Tô Dạ bị hôn đến ngây người.
Một lúc lâu sau, Bùi Yến mới lưu luyến buông ra, lại hôn nhẹ vài cái, dịu dàng dỗ dành: “Bây giờ có thể ngủ được chưa?”
Tô Dạ ngây ngốc gật đầu.
Cô mím mím đôi môi đỏ mọng, thần sắc mơ hồ.
Sáng hôm sau, Tô Dạ còn chưa tỉnh ngủ, đang ngồi ngẩn ngơ thì Vượng Tài mất tích mấy hôm trước đã quay lại.
【Ký chủ, tối qua cô đã làm gì nam chính vậy? Sao tự nhiên tăng thêm một tháng sinh mệnh?】
Vượng Tài nhìn sinh mệnh của Tô Dạ, vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ.
Tô Dạ thu hồi suy nghĩ đang lang thang, chớp chớp mắt, chậm rãi trả lời.
【Chỉ hôn một cái thôi.】
【Thì ra hôn nhau đáng giá nhiều mạng như vậy, sau này cô nhớ tìm nam chính hôn nhiều vào.】 Vượng Tài cũng không nghĩ nhiều, nghiêm túc đề nghị.
【… Ừ.】
【À đúng rồi, tôi đã tra ra chỗ quái dị của con đàn bà điên đó rồi, nó mẹ nó cũng có hệ thống, lại còn là công ty đối thủ của chúng ta.】
Vượng Tài bỗng nhiên nổi khùng.
Ở tiểu thế giới gặp phải bản sao cấp thấp của hệ thống đối thủ cướp khách, nó sao có thể không giận.
Tô Dạ nghĩ một hồi lâu mới phản ứng kịp, con đàn bà điên mà Vượng Tài nói là ai.
【Cô ta cũng có hệ thống?】 Tô Dạ ngạc nhiên nghiêng đầu.
Không ngờ trong đầu đối phương cũng có cứt.
【Cô ta không chỉ có hệ thống, mà còn cầm kịch bản công lược, cô ta đến để cướp nam chính của cô đấy.】
Hả?
Cướp nam chính + nam chính là thỏ thỏ = muốn cướp thỏ thỏ của cô.
Sau khi suy luận xong, ánh mắt mơ hồ của Tô Dạ lập tức trở nên kiên định, không biết từ đâu rút ra một thanh trường kiếm, hùng hổ định mở cửa xe lao xuống.
【Ký chủ, cô định làm gì?】 Nhìn ký chủ khí thế ngút trời, Vượng Tài mặt chó kinh ngạc.
【Giết cô ta.】
Vượng Tài: ?(⊙`?′⊙)?
Tô Dạ không giết được, vì Bùi Yến đã về.
Cửa xe mở ra, Tô Dạ chui thẳng vào lòng Bùi Yến, thanh kiếm bạc trong tay rơi xuống.
Bùi Yến đón lấy quả pháo nhỏ đột nhiên lao tới, cẩn thận ôm cô vào lòng, giọng ấm áp khẽ cười: “Lại nhớ anh rồi à?”
Tô Dạ ngước lên, có thể nói là không không?
“Trong tay em cầm gì thế?” Bùi Yến như nghĩ ra điều gì, tiếp tục hỏi.
“Cầm gì cơ?” Tô Dạ mơ hồ khó hiểu.
Hai người cùng cúi đầu nhìn, nhưng chẳng thấy gì.
Bùi Yến khép hờ mắt, khẽ cười: “Chắc anh nhìn nhầm.”
Bùi Yến bế Tô Dạ lên xe, dùng chăn len quấn kỹ, xoa mặt cô, có chút xót xa.
Thời tiết bây giờ vẫn còn lạnh, vốn không nên đi đường, nhưng vì vội đưa cô gái nhỏ đến căn cứ kiểm tra sức khỏe, cộng thêm bên căn cứ cũng gấp rút muốn đưa Lâm Tri Yên về.
Nên mấy ngày nay, ngoại trừ buổi tối, cả đoàn vẫn luôn di chuyển.
“Nhịn thêm chút nữa, hôm nay là đến căn cứ rồi.” Bùi Yến ôm Tô Dạ, hôn lên gương mặt hơi lạnh.
Một lúc sau, những người khác cũng xách đồ lỉnh kỉnh đi ra, thu dọn xong thì lên đường.
Bùi Yến và nhóm của anh vẫn ngồi xe riêng, đi sau xe quân đội.
Xe lắc lư chậm rãi tiến lên, cửa kính xe phủ một lớp sương mỏng.
Tô Dạ nhìn gương mặt nghiêng của Bùi Yến phản chiếu trên cửa kính, bỗng quay đầu hỏi: “Thỏ thỏ, anh có thể hôn em một cái được không?”
Cô gái nhỏ hỏi thẳng thắn, trong xe bỗng vang lên tiếng ho sặc sụa vì giật mình.
Thời Dã ho đến cong cả lưng, nhưng vẫn không nhịn được lén liếc về phía này.
Tây Đường ngượng ngùng nhìn ra ngoài cửa sổ, mím môi nhịn cười.
Phàn công công chỉ muốn lái xe cho tốt, hai tai không nghe chuyện ngoài xe.
Phải, ông ta không hề lén liếc gương chiếu hậu.
Chỉ có Trương Vỹ là suýt chút nữa chui luôn xuống gầm xe, anh ta chẳng nghe thấy gì cả.
Bùi Yến mở mắt, ngạc nhiên nhìn cô gái nhỏ đột nhiên đòi hôn, muốn từ chối, nhưng nhìn ánh mắt mong chờ của cô lại không nỡ.
Thế là anh nhẹ nhàng hôn lên môi cô.
Đối phương lại không hài lòng.
“Không phải kiểu này, kiểu như tối qua ấy, phải cắn.”
Hôn kiểu này không đáng mạng bằng kiểu kia.
Thân xe bỗng rung lên mạnh.
“Khụ khụ khụ khụ…” Thời Dã ho càng dữ hơn.
Không khí tràn ngập một sự ngượng ngùng kỳ quái, mọi người không biết nên nhìn đi đâu.
Bùi Yến vẫn luôn cho rằng mình không phải người tốt, nhưng lúc này anh cũng cảm thấy ngượng, đặc biệt là khi cô gái nhỏ còn nhìn anh chằm chằm.
Ánh mắt quá sáng quá chói, anh nhẹ nhàng che mắt cô lại, khẽ ho một tiếng.
“Khụ, em yêu không phải nói còn buồn ngủ sao, ngủ đi, đến nơi anh sẽ gọi.” Bùi Yến đánh trống lảng, phá vỡ sự ngượng ngùng.
Tô Dạ: “Em không…”
Bùi Yến: “Không, em buồn ngủ.”
Tô Dạ: “…”
Tô Dạ dùng ánh mắt u oán nhìn anh chằm chằm suốt cả đường, cuối cùng nhìn đến mệt rồi ngủ thiếp đi, lúc dậy cả người ỉu xìu.
Thỏ thỏ hình như không thích hôn cô, một tháng sinh mệnh quả nhiên không dễ kiếm.
Thôi, sau này vẫn nên nắm tay ôm ấp nhiều hơn vậy, chỉ cần cô đủ bám người, thì cái chết không đuổi kịp cô.
Bùi Yến cũng phát hiện tâm trạng cô gái nhỏ không đúng, nhưng dỗ thế nào cũng không được.
Nhìn con thỏ nhỏ ỉu xìu mắt đỏ hoe, Bùi Yến mềm lòng, nghĩ hay là chiều cô vậy.
Cô gái nhỏ chỉ là hơi bám người, muốn thân thiết với anh thôi, anh nên vui mới phải.
Nhưng chưa kịp hành động thì biến cố xảy ra.
Trên đường khó tránh gặp xác sống, vì tuyết rơi nên xác sống thường di chuyển chậm chạp.
Vì vậy dù gặp vài con chắn đường, họ cũng dễ dàng giải quyết.
Nhưng không ngờ họ lại gặp xác sống cấp ba, mà không chỉ một con.
Xác sống cấp ba có dị năng thuộc tính, thể chất cực kỳ mạnh mẽ.
Chúng xuất hiện đột ngột, tấn công có tổ chức vào mấy chiếc xe, hai xe đầu là xe quân đội, tiếp theo là xe của Bùi Yến và Tang Bưu.
Lúc đó Bùi Yến vì Tô Dạ muốn đến căn cứ, Tang Bưu biết được sau khi do dự một hồi cũng đồng ý lời mời.
Mấy ngày nay trên đường rất yên bình, gặp cũng chỉ là chuyện nhỏ, bỗng nhiên thấy nhiều xác sống cấp cao như vậy, mọi người đều sững sờ.
Sau khi phản ứng lại, họ lục tục rút súng và dị năng phản kích.
Bốn con xác sống cấp ba bao vây họ, tấn công có mục đích, đầu tiên phá vỡ chiếc xe ở giữa chở người sống sót.
Xe của Tô Dạ bị lật.
Bùi Yến trong khoảnh khắc đầu tiên đã bảo vệ người trong lòng, mặt mày khó coi dùng sức đạp cửa xe.
Một con xác sống bước tới, nó nằm sấp trên cửa kính xe, nhìn chằm chằm vào Bùi Yến và Tô Dạ trong xe qua tấm kính, nở một nụ cười quỷ dị.
Nó phá vỡ cửa kính, định thò tay vào.
Bùi Yến biến sắc, một cước đạp tung cửa xe, đồng thời đá bay luôn con xác sống ngoài cửa.
Anh bế cô gái nhỏ bò ra ngoài, những người khác cũng lục tục bò ra.
Ngoại trừ Tô Dạ, ai cũng bị thương nhẹ ngoài da.
Bùi Yến ôm Tô Dạ đứng trên tuyết, nhanh chóng quan sát tình hình chiến đấu.
“Em yêu đừng sợ, đợi anh ở đây.” Bùi Yến xoa đầu Tô Dạ, nhẹ nhàng dỗ dành.
Giao Tô Dạ cho Tây Đường bảo vệ xong, anh dẫn Thời Dã và Phàn công công xông thẳng về phía một con xác sống cấp ba.
Trước đây họ từng cùng nhau giết xác sống cấp hai, phối hợp càng ăn ý hơn.
Tiếng súng và tiếng đánh nhau thu hút xác sống thường xung quanh, chúng đuổi theo cắn xé, hiện trường hỗn loạn.
