Con xác sống này đặc biệt hơn sao?
“Lách tách…”
Than sau khi nướng cũng đang dần tàn lụi, chỉ còn lại những đốm lửa đỏ rực, rực rỡ như đôi mắt của xác sống tóc trắng.
Thẩm Tri Hành nhìn người phụ nữ nằm nghiêng trên phiến đá, hơi thở đều đặn, bờ vai khẽ nhấp nhô, rõ ràng đã ngủ say.
Anh cất bước rời khỏi cây cột La Mã, đi thẳng đến bên người phụ nữ, khom người ngồi xổm xuống, nhìn chăm chú vào nửa khuôn mặt nhỏ lộ ra từ tấm chăn tơ tằm.
Lúc ngủ, người phụ nữ không còn vẻ đề phòng và xa cách với anh mà chỉ có gương mặt an bình, dịu dàng.
Người đàn ông cũng không còn tránh xa cô nữa, chỉ ngồi xuống bên phiến đá, lặng lẽ canh giữ người phụ nữ trước mặt.
Đôi mắt dán chặt vào gương mặt nghiêng đang ngủ say của cô, trong lòng bỗng dưng dâng lên một cảm giác bình yên kỳ lạ.
“Vù vù vù…”
Một con muỗi bụng căng tròn, tham lam từ trong rừng vỗ cánh bay vù vù tới.
Ngửi thấy mùi máu tươi thơm ngon của con người trong đống phế tích, nó càng khoan khoái lao về phía Ôn Kiều.
Con muỗi khó có thể nhìn thấy bằng mắt thường bay đến bên má trắng nõn của người phụ nữ. Nhưng lại bị đôi mắt đỏ theo dõi chặt chẽ. Thẩm Tri Hành cũng khẽ nhíu mày.
Nhìn con muỗi vô liêm sỉ kia sắp rút vòi ra, chuẩn bị đâm vào làn da người phụ nữ, đồng tử đỏ của anh đột nhiên co rút lại.
“Bụp” một tiếng, con muỗi béo ú trên mặt người phụ nữ còn chưa kịp phản ứng, thân mình đã bị ép nổ tung.
“Phụt”
Máu trong bụng con muỗi lập tức bắn ra, văng lên gương mặt trắng nõn của người phụ nữ, để lại một giọt máu đặc quánh.
Con muỗi đến chết cũng không hiểu, mình lại bị một kẻ ghen tuông bóp chết một cách không thương tiếc!
Đôi mắt đỏ nhìn về phía gương mặt trắng nõn của người phụ nữ, chấm đỏ thêm vào thật chói mắt, phá vỡ vẻ đẹp vốn có của cô.
Ngón tay anh khẽ động, ngẩn người một lát, ánh mắt trầm xuống, đưa bàn tay to trắng xanh về phía gương mặt đang ngủ say của người phụ nữ.
Ngay khi những ngón tay gân guốc sắp chạm vào gương mặt trắng nõn của cô, đầu ngón tay bỗng khựng lại. Dưới ánh trăng, làn da bình thường của cô và màu da trắng xanh của xác chết nơi anh hiện ra rõ ràng.
Làn da anh vốn cũng trắng như cô, vậy mà giờ đây, lại biến thành bộ dạng quỷ quái này…
Đôi mắt đỏ ngầu của Thẩm Tri Hành trào dâng một luồng hận ý mãnh liệt, lồng ngực phập phồng, hơi thở cũng gấp gáp hơn đôi chút.
Anh nắm chặt tay, từ từ rút ngón tay vừa đưa về phía cô lại, mái tóc dài bạc trắng cũng theo cúi đầu mà khẽ buông xuống.
Thẩm Tri Hành tự biết sự đặc biệt của bản thân lúc này, cũng hận thấu xương tất cả loài người trên thế gian, chỉ hận không thể giết sạch bọn họ, nhất là những kẻ đã biến anh thành bộ dạng không ra người không ra quỷ.
Nhưng mà… khi đối diện với người phụ nữ này, lại không hề có hận ý với con người.
“…”
Người đàn ông khẽ ngẩng mắt, nhìn gương mặt an tường đang ngủ của người phụ nữ.
Thấy chấm đỏ trên gương mặt trắng nõn của cô, cuối cùng vẫn từ bỏ ý định đưa tay ra.
Anh lại đứng dậy, quay về chỗ cột La Mã cách đó năm mét, ngồi xuống, nhắm mắt nghỉ ngơi.
…
Một vầng mặt trời ấm áp từ từ nhô lên, vươn mình leo lên những phiến đá phế tích, chiếu xuống gương mặt người phụ nữ đang nằm thẳng trên phiến đá.
Ôn Kiều đang nhắm nghiền mắt cảm nhận luồng ánh sáng rực rỡ trên mi mắt, khẽ cau mày rồi từ từ mở mắt.
Trời đã sáng hẳn.
Bầu trời phía trên từ sớm đã hiện ra mây trắng, trời xanh, kèm theo ánh nắng chói chang.
Cô đưa tay khẽ che, chớp mắt mấy lần, mới dần thích nghi với ánh sáng mạnh.
Thoải mái nghiêng đầu nhìn sang, liền đối diện với đôi mắt đỏ thẫm đã nhìn mình từ lâu ở phía trước không xa.
“!!”
Ôn Kiều lúc này mới nhớ ra, vẫn còn một con xác sống ở đây!
Cô “vù” một tiếng, nhanh chóng ngồi bật dậy khỏi phiến đá, đầy cảnh giác nhìn con xác sống tóc trắng phía đối diện.
Lúc này, con xác sống tóc trắng phía đối diện đang ngồi trên trụ đá, một chân co lên, lưng dựa vào cột La Mã, đôi mắt đỏ sâu thẳm đang dán chặt vào cô.
Đáy mắt Ôn Kiều lướt qua một tia kinh ngạc.
Người này… à không, con xác sống này, ngồi ở đó cả một đêm sao?
Cô cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, khó mà tin được.
Cô đưa tay sờ soạng cánh tay, đôi chân, sờ cổ, sờ đầu, mọi nơi đều không có thương tổn gì.
Cô lại lấy từ không gian trữ vật ra một chiếc gương, nhìn thấy giọt máu đỏ trên mặt.
Giật mình một lúc, cô hoảng sợ đưa tay chà lên mặt, nhìn kỹ một cái liền thấy trong giọt máu có một cái chân muỗi, mới phát hiện ra thì ra là máu muỗi.
Cô không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Lúc này Ôn Kiều xác định, con xác sống tóc trắng này quả thật không hề lợi dụng lúc cô ngủ để tấn công.
Trong lòng đầy nghi hoặc nghĩ:
Có lẽ hắn thật sự sẽ không làm hại mình!
Như vậy cũng tốt.
Ôn Kiều không suy nghĩ thêm mấy chuyện linh tinh nữa, coi như không thấy con xác sống tóc trắng, tự thu dọn đồ đạc, chuẩn bị rời khỏi nơi này đi đến chỗ khác.
Đeo ba lô chỉnh tề, Ôn Kiều nhấc chân đi về phía cổng phế tích, đi ngang qua con xác sống tóc trắng đã đứng dậy. Con xác sống tóc trắng cao tới một mét tám chín, thân hình cao ráo thẳng tắp; Ôn Kiều cao một mét sáu bảy đi ngang qua bên cạnh hắn, trông như một con gà con bé xíu, chẳng có chút khí thế nào.
Ôn Kiều cũng không tự ti, thẳng bước đi ra ngoài. Mãi đến khi ra tới đường cái, cô mới quay đầu nhìn lại, con xác sống phía sau vẫn bám theo ở khoảng cách 5 mét, không vượt quá giới hạn.
Cô cũng đã quen, trong lòng bình tĩnh lạ thường, không còn sợ hãi như lúc ban đầu.
Cô đưa tay định triệu hồi chiếc xe việt dã trong nhẫn không gian, thế nhưng thời gian từng chút trôi qua, chiếc xe việt dã chẳng thấy bóng dáng đâu.
Chuyện gì vậy?
Cô thử lấy những vật phẩm khác ra, vẫn lấy ra lấy vào bình thường.
Nhưng tại sao chỉ có chiếc xe việt dã là không được?
Cô nhắm mắt, dùng ý thức quét một vòng trong nhẫn không gian, chiếc xe việt dã vẫn yên tĩnh nằm đó, chẳng có vấn đề gì, nhưng lại không lấy ra được.
“Ôi!”
Nhẫn không gian cũng không phải là vạn năng nhỉ!
Vốn định lấy xe việt dã ra rồi lái đi, sẽ thoát khỏi con xác sống tóc trắng phía sau.
Nhưng giờ xem ra, vẫn phải tiếp tục đi bộ, con xác sống tóc trắng phía sau cũng phải bám theo suốt dọc đường.
Cô thở dài một hơi, vẫn phải cất bước men theo con đường lớn này.
Ôn Kiều đi một đoạn lại dừng, uống ngụm nước, ăn bữa trưa. Con xác sống tóc trắng vẫn bám theo phía sau khoảng 5 mét, không có chút dấu hiệu nào muốn rời đi.
Ôn Kiều nhìn con xác sống đó, không khỏi cảm thấy hơi nghi hoặc.
Hắn không cần ăn uống gì sao?
Trước đây những con xác sống cô từng thấy đều không ngừng tìm kiếm con người làm thức ăn để lấp đầy cơn đói.
Thế nhưng con xác sống trước mắt, từ hôm qua đến giờ vẫn chưa thấy hắn ăn gì.
Mặt trời trên trời nóng rát như lửa, nếu là con người không uống nước cũng sẽ bị phơi khô, vậy mà con xác sống tóc trắng phía sau chưa từng bổ sung nước, đứng trên mặt đất với đôi tay chân thon dài vẫn giữ được làn da căng mọng, hoàn toàn khác với xác sống bình thường.
Chẳng lẽ đây là một loại xác sống biến dị mới?
Những loại xác sống mà Ôn Kiều hiện biết có xác sống cấp cao và xác sống cấp bình thường.
Chúng đều có đặc điểm chung là cực kỳ xấu xí, da khô ráp, mang màu xanh xám tối tăm, kể cả xác sống cấp cao ăn thịt đồng loại cũng không thể giữ được làn da hoàn hảo không tổn hại như con xác sống tóc trắng trước mắt.
Tuy không nhìn thấy gương mặt của hắn, nhưng chắc cũng không sai với suy đoán của cô.
…
“Lộp cộp lộp cộp”
Tiếng bước chân dồn dập truyền đến từ cửa phòng thí nghiệm.
Cộc cộc cộc.
“Giáo sư Serre, ông tìm tôi?”
“Là Thịnh An đấy à, mau vào đi, vào đi!”
Thịnh An vẻ mặt nghiêm túc nghe thấy giọng nói vui vẻ của giáo sư bên trong truyền ra, liền nói một câu “Xin lỗi đã làm phiền” rồi mở cửa đi vào.
Bên trong phòng thí nghiệm u ám, ánh đỏ tỏa ra khắp nơi, trên bàn bày la liệt đủ loại dụng cụ thí nghiệm. Serre đang đứng trước một chiếc bể thủy tinh hình trụ lớn, như đang thưởng thức thứ gì đó.
Thịnh An bước tới, Serre liền quay đầu lại cười nói:
“Cậu đến rồi, tôi giới thiệu cho cậu một chút.”
Serre né người sang một bên, để lộ ra trước mắt Thịnh An chiếc bể thủy tinh khổng lồ phía sau ông.
Thịnh An nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, khuôn mặt vốn nghiêm túc trầm ổn đến mức không khỏi trợn trừng hai mắt.
“Đây là… cái gì?!”
