Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Đứa trẻ ngoan ngoãn được nuôi dưỡng bởi nhân vật nam chính điên rồ đã lao vào cuộc tàn sát trong ngày tận thế. > Chương 90

Chương 90

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 90 có bản audio.

Bùi Yến như không để ý đến sự khác thường phía sau, ôm Tô Dạ về phòng tắm rửa sạch sẽ, rồi nhét cô vào trong chăn.

 

Anh ôm người vào lòng, nhẹ nhàng dỗ cô ngủ.

 

Chẳng mấy chốc cả hai đã chìm vào giấc mơ.

 

Đêm khuya thanh vắng, ngoài tiếng zombie thỉnh thoảng lướt qua, xung quanh rất yên tĩnh.

 

Còn Tuyết Nữ bị trói thành con nhộng đang bò lom khom trong bóng tối, uốn éo, vặn vẹo, la hét không thành tiếng.

 

Sau những nỗ lực không ngừng, suýt nữa cô ta đã bò ra tới cửa, chiến thắng ở phía trước.

 

Đột nhiên cánh cửa đang đóng chặt bị mở tung từ bên ngoài, cô ta vừa lúc ở sau cánh cửa nên bị hất văng trở lại.

 

Đậu má!

 

Tuyết Nữ trên đầu nổi một cục u to, quay đầu hận thù, trừng mắt nhìn kẻ vừa xuất hiện ở cửa.

 

Dùng ánh mắt nói với đối phương rằng cô ta chửi rất bẩn.

 

"Nghe đồn Tuyết Nữ tàn bạo độc ác, tính tình thất thường, giết người theo tâm trạng, ai cũng sợ, ta còn tưởng lợi hại thế nào."

 

"Hóa ra cũng chỉ thế thôi, làm tù nhân có dễ chịu không?"

 

Kẻ đến ẩn trong bóng tối, giọng không nam không nữ rõ ràng là đã dùng thiết bị biến âm, lạnh lùng mỉa mai.

 

Nghe vậy, Tuyết Nữ điên cuồng bò về phía cửa, vừa phẫn nộ vừa tức giận.

 

"Đây là cái giá phải trả vì không nghe lời chủ nhân." Người đó lại chậm rãi lên tiếng, mang theo vài phần cao cao tại thượng.

 

"Mấy con người nhỏ bé cũng có thể giam cầm ngươi, ngươi càng ngày càng sống ngược rồi."

 

"Bây giờ cho ngươi cơ hội cuối cùng, có nắm được cơ hội báo thù hay không là tùy ở ngươi."

 

Nói xong, người đó cởi trói cho Tuyết Nữ rồi rời đi.

 

Khi Tuyết Nữ đuổi theo, đối phương đã biến mất.

 

"Đệt, mẹ mày... thằng chó..." Tuyết Nữ chửi ầm lên, trông vô cùng phẫn nộ.

 

Khi Tuyết Nữ chửi đến câu thứ mấy, Tu Tư đột nhiên xuất hiện sau cánh cửa, lịch thiệp đảo mắt, lên tiếng nhắc nhở.

 

"Thôi, mày chửi nữa là hỏng kịch đấy."

 

Đúng lúc chửi mệt, Tuyết Nữ mang theo cơn giận, đóng sầm cửa lại, quay đầu hai mắt sáng lấp lánh nhìn Tu Tư.

 

"Sao, tôi vừa diễn có ổn không?"

 

"Ổn, diễn đúng bản chất, điên rất thật." Tu Tư nghĩ một lát, nghiêm túc nhận xét.

 

Được khen, Tuyết Nữ cười thẹn thùng, giây sau lại lộ ra nụ cười quái dị lạnh lẽo, túm chặt cổ áo Tu Tư, cười khằng khặc.

 

"Mày nên nói cho tao biết mày đã làm gì tao, và tại sao lại thấy được thông tin bảng điều khiển."

 

"Dám nói dối, tao giết mày, khặc khặc khặc..."

 

Nhìn Tuyết Nữ biến sắc mặt thành biến thái, Tu Tư khóe miệng co giật, lập tức rút ra bảo vật trấn tà.

 

Cây chùy sáng lấp lánh.

 

Nhìn thấy cây chùy, vẻ biến thái trên mặt Tuyết Nữ quả nhiên giảm đi nhiều.

 

Tu Tư tát một cái đánh bay tay đối phương, vác chùy lên vai, đắc ý như một tên lưu manh.

 

"Chẳng phải muốn biết tao là ai sao, bây giờ nhận ra chưa?" Tu Tư tắt ngụy trang, lộ ra đôi mắt đỏ ngầu.

 

Tuyết Nữ ngẩn ra, vì nghi hoặc, trên gương mặt xinh đẹp lộ ra vẻ ngơ ngác, "Tu Tư?"

 

"Chính là tiểu gia đây." Tu Tư ngẩng đầu kiêu ngạo, đắc ý đến mức muốn ăn đòn.

 

Tuyết Nữ im lặng hồi lâu, có thứ không im lặng thì chết, thì sẽ bùng nổ trong im lặng.

 

Tuyết Nữ bùng nổ, phía sau tỏa ra hắc khí âm u.

 

"Được được được, mày mặc áo choàng chơi tao à, bà mày đây tiễn mày xuống địa ngục."

 

Tu Tư không xuống địa ngục, ngược lại Tuyết Nữ trên đầu lại có thêm một cục u.

 

Tuyết Nữ ôm cái đầu đầy u, ngồi xổm dưới đất khóc thút thít, nhìn Tu Tư đắc ý mà nghiến răng.

 

"Đồ phản bội, rõ ràng chúng ta mới là một phe."

 

"Tao chưa từng là phe ai cả."

 

Tu Tư nhún vai, cười vô tư, rồi lại nói, "Nhưng bây giờ mày đúng là cùng một con thuyền với tao rồi."

 

"Ý gì?" Tuyết Nữ ngước đầu khó hiểu.

 

"Mày còn chưa phát hiện sao?" Tu Tư cười thần bí.

 

Tuyết Nữ nghĩ đến điều gì, mặt trắng bệch, gầm lên, "Mày còn nói không làm gì tao, sao tao không về được?"

 

"Đúng là không phải tao làm, vì tao cũng giống mày." Tu Tư lêu lổng hiếm khi lộ ra vài phần nghiêm túc.

 

Tuyết Nữ đối diện với ánh mắt Tu Tư, sửng sốt.

 

Năm phút sau, sau khi trao đổi thông tin, cả hai ngồi xổm góc tường mặt mày ủ rũ.

 

"Mày phát hiện không về được từ khi nào?" Tuyết Nữ hỏi Tu Tư.

 

"Sau khi bị Tô Dạ đánh." Tu Tư hỏi lại, "Còn mày?"

 

"Sau khi bị mày đánh." Tuyết Nữ mắt u uất, cười lạnh một tiếng.

 

Tuyết Nữ nghĩ một lát lại hỏi, "Mày bị cái gì đánh?"

 

"Chùy sắt." Tu Tư thờ ơ trả lời, "Còn mày?"

 

"Trùng hợp thế, tao cũng thế." Tuyết Nữ cười đáp.

 

Cười rồi cười không nổi nữa, hai người nhìn nhau, không hẹn mà cùng quay đầu nhìn cây chùy sáng lấp lánh.

 

Tuyết Nữ: (′ж``)

 

Tu Tư: (⊙x⊙;)

 

Tu Tư rất bất ngờ, lúc đầu hắn chỉ thấy cây chùy này đánh người rất đau, nên lén lấy trộm.

 

Sự thật chứng minh, nó không chỉ đánh người rất đau, mà còn đánh ra lỗi.

 

"Mày nói, nếu đánh thêm lần nữa liệu có về được không?" Tu Tư cầm chùy, lòng ngứa ngáy.

 

Tuyết Nữ cười lạnh, nghiến răng nghiến lợi đáp trả, "Mày đánh tao còn ít sao?"

 

Tu Tư nghĩ, cũng phải.

 

Hai người lại bắt đầu ủ rũ, thở dài.

 

Tuyết Nữ thở dài vài tiếng, hỏi Tu Tư xin cây chùy, "Đưa chùy cho tao."

 

"Mày định làm gì?" Tu Tư ôm chặt bảo bối sáng lấp lánh, bộ dạng sợ cô ta cướp.

 

"Đương nhiên là báo thù." Tuyết Nữ nghiến răng.

 

"Bọn chúng tuyệt đối không bỏ qua, đợi lần sau chúng đến tìm tao, tao sẽ đập chúng, để chúng cũng không về được."

 

"Khặc khặc khặc..."

 

Tuyết Nữ u ám có thù tất báo.

 

Tu Tư ôm bảo bối, một trận bất lực.

 

Ngày hôm sau, Tu Tư dẫn Tuyết Nữ xuất hiện trước mặt mọi người, nói với họ rằng Tuyết Nữ bỏ tối theo sáng, sẵn lòng hỗ trợ họ tiến vào Bắc Sơn.

 

Đây cũng là lý do Bùi Yến không ra lệnh giết Tuyết Nữ.

 

Bắc Sơn là núi tuyết, băng thiên tuyết địa, bão tuyết là chuyện thường, rất dễ lạc đường và bị mắc kẹt.

 

Nhưng khống chế bão tuyết đối với Tuyết Nữ không khó.

 

Để Tuyết Nữ mở đường cho họ, vốn là một phần trong kế hoạch của Bùi Yến, mọi chuyện cũng đang đi theo hướng hắn định.

 

Nhưng bây giờ hắn chỉ muốn giết chết Tuyết Nữ, vứt cô ta đi thật xa.

 

Nguyên nhân chỉ là...

 

"Bảo bối nhỏ, một đêm không gặp, có nhớ ta không?" Rời khỏi phòng tối, Tuyết Nữ lao thẳng đến Tô Dạ, mặt đầy e thẹn.

 

"Ta nhớ em lắm, nào, bảo bối, hôn một cái." Tuyết Nữ chu mỏ định hôn Tô Dạ.

 

Nếu không phải Bùi Yến nhanh tay ôm người vào lòng, Tuyết Nữ đã dán sát vào rồi.

 

Bùi Yến ôm cô gái nhỏ, gân xanh trên trán giật giật, ánh mắt hung ác, "Lộ Thất."

 

Lộ Thất tiến lên chặn Tuyết Nữ lại.

 

Không hôn được bảo bối nhỏ, Tuyết Nữ lại nhập vai tổng tài, đôi mắt như biểu đồ hình quạt chứa ba phần châm biếm, bốn phần khinh thường, hai phần kiêu ngạo, nhìn Bùi Yến cười lạnh.

 

"Dám tranh phụ nữ với tôi, tôi sẽ khiến trời lạnh cho nhà họ Bùi phá sản."

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn