Trước đó khi gặp Mộc Hoàn Hoàn, cô đã thấy lạ, sau đó ở khu y tế, Vượng Tài bảo cô lại gần Mộc Hoàn Hoàn, rồi bảo cô chạm vào cô ta.
Tất cả đều để điều tra cô ta, không tra thì thôi, tra xong mới giật mình.
Lại thêm một kẻ công lược mang hệ thống nữa.
Nhận được câu trả lời này, Tô Dạ không hề bất ngờ, thậm chí cô còn có một suy đoán táo bạo.
Vượng Tài trong không gian hệ thống chửi bới om sòm, lại gửi thêm một lá thư khiếu nại, dọa sẽ làm công ty đối phương phá sản.
Tô Dạ và Vượng Tài chui trong chăn bàn mưu tính đối phó với kẻ công lược mới.
Còn Bùi Yến đứng ngoài cửa thì sốt ruột đi qua đi lại, tính khí bạo nóng lên từng cơn.
“Bé cưng, mở cửa cho anh được không?” Bùi Yến gõ nhẹ cửa, giọng năn nỉ hạ mình.
“Anh có thể giải thích tất cả, đừng trốn anh mà.”
“Bé cưng?”
“Cục cưng ~”
Bùi Yến dỗ mãi bên trong vẫn không có tiếng đáp lại, ngay lúc anh sắp bùng nổ vì không kìm nén được sự bạo ngược trong lòng, thì cửa mở.
Tô Dạ vừa bàn xong với Vượng Tài đi ra, ngơ ngác nhìn người đàn ông trước mặt, khóe mắt đỏ hoe.
“Thỏ thỏ?”
Cảm xúc bạo ngược trong lòng như thủy triều rút đi, Bùi Yến ôm chặt Tô Dạ vội vàng giải thích.
“Anh và Mộc Hoàn Hoàn không có quan hệ gì hết, giữ cô ta lại vì cô ta còn có ích, mấy lời đồn đó đều là giả.”
“Bình thường anh chẳng tiếp xúc gì với cô ta, ba tháng nay ngày nào anh cũng bận tìm em, đâu có thời gian để ý người khác.”
“Còn về cái lệnh truy nã họ nói, đó là hiểu lầm. Anh tìm em, họ tưởng em đắc tội với anh.”
“Xin lỗi em, bảo bối, để em chịu ấm ức rồi.”
Bùi Yến nói một tràng, sợ cô hiểu lầm gì, chủ động nhận sai trước.
Tô Dạ nghe xong mặt mày ngơ ngác, xoa xoa mặt, ôm cái bụng đang kêu ọc ọc nói, “Ồ, vậy em có thể ăn chút gì trước không? Đói quá.”
Bùi Yến, người đã căng thẳng cả buổi chiều: “???”
Dù Tô Dạ có vẻ không để tâm lắm, nhưng Bùi Yến lại rất để tâm.
Thế là anh ném mấy kẻ tung tin đồn thâm nhất ra khỏi căn cứ cho xác sống ăn, giết gà dọa khỉ.
Từ hôm đó, Tô Dạ trở thành người không thể động vào nhất ở căn cứ Tây Nam.
Tô Dạ không ngờ Mộc Hoàn Hoàn lại chủ động tới cửa.
“Chị Tô, em đến để giải thích với chị đây, em và anh Bùi thật sự không có gì, chị đừng vì em mà giận anh ấy.”
Mộc Hoàn Hoàn mắt ngấn lệ, trông có vẻ uất ức lắm, lời nói đầy mùi trà xanh.
Tô Dạ chậm rãi nhấp một ngụm trà, thốt lên, “Trà ngon ~”
Mộc Hoàn Hoàn đang lau nước mắt sượng người.
Tây Đường bên cạnh bật cười, nhấc một tách trà lên, nói với ẩn ý, “Đúng là trà ngon thật.”
Mộc Hoàn Hoàn lén siết chặt nắm đấm, vừa lau nước mắt vừa nói, “Trước đây em nghe nói chị gặp dị chủng tấn công nên mất tích, chắc để trở về chị đã chịu không ít khổ cực nhỉ.”
“Ừ.” Tô Dạ cầm tách trà, nhìn Mộc Hoàn Hoàn gật đầu nghiêm túc.
Từ Bắc Cực lặn lội đường xa về, không còn cây cỏ nào khổ hơn cô nữa.
Không ngờ Tô Dạ lại thản nhiên đến vậy, Mộc Hoàn Hoàn suýt không đỡ nổi, chậm lại rồi dò hỏi, “Vậy ba tháng nay chị đã đi đâu thế?”
Tô Dạ nhìn thẳng vào mắt Mộc Hoàn Hoàn, lặng lẽ đối diện vài giây, Mộc Hoàn Hoàn lại là người né tránh trước.
“Em chỉ tiện hỏi thôi, dù sao anh Bùi tìm nhiều nơi cũng không thấy, hơi tò mò một chút.”
Mộc Hoàn Hoàn bị Tô Dạ nhìn đến nỗi sởn gai ốc, vội kiếm cớ rời đi.
Sau khi cô ta đi, Tây Đường nói với giọng chắc nịch, “Cô ta có vấn đề.”
Tô Dạ cúi đầu im lặng hồi lâu, nhấc tách trà lên uống một ngụm đầy thâm sâu, rồi mở miệng, “Trà này…”
“Sao?” Tây Đường thắc mắc.
Trà có vấn đề?
“Còn không?” Tô Dạ quay đầu hỏi với vẻ chân thành.
Tây Đường: “…”
Tô Dạ cười híp mắt uống thêm một ấm trà.
Bùi Yến dường như đang tìm thứ gì đó, Lộ Thất đến báo có tin tức rồi.
Bùi Yến lập tức triệu tập cuộc họp, chuẩn bị tổ chức một đội đi một chuyến.
Khi họp, Tô Dạ cũng có mặt, họ đang họp nghiêm túc, cô ngồi cạnh Bùi Yến yên lặng ăn vặt.
Thực ra chỉ là mấy miếng thịt khô Bùi Yến chuẩn bị cho cô.
Thịt khô ngon thì ngon thật, nhưng hơi khó cắn đứt.
Họ trên bàn cãi nhau ầm ĩ, còn Tô Dạ dưới gầm bàn cắn thịt khô đến nỗi biến thành biểu cảm meme.
“Đủ rồi, im lặng.” Bùi Yến ra lệnh một tiếng, mọi người im thin thít.
Nhưng Bùi Yến lại quay sang nhìn cô gái nhỏ bên cạnh, nắm tay cô, ánh mắt dịu dàng cưng chiều dỗ dành.
“Bảo bối, nhả ra.”
Tô Dạ cố thêm mấy lần, thấy vẫn không cắn đứt, đành bực bội nhả ra, giọng nũng nịu, “Cắn không đứt.”
“Tại anh, lần sau anh làm thịt sợi khô cho em nhé.” Bùi Yến vừa dỗ, vừa xé thịt khô thành từng sợi đặt trước mặt cô.
Thấy cô gái nhỏ đã có đồ ăn, Bùi Yến mới từ từ quay sang nhìn những người khác.
Trở lại vẻ mặt lạnh lùng vô tình, giọng lạnh tanh, “Quyết định vậy đi, tôi sẽ tự mình đi, không cần bàn nữa.”
Mọi người nhìn nhau, muốn nói gì đó nhưng lại ngại uy áp của Bùi Yến không dám nói.
“Đi đâu? Em cũng đi.”
Mọi người không hẹn mà cùng nhìn về phía Tô Dạ vừa lên tiếng, vẻ mặt phức tạp.
Họ đều biết Tô Dạ là người của Bùi Yến, đồng thời cũng biết cô chỉ là người thường không có dị năng, đưa ra ngoài chỉ là gánh nặng.
“Được.” Bùi Yến mở bình nước cho cô gái nhỏ uống, ánh mắt dịu dàng nhìn cô.
Dù cô không nói, anh cũng sẽ đưa cô đi cùng.
“Anh… đội trưởng, thế này không ổn lắm đâu. Chị Tô không có dị năng, lần này chỗ đi lại nguy hiểm, lỡ xảy ra chuyện gì thì sao?” Mộc Hoàn Hoàn giả vờ lo lắng nói.
Từ lần trước bị Bùi Yến cảnh cáo, anh không cho cô ta gọi mình là anh nữa.
Sau khi Mộc Hoàn Hoàn lên tiếng, cũng có vài người theo đó phụ họa.
“Phải đấy, bên ngoài nguy hiểm lắm, hay để cô Tô ở lại căn cứ đi.”
Tuy họ nói khách sáo, nhưng thực chất vẫn cho rằng Tô Dạ sẽ chỉ gây rối, nên muốn giữ cô lại.
Bùi Yến đảo mắt nhìn một vòng, ngả người ra lưng ghế, khí thế của một đại ca quyết đoán tỏa ra, cười lạnh.
“Tao quyết định lúc nào đến lượt tụi mày chỉ trỏ?”
Lời này vừa ra, sắc mặt vài người trong phòng đều không dễ coi.
Bọn họ đều là những người cũ của căn cứ, sau khi Bùi Yến chiếm được căn cứ Tây Nam, vì quá vội tìm Tô Dạ nên chưa dọn dẹp họ.
Không ngờ lại khiến họ ảo tưởng rằng mình có thể can thiệp vào quyết định của anh.
Tan họp, Bùi Yến bảo Lộ Nhất chuẩn bị, ngày mai lên đường.
Tối đó Bùi Yến quay cả con cừu trong sân, mùi thơm dụ cả ba người Thời Dã ở biệt thự bên cạnh sang, đứng canh lửa nhìn con cừu quay chảy nước miếng.
Như thường lệ, bé cưng Tô Dạ ăn trước, rồi họ mới chia nhau.
Đang lúc họ ăn uống no nê, có người tới cửa.
Là lão Tang, Tang Bưu đã lâu không gặp.
Tang Bưu vừa đến đã vào thẳng vấn đề, “Chuyến này tôi cũng đi.”
Hắn tin chắc Bùi Yến ra ngoài là để kiếm đồ tốt, bằng mọi giá hắn cũng phải theo hốt một ít.
