Vừa nghe nói cổ sư chết, mọi người đều biến sắc.
Đồng loạt nhìn về phía Tu Tư.
Tô Dạ còn theo bản năng ôm lấy mắt gấu trúc của mình, mặt đầy kinh hãi.
Ý gì đây? Sau này cô thực sự phải hàn kính râm vào mặt à?
Bị mọi người nhìn chằm chằm, Tu Tư lại tỉnh bơ, thậm chí còn ung dung nhấp một ngụm trà, ngồi trên sofa với dáng vẻ đại lão.
“Cậu đoán xem.” Tu Tư nhướng mày cười đểu.
“Đừng tưởng tao không dám giết mày.” Bùi Yến chĩa họng súng vào đầu Tu Tư, lạnh lùng uy hiếp.
“Mày giết đi, giết tao thì cô ấy cũng chết.” Tu Tư có chỗ dựa nên thách thức lại, liếc nhìn Tô Dạ mắt gấu trúc, cười đầy ngông cuồng.
“Mày đang uy hiếp tao?” Sắc mặt Bùi Yến tối sầm như mực, ánh mắt hung ác nhìn chằm chằm Tu Tư.
Tu Tư cười tươi, vô cùng ngạo mạn, “Đương nhiên.”
Thấy mặt Bùi Yến xanh mét khó coi, Tu Tư liền thấy thoải mái.
Lập tức thái độ càng thêm ngông cuồng, có cảm giác hả hê sau nửa đời làm cá mặn.
Nhưng chưa hả được bao lâu thì đầu đã bị đập choáng váng.
Ôm đầu khó tin nhìn về phía người đánh mình.
Sự ngông cuồng tạm dừng, để anh ta tính sổ trước đã.
“Cô đánh tôi?” Tu Tư khó tin chất vấn Tô Dạ.
“Ừ.” Tô Dạ bình thản gật đầu.
“Cô lại đánh tôi.” Tu Tư rưng rưng nức nở.
Nhục nhã, thực sự quá nhục nhã.
“Ờ.” Tô Dạ lãnh đạm liếc hắn.
“Bây giờ chỉ có tôi mới giải được độc của cô, vậy mà cô dám đánh tôi?” Tu Tư phẫn nộ, “Không sợ tôi không cứu cô à?”
Tô Dạ nhíu mày nghĩ ngợi, thấy hắn nói có lý.
Thế là tay nhỏ giơ lên, lại cho hắn một cái tát, rồi gật đầu nói, “Hòa rồi.”
Hai tay ôm đầu, Tu Tư nghe thấy lời ngụy biện của cô, mắt đầy kinh ngạc, gầm lên, “Cô đánh tôi hai cái rồi bảo hòa?”
Tô Dạ bị hắn gầm bất ngờ, lùi nửa bước thì được Bùi Yến ôm vào lòng bảo vệ.
“Có chuyện gì thì cứ nhắm vào tôi, cậu la cô ấy làm gì?” Bùi Yến nhíu mày khó chịu, cực kỳ bảo vệ người mình.
Tu Tư tức run lên, cười lạnh từng hồi, “Được được được, các người chơi vậy à?”
“Tôi nói cho các người biết, muốn tôi giải độc, nằm mơ đi.” Tu Tư cười lạnh đầy bá khí.
Khoảnh khắc đó, bầu không khí trong phòng lạnh đến cực điểm.
“Vậy, cổ sư thực sự là cậu giết?” Tây Đường triệu hồi dây leo, gắt gao nhìn chằm chằm Tu Tư, thế như sắp ra tay.
Tu Tư khinh thường cười khẩy một tiếng, vẫn khiêu khích, “Là tôi thì sao, cô giết được tôi à?”
“Cậu…” Tây Đường giơ tay định ra tay, bị Thời Dã ngăn lại.
Tu Tư dám đường hoàng đối chất với họ như vậy, chắc chắn có con bài trong tay, vì Tô Dạ nên họ thực sự không dám động đến hắn.
Thấy mọi ánh mắt đổ dồn về mình, Tô Dạ ngơ ngác ngước nhìn Bùi Yến.
Mím môi, mềm giọng nói, “Thực ra em cũng khá thích đeo kính râm.”
Cô gái càng hiểu chuyện, Bùi Yến càng khó chịu.
Dịu dàng xoa đầu cô, dỗ dành, “Bảo bảo ngoan, tự chơi một lát nhé, anh sẽ quay lại ngay.”
Tô Dạ chưa hiểu ý anh là gì, quay đầu đã thấy Bùi Yến hai bước tiến lên túm cổ áo Tu Tư, thái độ cứng rắn lôi hắn vào phòng chứa đồ.
Rồi bên trong vang lên những tiếng bốp bốp, kèm theo tiếng gầm của Tu Tư.
“Má, đừng tưởng ông đây sợ mày, tới đây, có bản lĩnh thì đánh tiếp đi, a a a a a…”
“Bố mày đã thấy mày khó ưa từ lâu rồi, hôm nay cho mày biết tay ông, u là trời, đừng đánh vào mặt a a a a…”
“Bùi Yến, tao đ** #@*&……%!”
Tu Tư chửi càng bẩn, bị đánh càng nặng.
Tây Đường lặng lẽ đến bên Tô Dạ giúp cô bịt tai, chỉ nghe tiếng thôi cũng biết cuộc chiến bên trong khốc liệt thế nào.
Mười mấy phút sau, cửa phòng chứa đồ mở ra.
Bùi Yến bị thương nhẹ lôi thiếu niên bị điện khói ra ngoài.
Thiếu niên miệng vẫn la oai oái, “Má, đúng là biến thái.”
Mười lăm phút trước còn ngông cuồng bao nhiêu, giờ đây như thằng ăn mày ngồi phịch dưới đất, phồng má tức tối, trừng mắt nhìn Bùi Yến, không quên cứng miệng.
“Mày chờ đấy, đợi tao hồi phục, nhất định sẽ báo thù hôm nay.”
Thỏ thỏ cao lãnh chỉ lãnh đạm liếc hắn một cái.
Rồi bắt đầu tam đường hội thẩm.
“Cổ sư có phải cậu giết không?” Lộ Thất đẩy gọng kính, nhìn Tu Tư nghiêm túc hỏi.
Tu Tư hừ hừ hai tiếng, quay mặt đi miễn cưỡng trả lời, “Không phải.”
“Cậu chắc chứ?” Lộ Thất không tin hỏi lại.
Tầm quan trọng của cổ sư ngoài vài người họ ra không ai biết, nhưng đợt thây triều trước cả căn cứ chỉ chết mỗi cổ sư, điều này buộc họ phải nghi ngờ hắn.
Đối diện với ánh mắt chất vấn của Lộ Thất, Tu Tư cười lạnh, “Lúc hắn chết, tôi ở đâu các người không biết à?”
“Sao nào, tôi còn có thể cách không giết người chắc?”
“Cũng chưa chắc.” Lộ Thất lạnh lùng nói.
Lúc này Bùi Yến lên tiếng.
“Có phải cậu biết trước cổ sư sẽ bị giết không?” Ánh mắt Bùi Yến lạnh lẽo sắc bén, như có thể nhìn thấu mọi thứ.
Tu Tư sững người, rồi cười khẩy.
“Hắn chết là sớm muộn, dù sao cũng chỉ là một nhân vật nhỏ, tôi không coi hắn ra gì, nhưng không có nghĩa người khác buông tha hắn.”
Với những người đó, dù chỉ là chân ruồi cũng sẽ dùng mọi thủ đoạn để có được.
Tu Tư ngước mắt nhìn quanh một vòng, nhìn mọi người rồi lại cười.
“Cậu cười gì?” Thời Dã nhíu mày khó hiểu.
“Tôi cười các người vẫn còn tâm trạng lo cho người khác.” Tu Tư nói những lời kỳ quái gây chia rẽ, cười hề hề nhìn mọi người.
Mấy người nhìn nhau, hơi nhíu mày.
“Bây giờ lập tức đưa giải dược ra đây, nếu không thì giết cậu.” Bùi Yến mặt lạnh uy hiếp.
“Ái chà, tôi chưa bao giờ nói mình có giải dược mà.” Tu Tư cười.
Bùi Yến biến sắc, bóp chặt cổ Tu Tư, ánh mắt hung ác, “Mày muốn chết.”
Tu Tư mặt trắng bệch vẫn cười.
Bàn tay đầy gân xanh bị bàn tay nhỏ mềm mại như không xương nắm lấy.
“Thỏ thỏ đừng giận.” Tô Dạ mềm giọng an ủi Bùi Yến đang nổi cơn thịnh nộ.
Bùi Yến buông tay, sát khí trong mắt không giấu nổi, ẩn hiện sự bạo ngược.
“Ngoan nào, không giận không giận, thỏ thỏ ngoan.” Tô Dạ vuốt tóc Bùi Yến, mềm giọng dỗ anh.
“Thỏ thỏ ngoan, đợi em một lát.”
Tô Dạ dỗ xong Bùi Yến, rồi học theo dáng vẻ lúc nãy của anh, lôi Tu Tư vào phòng chứa đồ.
Nói sao nhỉ, đơn giản thô bạo.
Trở lại căn phòng quen thuộc, Tu Tư theo bản năng ôm đầu, nhưng Tô Dạ không đánh hắn, mà ngồi xổm trước mặt hắn, nhìn hắn đăm đăm.
“Tôi sẽ còn quay lại.” Tô Dạ đột nhiên mở miệng.
Câu nói quen thuộc khiến đồng tử Tu Tư chấn động, ngỡ ngàng ngước lên.
Nhìn khuôn mặt bình thản vô ba của Tô Dạ, nhất thời tâm trạng chấn động và phức tạp, nhưng mặt ngoài vẫn vững như lão cẩu.
Bình tĩnh, cô đang gài mình thôi.
Rồi lại nghe cô nói.
“Vị cứu thế vĩ đại, lâu rồi không gặp.”
Đối diện với đôi mắt sâu thẳm trong veo của Tô Dạ, Tu Tư hít một hơi lạnh, sau lưng dâng lên một luồng hàn ý.
“Cô đang nói gì vậy, tôi không hiểu.” Tu Tư cứng cổ cãi bướng.
“Không hiểu à.” Tô Dạ nghiêng đầu cười, rồi móc ra một cây chùy quen thuộc.
“Bây giờ hiểu chưa?”
Tô Dạ ôm chùy cười thuần khiết.
