng không định dùng khẩu súng này để bắn nát đầu cậu, mà là..."
Gã mặt sẹo thoáng một tia tàn nhẫn trong mắt. Ôn Kiều thấy hắn chậm rãi có động tác, ném khẩu súng trong tay ra sau, liền đoán được hắn có thể sẽ dùng chiêu trò gì. Cô nhắc nhở Thịnh Hạo Hiên:
"Hắn là dị năng giả thổ hệ, cẩn thận."
Ôn Kiều vừa dứt lời, đối phương đã bắt đầu hành động.
Nhưng chỉ là một dị năng giả thổ hệ nho nhỏ, cũng không làm khó được Thịnh Hạo Hiên.
Dị năng thổ hệ mà Châu Lập thi triển tạo thành từng đống đá tảng lơ lửng trên không trung, có vẻ cố tình biểu diễn một màn, dừng lại ngay trên đỉnh đầu đội ngũ, đè xuống khiến người ta kinh hãi.
Đám người của Châu Lập lại tự hào vỗ tay khen ngợi:
"Lợi hại quá, đại ca!"
Gã mặt sẹo khẽ mỉm cười, những tảng đá lơ lửng trên đầu liền tách ra lao về phía đội ngũ của Thịnh Hạo Hiên.
"A a a, đội trưởng cứu mạng!"
Những người phía sau Thịnh Hạo Hiên nhìn những tảng đá lớn từ trên trời lao tới, hoảng loạn không thôi, sắc mặt trắng bệch. Nếu bị một tảng đá đập trúng, chắc chắn sẽ biến thành bánh thịt tươi.
Thịnh Hạo Hiên tất nhiên sẽ không để họ gặp nguy hiểm. Một lúc sau, anh dùng dị năng hệ lôi triệu hồi sấm sét giữa trời, chớp sáng chói lòa xuyên qua những đám mây đen kịt, chính xác oanh kích từng tảng đá lớn.
Trên không trung vang lên những tiếng "ầm ầm ầm", những tảng đá từ trên cao bị sấm sét đánh vỡ trước một bước, biến thành tro bụi, chầm chậm bay xuống.
"Khụ khụ khụ."
"Hắt xì!"
Cả khu vực xung quanh siêu thị mù mịt bụi, làm mọi người sặc sụa.
