Bùi Yến cho Tô Dạ ăn no xong, theo thường lệ lau miệng lau tay cho cô, lại nhét bình nước nhỏ đựng đầy trà sữa trân châu khoai môn vào tay cô.
Sau đó tiếp tục ôm cô, mặt không cảm xúc, tỏa ra khí lạnh.
Tô Dạ rúc trong lòng Bùi Yến, từng ngụm nhỏ uống trà sữa.
Bỗng nhiên một bàn tay đưa tới giật mất bình nước nhỏ trong tay cô, giọng nói trầm thấp nghiêm túc vọng từ trên đỉnh đầu.
“Mới ăn no, ai cho em uống nhiều thế.”
Giọng trầm thấp nghe có hơi dữ, Tô Dạ ấm ức bĩu môi.
Rõ ràng là anh tự tay đưa cho em.
Bùi Yến mặc kệ sự ấm ức của cô gái nhỏ, đặt bình nước nhỏ bên cạnh, bàn tay to ấm áp nhẹ nhàng xoa lên cái bụng tròn vo.
Mặt thì hung thần ác sát, nhưng động tác tay lại dịu dàng vô cùng.
Tô Dạ ngước lên nhìn chú thỏ vẫn còn đang giận, thở dài một hồi, mím môi nghĩ hay là mình lùi một bước vậy.
“Nếu anh thực sự thích ăn cứt đến vậy, thực ra cũng không phải là không thể…”
Cỏ may đang nói lời hiểu chuyện được một nửa, ánh mắt chú thỏ bỗng biến đổi, hung dữ như muốn ăn thịt người.
“Tốt nhất em nên im ngay bây giờ.” Bùi Yến nhìn cô gái nhỏ trong lòng với ánh mắt u ám hung ác, nghiến răng cảnh cáo.
Đầu óc cô gái nhỏ toàn cứt à? Suốt ngày chỉ nghĩ đến chuyện anh ăn cứt.
Cỏ may im miệng, nhưng càng ấm ức hơn.
Cái này cũng không được, cái kia cũng không xong, con thỏ này sao khó hầu hạ thế.
Nghĩ ngợi, nước mắt không kìm được mà rơi xuống, “tách” một tiếng rơi trên mu bàn tay Bùi Yến.
Bùi Yến nâng khuôn mặt nhỏ lem nước mắt lên, mày nhíu chặt, giọng lạnh tanh pha chút hoảng loạn, “Em khóc gì, anh có mắng em đâu.”
“Anh dữ em, còn bảo em im miệng.” Cỏ may trừng đôi mắt ngấn lệ tức giận nhìn anh, miệng nhỏ mở ra đóng vào bắt đầu vạch tội cũ.
“Anh không thèm để ý em, trưa nay còn cho em ăn nấm hương em không thích.”
“Em cho anh cà rốt anh cũng không ăn, sáng nay anh không hôn em, kem thơm anh bôi cho em cũng không phải mùi trước.”
Tô Dạ bẻ từng ngón tay kể tội người kia, càng nói càng vô lý.
Bùi Yến tức quá hóa cười.
Vừa lau nước mắt trên mặt cô gái nhỏ, vừa cười khẽ, “Xem em còn dám nói anh thích ăn cứt nữa không.”
“Anh vốn dĩ…”
“Hử?”
Lời phản bác của Tô Dạ bị một ánh mắt của đối phương chặn lại, mím chặt môi, má phồng lên vì tức.
Nhìn ánh mắt bất phục của cô gái nhỏ, Bùi Yến cắn răng hàm, không ngừng tự xây dựng tâm lý, dỗ dành chính mình.
Không ngừng tự nhủ, cô gái nhỏ chỉ là đầu óc không tốt, cô không cố ý.
Lặp lại vài lần như vậy để dỗ mình xong, Bùi Yến hít một hơi thật sâu, từ từ thở ra.
Dỗ xong mình, đến lúc dỗ cái đồ khóc nhè rồi.
Bùi Yến hơi cúi đầu nhẹ nhàng hôn đi những giọt nước mắt trên mặt Tô Dạ, ôm eo cô, vỗ nhẹ lưng an ủi.
“Anh chỉ nói một lần thôi, anh không thích ăn cứt.” Bùi Yến vừa ngượng vừa kiên định nhìn Tô Dạ nói ra câu này.
Tô Dạ nhìn Bùi Yến, há miệng, tuy không nói gì, nhưng có thể thấy sự do dự của cô.
“Thôi được, em tin anh.” Tô Dạ hồi lâu mới chậm rãi mở miệng, giọng điệu hời hợt.
Cô hoàn toàn không tin.
Bùi Yến nghẹn thở, im lặng nhìn Tô Dạ rất lâu, hồi lâu mới thở dài, như thể chấp nhận.
Xoa đầu cô gái nhỏ đầy lông xù, “Thôi, sau này anh sẽ từ từ dạy em.”
Nhận thức của cô gái nhỏ vốn kỳ quái muôn hình vạn trạng, anh không nên trút giận lên cô như vậy.
Bùi Yến ôm chặt eo thon của Tô Dạ, đỡ gáy cô, hôn nhẹ lên mặt lên môi cô từng cái từng cái một.
Đôi mắt u ám nhìn sâu vào mắt cô, giọng khàn khàn lười biếng gợi cảm, như tùy tiện hỏi, “Anh là ai?”
“Anh là thỏ thỏ.” Tô Dạ ngoan ngoãn trả lời.
“Em là ai?”
“Em là Cỏ may.”
“Ừ, bảo bảo phải nhớ, thỏ thỏ thích nhất là Cỏ may.” Bùi Yến cắn nhẹ lên môi mềm ấm của Tô Dạ, thì thầm như dụ dỗ.
Tô Dạ bị hôn đến choáng váng.
Đôi mày lạnh lùng của Bùi Yến cuối cùng cũng nhuốm ý cười, ôm cô gái nhỏ mềm nhũn trong lòng, ghé sát tai nhẹ giọng giải thích.
“Không phải không để ý em, anh rõ ràng cả ngày đều nhìn em.”
“Cho em ăn nấm hương là để cân bằng dinh dưỡng, mà anh chỉ cho em ăn một miếng nhỏ thôi.”
“Sáng không hôn em là vì trước khi em thức dậy, anh đã lén hôn mấy lần rồi.”
“Mùi kem thơm khác là vì lọ trước hết rồi, anh mở lọ mới, còn cà rốt…”
Giọng nói ngừng lại, như kèm theo một tiếng thở dài bất lực.
“Em cầm củ cà rốt vừa nhổ lên cho anh, trên còn dính bùn, bảo anh ăn kiểu gì.”
Nói xong, giọng lạnh tanh mà lại pha chút ấm ức.
Bùi Yến nói một câu, đầu Tô Dạ lại cúi thấp xuống một chút, cuối cùng ngước lên vừa hổ thẹn vừa áy náy, xoa đầu chú thỏ, nhẹ giọng an ủi.
“Ngoan, lần sau em sẽ nhớ rửa sạch rồi cho anh ăn.”
Bùi Yến cười khẽ, hôn chụt chụt lên khuôn mặt trắng mềm của cô gái nhỏ, mày mắt cong cong như chứa đầy sao.
“So với cà rốt, anh muốn ăn thứ khác hơn.” Giọng điệu chậm rãi đầy ẩn ý.
“Ăn gì?” Tô Dạ nghi hoặc truy hỏi.
“Em đoán đi.”
Bùi Yến cười một tiếng, cúi xuống phủ lên đôi môi đỏ mềm, cưỡng ép chiếm đoạt.
Đến nỗi cắt đứt suy nghĩ của Tô Dạ, mãi sau này khi cô bị kẻ đắm chìm trong dục vọng kia đè lên giường điên cuồng đòi hỏi, mới khóc lóc hiểu ra ý ẩn giấu trong câu nói đó.
Từ sau khi Bùi Yến tỉnh dậy, Lộ Nhất cũng tỉnh, chỉ là bị thương quá nặng còn chưa thể xuống giường.
Tối ăn cơm xong, ngoại trừ Lộ Nhất, mọi người đều tụ tập bàn bạc kế hoạch tiếp theo.
Không có Tuyết Nữ quấy nhiễu, bầu trời không còn đổ tuyết, hai ngày nay tuyết đọng cũng bắt đầu tan dần, họ sắp có thể lên đường tiếp tục đến Bắc Sơn.
Hiện tại nhân lực của họ giảm một nửa, kế hoạch tiến vào Bắc Sơn cần phải bàn bạc kỹ lưỡng.
Đối với việc người của mình bị diệt sạch, Tô Ngự rất tức giận, mấy ngày liền sắc mặt đều không tốt.
Nhưng Thời Dã đã nói, lúc đó tuy khó khăn, nhưng đa số mọi người đều chạy thoát được.
Thế nhưng họ vừa ra ngoài thì đột nhiên ngất đi, tỉnh lại đã thấy Tô Dạ đến tìm họ, giữa chừng xảy ra chuyện gì họ không có chút ấn tượng nào.
Thời Dã cũng thấy kỳ lạ, nhưng không thể giải thích.
Tô Ngự nghe xong im lặng hồi lâu, quay đầu nhìn Tuyết Nữ bị trói trong góc, ánh mắt hung ác.
“Có phải mày giết họ không?”
“Ai?” Là tù nhân nhưng Tuyết Nữ chẳng có chút tự giác nào, cười lạnh khiêu khích đáp trả, “Mẹ mày giết người nhiều lắm, biết mày nói ai.”
Tô Ngự hóa ra chùy vàng sắc bén kề lên cổ Tuyết Nữ, ánh mắt lạnh lẽo tràn đầy sát ý.
“Muốn giết tao? Mày còn non lắm.” Tuyết Nữ ngước đôi mắt đẹp, khinh thường hừ lạnh.
Kiêu ngạo ngẩng cằm như dao cắt, cao cao tại thượng nhìn quanh một vòng.
“Nói thật cho các người biết, các người không giết được tao đâu, đừng phí công vô ích.”
“Ngoại trừ bảo bối nhỏ, ngồi đây đều là rác rưởi.”
Tuyết Nữ khẽ hừ một tiếng, lộ ra ánh mắt như nhìn rác rưởi, khí thế kiêu ngạo vô cùng đạt yêu cầu.
