Cỏ may lúc này đang ngồi trên bãi cỏ, mặt mày ngơ ngác, chỉ thấy trước mắt tối om.
Sao tối thế nhỉ?
Tô Dạ đưa tay sờ mặt.
À, cô vẫn còn đeo kính râm.
Tô Dạ tháo kính râm xuống, trước mắt sáng hơn hẳn. Ngước lên nhìn vầng trăng tròn trên bầu trời đêm, rồi cúi xuống nhìn Lâm Tri Yên đang đầy sát khí trước mặt.
Cỏ may cô ấy, hình như lại bị bắt đi rồi.
"Tỉnh rồi à? Tỉnh là tốt." Lâm Tri Yên cười lạnh rợn người, tay cầm dao chậm rãi bước tới.
"Giết một nhát thì quá dễ cho mày rồi. Không đâm thêm vài nhát sao tao hả giận được."
Tô Dạ liếc nhẹ Lâm Tri Yên đang cười dữ tợn, chậm rãi đứng dậy khỏi mặt đất, phủi mấy cọng cỏ dính trên váy.
Dùng đôi mắt đen láy nhìn quanh bốn phía.
Hành động này của cô khiến Lâm Tri Yên hiểu lầm, nụ cười càng thêm lạnh lùng đắc ý: "Mày đang đợi bọn họ đến cứu à?"
"Tao khuyên mày chết tâm đi. Bây giờ bọn họ có tâm trạng đâu mà lo cho mày. Tao đã cách ly nơi này với thế giới bên ngoài, dù mày có la to đến rách họng cũng chẳng ai nghe thấy."
"Hôm nay mày chết chắc rồi." Lâm Tri Yên vô cùng tự tin vào địa điểm gây án mà mình chọn.
Tô Dạ cũng lập tức hiểu ra vì sao cô ta tự tin đến vậy.
【Ký chủ, nó dùng đạo cụ ẩn thân. Người bên ngoài đi ngang qua không thấy được tụi mình, cũng không nghe thấy tiếng tụi mình.】
Vượng Tài tức muốn chết. Đối phương xài đạo cụ như nước, còn bọn họ thì nghèo rớt mồng tơi, chẳng móc nổi một cái đạo cụ nào.
Tô Dạ hiểu ra, gật đầu, nhìn Lâm Tri Yên với ánh mắt đầy hài lòng.
"Tốt, tôi biết rồi."
Cô đang lo không biết làm sao để giải quyết cô ta một cách âm thầm lặng lẽ, không ngờ đối phương đã chuẩn bị chu đáo mọi thứ. Thật là tốt quá.
"Mày cười gì?" Lâm Tri Yên thấy Tô Dạ mỉm cười, không hiểu sao trong lòng hơi lo sợ.
Thực ra cô ta vẫn hơi e dè Tô Dạ, dù sao thì đường kiếm của đối phương quá thuần thục, chẳng giống lần đầu làm chút nào.
"Mày có gì mà đắc ý? Bây giờ tao muốn giết mày cũng dễ như bóp chết một con kiến."
"Mày tưởng tao vẫn còn để mày muốn làm gì thì làm như lần trước à? Tô Dạ, trong mắt tao, chúng mày chẳng qua chỉ là một đám NPC không có ý thức cá nhân."
"Thế mà cái thứ như mày lại dám…"
Lâm Tri Yên càng nói càng giận, chưa nói hết câu đã bị Tô Dạ giành lời.
"Thế mà cái thứ như tôi đã giết cô."
Tô Dạ vừa dứt lời, Lâm Tri Yên không kìm được mà đồng tử co rút, vẻ điên cuồng thù hận bị che phủ bởi sự kinh hoàng.
"Mày… mày…"
"Tôi có thể giết cô một lần, thì có thể giết cô lần thứ hai." Đôi mắt tĩnh lặng như mặt hồ của Tô Dạ phản chiếu hình ảnh Lâm Tri Yên hoảng loạn.
Cỏ may nghiêng đầu mỉm cười.
"Lâu rồi không gặp, Lâm Tri Yên."
【Cái gì cơ? Nó là Lâm Tri Yên, kẻ công lược trước đó á?】Vượng Tài chấn động.
Sao Vượng Tài không nhận ra, Vượng Tài hoang mang quá.
Bị vạch trần thân phận thật, Lâm Tri Yên hoảng hốt biến sắc, lùi lại hai bước, lòng dâng lên một cơn lạnh buốt.
Thấy bộ dạng Lâm Tri Yên bị dọa sợ ngây người, Tô Dạ thở dài, vẻ mặt già dặn nói: "Rút đao đi."
Tô Dạ đột nhiên rút ra từ hư không một thanh bảo kiếm ánh sáng lấp lánh.
Nhìn thấy bảo kiếm, Lâm Tri Yên hồi thần, cảnh giác lùi nửa bước, nghiến răng trừng mắt nhìn Tô Dạ, lạnh lùng chất vấn.
"Mày là dị năng giả? Dị năng gì?"
Cỏ may nghiêng đầu ngơ ngác, thành thật trả lời: "Tôi không có dị năng mà."
"Mày còn muốn lừa tao!" Lâm Tri Yên chỉ tay vào thanh bảo kiếm trong tay Tô Dạ, giọng chói gắt đến mức mất kiểm soát.
"Đã nhận ra tao rồi thì hôm nay đừng hòng sống mà bước ra khỏi đây. Dù mày là ai, dị năng gì, hôm nay mày cũng phải chết." Lâm Tri Yên đột nhiên phát điên, cười điên cuồng.
"Tô Dạ, hôm nay tao sẽ xẻo thịt mày thành trăm mảnh, báo thù một kiếm trước đây."
Lâm Tri Yên cầm dao đâm về phía Tô Dạ, nhưng bị Tô Dạ nhẹ nhàng né tránh.
Lâm Tri Yên sửng sốt: "Sao mày vẫn cử động được?"
Rõ ràng cô ta đã bảo hệ thống khóa chặt cô ấy lại.
【Hệ thống, mày bị làm sao vậy?】Lâm Tri Yên quát mắng hệ thống làm việc bất lực.
【Hệ thống gặp phải công kích không xác định, cảnh báo, mời ký chủ bíp bíp bíp…】Hệ thống còn chưa báo xong, đột nhiên im bặt như hỏng hóc.
【Hệ thống? Hệ thống.】
Mặc Lâm Tri Yên có gọi thế nào, hệ thống cũng không đáp lại, chỉ có tiếng rè rè điện.
"Hệ thống của cô chắc bây giờ không rảnh để ý đến cô đâu." Giọng Tô Dạ mềm mại vang lên.
Lâm Tri Yên như rơi xuống hố băng, sững sờ nhìn Tô Dạ: "Sao mày biết hệ thống?"
Tô Dạ mỉm cười nhẹ, không nói gì.
Trong khoảnh khắc, Lâm Tri Yên đã hiểu ra tất cả, vừa chấn động vừa phẫn nộ: "Thì ra là vậy, mày cũng có hệ thống."
Không trách được ký chủ của 0817 lại thất bại, không trách được kẻ đáng lẽ chết sớm như cô ta bây giờ vẫn còn sống.
Lâm Tri Yên cảm thấy mình bị trêu đùa, cơn giận dữ hận thù xông thẳng lên đỉnh đầu.
"Chưa ai dám trêu đùa tao như vậy. Hôm nay dù có chết tao cũng kéo mày xuống chôn cùng." Lâm Tri Yên điên cuồng lao về phía Tô Dạ.
Tô Dạ vô cùng bình tĩnh, vung kiếm định chống đỡ, kết quả…
Cô vung qua vung lại.
Ủa, sao kiếm vẫn cắm dưới đất thế này?
Tô Dạ dùng hết sức bình sinh cũng không rút được kiếm lên. Thấy Lâm Tri Yên đã lao tới, Tô Dạ đành phải bỏ ý định rút kiếm, lăn một vòng trên đất.
Lăn hai vòng trên đất xong, Tô Dạ bình tĩnh đứng dậy, nhìn con đàn bà điên lại lao tới, tỏ vẻ bình thản.
Không sao, không có kiếm còn có thứ khác.
Tô Dạ tháo găng tay, cắn đầu ngón tay, chuẩn bị vẽ một lá bùa lôi.
Đúng lúc này, phong ấn do hệ thống của Lâm Tri Yên thiết lập bị phá vỡ.
Một đôi tay thon dài xương xẩu đẹp đẽ xé toạc phong ấn bằng tay không. Phong ấn biến mất, một người đàn ông đầy sát khí xuất hiện trước mặt hai người.
