Chương 96: Nhuộm tóc giúp anh
Bộp một tiếng, gã đàn ông trung niên kia còn chưa kịp phản ứng đã bị hất văng ra ngoài năm mét.
Cả người gã lộn nhào mấy vòng, đầu óc ong ong, nằm sấp dưới đất.
Ngẩng đầu lên, liền thấy người đàn ông tóc trắng trước mặt nhấc đôi chân dài, từng bước đi về phía gã.
Dáng vẻ này rõ ràng không phải con người.
Mái tóc trắng dài bồng bềnh như từng sợi có ý thức riêng, vươn về phía gã như móng vuốt.
Làn da trắng xanh không chút huyết sắc, trong đôi mắt dị thường ánh lên tia đỏ rực, còn có cả tiếng gầm rú của xác sống – chẳng phải đây đúng là xác sống sao?!
Chẳng lẽ, đây chính là xác sống cấp cao mà bọn dị năng giả hay nhắc tới?!
Gã đàn ông trung niên sợ đến mặt trắng bệch, muốn co chân bỏ chạy, thế nhưng chân như dính chặt xuống vũng bùn sâu, không sao nhấc nổi. Gã chỉ còn cách chống tay, sợ hãi lùi từng chút về sau.
Quần gã ướt sũng vì sợ quá, bốc lên một mùi khai. Gã run rẩy, há hốc miệng gào lên một tiếng thất thanh:
“A a a, xác sống! Là xác sống! Đừng qua đây, đừng qua đây!”
Ôn Kiều đang đi phía trước nghe tiếng kêu thảm phía sau, lòng khẽ thắt lại.
Quay đầu lại, cô đã thấy bước chân của Thẩm Tri Hành đang dần đi về phía gã đàn ông trung niên đang ngã dưới đất. Một bàn tay hơi giơ lên, như mang theo sát khí.
Ôn Kiều giật mình.
Nếu anh giết người, ngửi thấy mùi máu tanh, chắc chắn sẽ trở nên hung bạo, khó mà khống chế.
Vì vậy, cô phải ngăn anh lại. Cô vội xoay người, chạy thẳng về phía Thẩm Tri Hành.
Ngay trước khi anh sắp một đòn đánh chết gã trung niên, cô xông lên ôm chặt cánh tay còn lại của Thẩm Tri Hành đang buông bên hông, mạnh mẽ kéo anh về phía sau.
“Tiểu Bạch, đừng giết người!”
“!!”
Bước chân người đàn ông bị níu lại, khựng một chút. Cả cánh tay anh chìm trong sự mềm mại của thân thể người con gái, thoang thoảng hương thơm dịu nhẹ len vào khoang mũi, như một luồng điện chạy qua, khiến tim anh khẽ rung lên.
Anh bình tĩnh lại, sát khí trong mắt giảm bớt, cúi mắt nhìn người con gái bên cạnh, ánh nhìn trở nên dịu dàng.
Mồ hôi lạnh rịn trên trán Ôn Kiều, cô ngẩng lên nhìn anh, dịu giọng dỗ dành như dỗ một đứa trẻ:
“Tiểu Bạch, mặc kệ ông ta, chúng ta đi.”
Thẩm Tri Hành rất nghe lời cô, thu tay lại, gật đầu với cô.
Ôn Kiều mỉm cười, buông tay đang ôm cánh tay anh ra, rồi đổi thành nắm lấy cổ tay áo vest đen của anh, kéo anh quay về.
Thân thể ấm áp vừa rời khỏi, Thẩm Tri Hành thoáng chút không nỡ. Anh cụp mắt nhìn người con gái đang cẩn thận nắm lấy cổ tay áo mình, đôi đồng tử đỏ hơi tối lại, tựa như có chút hụt hẫng.
Gã đàn ông trung niên ngã sõng soài dưới đất, mặt mày tái nhợt, ngây người nhìn hai người phía trước rời đi.
Người con gái đó rõ ràng là con người, vậy mà lại có thể kéo con xác sống cấp cao kia đi. Chẳng lẽ cô ta là dị năng giả, có thể khống chế hoặc thuần phục xác sống?
Đúng là quái vật!
Trong lòng gã đang mắng thầm, thế mà người con gái trước mặt cùng con xác sống tóc trắng bỗng dừng bước.
“À, còn nữa.”
Ôn Kiều quay đầu nhìn chằm chằm gã đàn ông phía sau, ánh mắt sắc như dao, lạnh toát, cảnh cáo:
“Tôi khuyên ông đừng đi theo, nếu không thì tự chịu hậu quả.”
“!!”
Gã đàn ông trung niên hai chân run lẩy bẩy, mồ hôi rịn ra cả mang tai.
Gã nào dám đi theo nữa?
Một con xác sống và một người phụ nữ không biết là quái vật gì, đi theo chẳng phải đúng là tự tìm chết sao!
Thẩm Tri Hành bị cô gái nắm tay áo, liếc nhìn người con gái đi trước thấp hơn mình một cái đầu rưỡi, ánh mắt trầm sâu.
Đám xác sống vốn đã rời khỏi con phố này, giống như nhận được mệnh lệnh nào đó, cũng đang từ từ tiến lại gần.
Một tiếng “hộc hộc” vang lên, ngay khi hai người rời khỏi con phố.
Con phố phía sau vốn được coi là an toàn lập tức bị một đám xác sống tràn ngập, từ xa xa chỉ còn văng vẳng tiếng thét kinh hoàng của gã đàn ông trung niên.
Trên con đường cạnh một tòa nhà chung cư, những con xác sống xoay cổ kêu răng rắc, di chuyển tản ra bốn phía lượn lờ ở khắp các ngã rẽ, dường như đang canh giữ tòa nhà, không cho bất kỳ người lạ nào vào.
Trên hành lang dài hẹp tầng ba của tòa nhà, trước cửa một căn hộ có tiếng động khẽ. Trong căn hộ không còn chủ nhân, hai người xa lạ xuất hiện.
Trong phòng tắm tối mờ, cửa không đóng, một người đàn ông cao mét chín đang đứng. Tấm gương trước mặt khó lòng phản chiếu nổi chiều cao của anh, chỉ chiếu được phần từ cằm trở xuống.
Trong khung cảnh nửa tối nửa sáng, người đàn ông mặc đồ đen đứng bất động, làn da trắng xanh cùng mái tóc bạc trắng, phản chiếu trong gương trông đến là rợn người.
Một tiếng “tách”.
Phòng tắm tối mờ bỗng được chiếu sáng bởi chiếc đèn tuýp năng lượng mặt trời treo trên trần, lập tức hiện ra khuôn mặt tuyệt mỹ vốn giấu trong bóng tối.
Ôn Kiều một tay cầm ghế nhựa, một tay cầm thuốc nhuộm tóc, đi đến bên người đàn ông. Cô đặt ghế sau lưng anh, nói:
“Ngồi xuống đi, như vậy dễ làm hơn.”
Thẩm Tri Hành ngoan ngoãn ngồi xuống, liền nhìn thấy người con gái phản chiếu trong gương. Lúc này cô đã sớm thay một chiếc áo sơ mi cộc tay, để lộ hai cánh tay trắng ngần như ngọc, hai tay đeo găng tay nhựa trong suốt.
Cô thành thạo bê một chiếc chậu nhỏ màu đen, dùng chiếc lược nhỏ khuấy trong đó, trông cứ như một thợ làm tóc chuyên nghiệp trong tiệm.
“Soạt” một tiếng, tấm vải chống thấm màu đậm lướt ngay trước mắt Thẩm Tri Hành, phủ kín quần áo anh, chỉ để lộ mái tóc trắng bạc.
Ôn Kiều chuẩn bị đầy đủ mọi thứ, hài lòng ngắm người đàn ông trong gương rồi bảo:
“Giờ tôi sẽ nhuộm tóc anh thành màu đen, như vậy trông sẽ không còn kỳ lạ nữa.”
Người đàn ông không hề phản đối, thuận theo cô, khẽ nhắm mắt lại.
Ôn Kiều bắt tay vào việc. Cô đưa tay khẽ vuốt mái tóc dài trắng bạc của anh, mái tóc như thác nước dường như muốn trượt khỏi tay cô, xõa dài phía sau.
Mái tóc bạc đẹp quá, nhuộm đen sẽ che mất vẻ đẹp vốn có. Nhưng để giữ anh bên cạnh mà không bị người khác chú ý, Ôn Kiều chỉ đành làm vậy, trước hết biến anh thành người bình thường đã.
Ôn Kiều nhấc một lọn tóc bạc lên, tay kia cầm chiếc lược phủ đầy thuốc nhuộm, một lúc không nỡ hạ tay.
Do dự một chút, cuối cùng vẫn hạ tay xuống phá vẻ đẹp vốn có.
Thuốc nhuộm đen phủ lên từng sợi tóc bạc trắng, phát ra tiếng “xì xèo”. Cô gái vừa dùng tay nhẹ nhàng xoa bóp, để sắc tố đen ngấm vào mái tóc bạc.
Động tác nhẹ nhàng của cô khiến người đàn ông thấy dễ chịu. Nếu không phải là xác sống, chắc anh đã sớm bị cô ru ngủ mất.
Lúc này anh nhắm chặt mắt, tĩnh lặng cảm nhận từng động tác nhẹ nhàng của cô trên tóc mình, trong lòng yên ắng lạ thường.
Trong phòng tắm chật hẹp, ngọn đèn tuýp năng lượng mặt trời treo trên trần chiếu xuống cảnh cô gái chăm chút mái tóc cho người đàn ông, cô áp sát đến mức giống như đang ôm anh từ phía sau…
Từ phòng tắm chật hẹp vọng ra tiếng “ù ù”.
Ôn Kiều ánh mắt lấp lánh nhìn người trong gương, tay khẽ vuốt mái tóc đen đã sấy khô, mượt mà trượt khỏi tay.
Cô tắt nút máy sấy, giật tấm vải chống bẩn đang phủ trên người anh ra, nhắc:
“Xong rồi, làm xong rồi. Anh mau nhìn xem, nhuộm thế nào?”
Người đàn ông vẫn ngồi yên từ nãy từ từ mở mắt, đôi đồng tử đỏ nhìn thấy chính mình trong gương, khẽ khựng lại.
