【Ký chủ, cô không cứu hắn à?】Vượng Tài tò mò hỏi.
【Sao phải cứu?】Tô Dạ hỏi lại.
【Hắn bị trói kìa, nhìn thương quá à.】Vượng Tài mềm lòng.
“Ưm ưm…”
“Choang”
Âm thanh bên trong khiến Tô Dạ dừng động tác, lại mở cửa nhìn vào, chỉ thấy thiếu niên ngã trên mặt đất, nhìn về phía cô với ánh mắt khẩn thiết.
Tô Dạ do dự một chút, rồi lại gần lấy cái khăn trong miệng hắn ra.
“Cứu tôi.” Thiếu niên đỏ hoe mắt cầu cứu.
Tô Dạ cau mày, nhìn hắn rồi lại nhìn ra ngoài, cuối cùng vẫn chọn giúp hắn cởi dây trói, “Anh đi đi.”
Cứu xong người, Tô Dạ không ngoảnh đầu lại rời đi, đi được vài bước thì phát hiện có người theo sau.
“Anh theo tôi làm gì?” Tô Dạ nhìn thiếu niên sau lưng.
“Tôi… tôi sợ.” Thiếu niên rụt rè nhìn cô.
“Tôi đang gấp tìm người, không rảnh đưa anh ra ngoài.” Tô Dạ cau mày.
“Cô tìm ai? Tôi quen chỗ này lắm, có thể giúp cô.” Dường như sợ Tô Dạ bỏ rơi mình, hắn vội vàng chứng minh bản thân có ích.
“Người của tôi bị chúng nó bắt đi rồi.” Tô Dạ mím môi nói.
“Trai hay gái?” Thiếu niên hỏi.
“Trai.”
“Vậy là bị đưa đến chỗ đại đương gia rồi.” Thiếu niên suy nghĩ một lát rồi nói, “Tôi biết đại đương gia ở đâu, tôi dẫn cô đi.”
Nhìn vào đôi mắt trong veo của thiếu niên, Tô Dạ trầm ngâm một lát rồi đồng ý.
Cả đường theo hắn lén lút đến chỗ ở của đại đương gia, trước khi đến gần, thiếu niên như muốn nói lại thôi, liếc nhìn Tô Dạ mấy lần.
“Đại đương gia… bà ấy thích trai đẹp, người bà ấy để mắt tới chưa từng có ai thoát được, cô có lẽ nên chuẩn bị tâm lý đi.” Thiếu niên ngượng ngùng nói nhỏ.
Tô Dạ không hiểu ý hắn, khi đến gần góc rẽ gần nhà chính, bỗng nhiên một đôi tay chụp lấy miệng cô, kéo cô và thiếu niên vào trong.
Ngửi thấy mùi quen thuộc, cơ thể căng cứng của Tô Dạ thả lỏng.
“Cục cưng?” Giọng nói quen thuộc vang lên từ trên đỉnh đầu.
Tô Dạ ngước lên nhìn, thấy khuôn mặt tuấn mỹ của Bùi Yến.
Bùi Yến thấy Tô Dạ thì rất ngạc nhiên, nhìn vết máu trên người cô, đồng tử co rút, “Bị thương rồi?”
“Không có, máu của người khác.” Tô Dạ nắm tay Bùi Yến đang kiểm tra, mềm giọng nói.
“Sao em ra được?” Bùi Yến nhíu chặt mày, vẫn còn sợ hãi ôm chặt cô.
“Đến tìm anh.” Tô Dạ ôm Bùi Yến, dụi dụi vào lòng anh.
“Còn nó là sao?” Con dao trên tay Bùi Yến vẫn kề vào cổ thiếu niên, ánh mắt lạnh lẽo.
Tô Dạ nghĩ một lát rồi nói, “Nhặt dọc đường ạ.”
Bùi Yến liếc nhìn thiếu niên nhát gan, quay tay đánh ngất hắn.
Bùi Yến ôm Tô Dạ định nói gì đó, thì phía trước bỗng nhiên có tiếng bước chân, anh đành phải bế cô gái nhỏ xoay người trốn vào tủ quần áo trong phòng.
Vừa trốn xong, cửa lớn bị mở ra, nghe tiếng bước chân thì có hai người đi vào.
“Đại đương gia, đừng…”
“A…”
Bên ngoài vọng ra những âm thanh kỳ lạ của nam nữ, cùng với tiếng cởi quần áo sột soạt.
Tô Dạ nghe mà ngơ ngác, chỉ nghĩ xem nên đợi họ đi nhanh hơn hay xông ra cho mỗi người một kiếm nhanh hơn.
Chưa kịp nghĩ ra, hơi thở trên cổ cô bỗng nhiên trở nên nặng nề.
Tô Dạ lúc này mới nhận ra cơ thể căng cứng của Bùi Yến, cô ôm anh khẽ vuốt ve mong anh thả lỏng một chút, ai ngờ anh càng ôm chặt hơn.
Bùi Yến ôm chặt cô gái nhỏ, cằm gác lên hõm vai cô, trong bóng tối, đôi mắt anh đầy dục vọng nặng nề.
Nghe những âm thanh từ bên ngoài tủ, cả người anh kiềm chế và nhẫn nhịn.
Cuối cùng không chịu nổi, anh vùi mặt vào cổ Tô Dạ, hít hà mùi hương của cô, kìm nén ham muốn muốn hôn cô và chạm vào cô.
Vành tai nóng bừng.
Ngay lúc Bùi Yến nghĩ hay là xông ra ngoài cho rồi, thì cuộc vui bên ngoài bị quấy rầy.
Có người vội vàng gõ cửa.
“Đại đương gia, không ổn rồi, người trong địa lao chạy mất rồi.”
“Đồ vô dụng, còn không mau đi tìm.” Một giọng nữ sắc sảo đầy giận dữ gầm lên.
Lại một trận tiếng bước chân biến mất, chắc họ đã đi rồi.
Cơ thể căng cứng của Bùi Yến cũng dần thả lỏng, hít thở vài hơi, dụi dụi vào cổ Tô Dạ.
Lại ôm thêm vài giây mới buông ra.
Tô Dạ được Bùi Yến bế ra khỏi tủ, ngước lên thấy khóe mắt và vành tai anh đỏ ửng.
Cô ngơ ngác chớp mắt.
Chẳng lẽ thỏ thỏ sợ tối?
Nhìn kìa, suýt khóc rồi.
Đúng là thỏ yếu đuối.
Bùi Yến không biết Tô Dạ đang nghĩ gì, xoay người lục tung trong phòng.
Anh đoán sự bất thường ở đây có liên quan đến đại đương gia, có lẽ có thể tìm thấy thứ gì đó ở đây.
Họ nói người dưới địa lao chạy rồi, chắc là Lộ Nhất và những người khác tìm được cơ hội trốn thoát, anh phải nhanh chóng tìm cách giải quyết vấn đề dị năng mất hiệu lực.
Thấy Bùi Yến đang lục soát, Tô Dạ cũng đi theo tìm.
Tìm mãi, cô bỗng nhiên từ từ ngước đầu lên nhìn lên xà nhà, chớp mắt mềm giọng lên tiếng, “Thỏ thỏ à.”
Bùi Yến nghe tiếng nhìn sang, khi thấy con trăn khổng lồ trên xà nhà đang há miệng đầy máu về phía cô gái nhỏ, anh lao tới ôm lấy Tô Dạ lăn sang một bên.
Không cắn được người, con trăn cuộn mình trên xà nhà, phun lưỡi về phía họ.
“Khách đến mà sao không cho người báo trước một tiếng?” Giọng nói quyến rũ từ cửa vọng vào.
Sắc mặt Bùi Yến lạnh đi, nhìn thấy người phụ nữ quay lại ở cửa, anh siết chặt quai hàm.
“Úi, còn là một cặp đây.” Người phụ nữ dựa vào cửa, mái tóc xoăn sóng lớn hơi rối, mặc chiếc váy gợi cảm phô bày hết đường cong cơ thể.
Từng cử chỉ đều đầy quyến rũ.
Là một mỹ nhân, nhưng lại như rắn rết.
“Hai vị xem live show có hài lòng không?” Kim Hoa nhướng mày cười, ánh mắt lướt qua gương mặt hai người.
Cô uốn éo bước tới, giơ tay định chạm vào mặt Bùi Yến, bị anh né tránh.
Bị Bùi Yến nhìn lạnh lùng, cô cũng không giận, thậm chí còn hài lòng gật đầu, “Không tồi, hoàn toàn đúng gu tôi.”
“Cậu, tôi muốn rồi.” Kim Hoa cười tươi, như đã nắm chắc Bùi Yến trong tay.
Lại quay đầu nhìn Tô Dạ sau lưng anh, cười khinh miệt, “Đây là tiểu tình nhân của cậu? Tôi không thích đàn ông của mình có đàn bà khác, cậu giết cô ta đi.”
“Hừ.” Bùi Yến tức cười, nhìn Kim Hoa với ánh mắt lạnh thấu xương, “Muốn động đến cô ấy, cũng phải hỏi tôi có đồng ý không đã.”
Kim Hoa coi thường sự phản kháng của Bùi Yến, “Vậy để tôi cho cậu tận mắt chứng kiến cô ta bị ăn thịt.”
“Tiểu Kim, nó là của cô rồi.”
Con trăn vàng trên xà nhà sau khi nhận lệnh, từ từ bò xuống, chậm rãi tiến về phía Tô Dạ.
Phun lưỡi đầy hưng phấn.
Bùi Yến đương nhiên không thể để nó làm hại Tô Dạ, thế là một người một rắn đánh nhau.
Mất dị năng, Bùi Yến vẫn còn thân thủ nhanh nhẹn, vài hiệp đã cứa lên người con trăn mấy nhát dao.
Bùi Yến càng thể hiện thực lực, Kim Hoa càng hứng thú với anh, càng thấy Tô Dạ chướng mắt.
