9. Chạy vào lối thoát hiểm
Ôn Kiều thừa lúc lũ xác sống trên quảng trường đều đuổi theo chiếc xe kia, liền cố sức chạy vào trung tâm thương mại lớn.
Vừa vào sảnh, những con xác sống đang lảng vảng trông thấy người sống liền gào thét lao về phía cô.
Cô nắm chặt cây chùy gai, đánh từng phát một quật ngã những con xác sống tiến lại gần.
Xác sống ở đây quá đông, chen chúc nhau ùa về phía cô. Cô phải nhanh chóng tìm lối thoát hiểm.
Cửa lối thoát hiểm thường đóng, ít ai qua lại, xác sống biến dị cũng không dễ dàng đi vào. Vì vậy chạy về phía lối thoát hiểm chắc chắn an toàn hơn là cứ đi lộ liễu như bây giờ.
Ôn Kiều thấy cánh cửa lối thoát hiểm ở ngay trước mắt, mắt cô hơi mở to. Cô vội chạy tới, nhưng đúng lúc đó, từ lối ra bên phải đột nhiên lao ra một con xác sống, đâm thẳng vào cô.
“A!”
Ôn Kiều bị húc ngã xuống đất, đầu óc choáng váng ù ù.
Cô quay đầu lại, thấy con xác sống vừa húc ngã mình đang chảy máu đen đầy miệng, từ từ bò lên phía chân mình. Cô đạp một cú vào đôi bàn tay đẫm máu đó, chống người dậy chạy.
“Xoạt!” Bàn tay xác sống cào thẳng vào lưng Ôn Kiều. Cô cảm nhận rõ một mảng da sau lưng lộ ra, cả sống lưng lạnh toát.
Cô vội giơ chùy gai đập một phát vào đầu con xác sống sau lưng. “Rầm!” Nó rú lên một tiếng rồi bị đánh ngã xuống đất.
“Gầm gừ gừ!”
Ôn Kiều không dây dưa thêm nữa, vì đám xác sống dày đặc phía sau cũng sắp đuổi kịp. Cô co chân chạy, vừa nghiêng người né những con xác sống phía trước chặn đường, vừa dùng chùy gai quật chúng.
Cuối cùng tay cô cũng chạm được tay nắm cửa lối thoát hiểm. Vặn cửa, bước vào, đóng cửa – trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi lũ xác sống đuổi tới, cô khóa chặt cánh cửa.
“Rầm rầm rầm!”
Ôn Kiều dựa lưng vào cánh cửa, vẫn cảm nhận được cơn giận dữ của lũ xác sống bên ngoài. Tiếng chúng đập cửa khiến trái tim người sống đập thình thịch.
Ôn Kiều thở hổn hển, sắc mặt tái nhợt, chống chùy gai rời khỏi cửa, rồi ngồi bẹp xuống đất trước cầu thang. Cô hít thở thật sâu, liên tục điều hòa nhịp thở.
“Phù...”
Cô thấy sau lưng lành lạnh, liền đưa tay sờ sau lưng.
Áo đã bị xé, lộ ra một mảng da thịt. May là móng tay xác sống chưa cào trúng da, chỉ làm rách quần áo.
Cô nghĩ: lát nữa lên tầng siêu thị, lại phải băng qua một đám xác sống để chạy vào kho. Để hở da thịt sau lưng như thế này tuyệt đối không được, không thể để bị cào hay cắn.
Thế là cô lấy từ trong không gian ra chiếc áo chống đạn lục được ở đồn công an, mặc vào người để che mảng da thịt lộ ra sau lưng, bảo vệ cả ngực lẫn lưng. Áo hơi mát lạnh nhưng rất an toàn.
Ôn Kiều vỗ vỗ chiếc áo chống đạn chắc chắn trên người. Bên trong có giấu mấy tấm sắt dày, ngay cả móng vuốt xác sống cũng khó xé rách.
Cô không nhịn được giơ ngón cái khen ngợi:
Đúng là tốt thật!
Cô nghỉ một lát trong cầu thang, rồi lại đứng dậy tiếp tục đi về phía mục tiêu.
“Cộp”
“Cộp cộp”
Trong cầu thang thoát hiểm tối mờ, chỉ có tiếng đôi bốt của cô gái gõ xuống từng bậc thang. Không gian như được phóng đại vô hạn, tĩnh lặng đến mức ù cả tai.
Ánh nắng xuyên qua khung cửa sổ trên hành lang chiếu lên người cô gái đang đi, tạo thành từng vầng sáng.
Cô gái nhìn ra ngoài cửa sổ, những con xác sống hàng vạn đang lảng vảng trên đường phố ban nãy giờ không còn bóng dáng. Cô nghĩ:
Có lẽ đám người kia đã dẫn lũ xác sống đi rồi.
Chắc hẳn đám người đó cũng nhắm vào vật tư trong siêu thị nên mới tới đây.
Vậy thì cô phải nhanh chóng dọn sạch đồ trong kho mới được!
Cô tiếp tục bước lên trên.
“Cộp”
“Cộp cộp”
“?”
Ôn Kiều vừa bước lên cầu thang, bỗng cảm thấy có gì đó không ổn.
Cô cúi đầu nhìn bước chân mình, lắng nghe tiếng bước chân vang vọng trong không gian, thế mà có hai tiếng không khớp với nhịp bước của cô!
Cô khựng lại, dừng bước.
Thế nhưng bên tai lại vang lên rõ mồn một:
“Cộp cộp”
“!!”
Ôn Kiều mở to mắt. Rõ ràng đó không phải tiếng bước chân của cô!
“Cộp”
“Cộp cộp”
Ôn Kiều đứng giữa cầu thang, siết chặt chùy gai. Bên trong cầu thang, ngoài cô ra, hoàn toàn không cảm nhận được hơi thở của người sống.
Vậy mà tiếng bước chân càng lúc càng rõ hơn.
“Cộp cộp”
Cô gái từ từ ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm về phía cầu thang phía trước. Tiếng bước chân nặng nề dần tiến lại gần, như một con ác ma vô hình đang tới, khiến người ta không khỏi run sợ.
Phía lan can trước mặt bỗng “rầm” một tiếng, một bàn tay xanh xám thò ra.
Ngay sau đó, chủ nhân của bàn tay ấy xuất hiện trước mặt cô gái, khiến mồ hôi lạnh trên trán Ôn Kiều túa ra.
Đó là một nữ xác sống bán hàng biến dị, cổ bị cắn gần đứt. Ngoài chỗ cổ bị tổn thương ra, những chỗ khác trên người cô ta vẫn nguyên vẹn. Chắc là lúc chạy trốn bị xác sống cắn vào cổ, bèn chạy vào lối thoát hiểm này trốn, đáng tiếc vẫn biến dị.
Con xác sống nghiêng cổ, cái đầu lủng lẳng sắp rơi, cặp mắt trắng đục liên tục đảo qua đảo lại.
Nó nhìn xuống thấy người sống sót đang ở dưới cầu thang, phát cuồng nhe cặp răng trắng, phát ra hai tiếng “hừ hừ”, rồi như sói đói nhào thẳng xuống người cô.
“!”
Đã có kinh nghiệm từ lần trước, Ôn Kiều vội né xuống. Con xác sống nhào tới đâm sầm vào bậc thang phía sau cô, cả thân lăn lông lốc xuống chân cầu thang.
Ôn Kiều quay đầu nhìn lại. Con xác sống uốn éo cái thân gãy xương, kêu “răng rắc”, gầm gừ với cô.
“Gầm gừ!”
Nó giống hệt một con ác quỷ, ngực hướng lên trên, lưng áp xuống đất, cánh tay xoay ngược một trăm tám mươi độ, vặn mình bò lên cầu thang. Cái đầu lủng lẳng treo ngược xuống nhìn cô, hàm răng nghiến vào nhau nghe “lách cách”.
“Mẹ ơi! Thế mà vẫn chạy được?”
Ôn Kiều mặt tái mét, sợ hãi chạy ngược lên cầu thang. Con xác sống phía sau vẫn đuổi theo không ngừng.
Khi chạy tới cửa ra vào tầng hai, thấy bên cạnh có bình cứu hỏa, Ôn Kiều liền cất cây chùy gai vào không gian.
Cô nhặt bình cứu hỏa, vừa chạy vừa giật chốt sắt, rồi cầm vòi phun xịt thẳng vào con xác sống đang bò lên phía sau.
“Xì xì”
“Gầm gừ!!”
Khói trắng đầy dưới cầu thang che khuất tầm nhìn của con xác sống, Ôn Kiều liền tiếp tục chạy lên.
“Hú hú!”
Dưới chân cầu thang vang lên một tiếng gầm lớn. Cô nhìn xuống qua lan can inox bóng loáng.
Thấy khói trắng dưới cầu thang tầng hai đã tan gần hết, con xác sống bị phun trắng xóa đang ngửa mặt lên trời gầm rú, giận dữ tăng tốc bò lên.
Cô liều mạng chạy lên, nhưng con xác sống như thể bị hack vậy, thậm chí đã chạy tới tầng cô đang đứng, lao lên cực nhanh.
“Khỉ thật!”
Ôn Kiều chửi thầm một tiếng, dừng bước, giơ bình cứu hỏa trong tay đập thẳng vào đầu con xác sống đang lao lên.
“Rầm!”
“Phụt—”
Con xác sống vừa nãy còn hống hách định cắn cô, giờ đã bị cô gái dùng hết sức đập mạnh, cái đầu lủng lẳng cuối cùng cũng rời khỏi thân thể.
Thứ gì đó tròn như quả bóng lăn “lông lốc” xuống cầu thang.
Cái xác không đầu chỉ giãy giụa một chút rồi nhanh chóng im bặt.
Cô gái nắm chặt bình cứu hỏa màu đỏ dính đầy máu đen của xác sống, khựng lại. Nhìn bàn tay vấy đầy máu tanh và thi thể bị tách rời đang được mắt mình tự động “làm mờ”, trong bụng cô dâng lên một cơn buồn nôn.
“Choang!” Cô gái ném bình cứu hỏa xuống, chạy vào góc tường, cúi người nôn ọe vì buồn nôn.
Cô nôn ra hết những gì còn sót lại trong bụng từ bữa ăn ở trạm xăng.
“Oẹ...”
Thậm chí còn nôn cả dịch vị dạ dày, tay chân run rẩy.
Vì sao vẫn còn sợ hãi đến vậy?
Rõ ràng đã giết nhiều thế rồi mà...
