Chú thỏ trắng vẫy vẫy đôi tai dài, kiêu ngạo quay người chuẩn bị đón nhận sự yêu thương của cục bông.
Quay lại mới phát hiện, cục bông đã ngủ mất rồi.
Cô ấy ngủ rồi!
Ngủ rồi!!!
Tao vừa mới oách thế kia mà sao mày lại ngủ, sao có thể chứ!
"Chít chít chít chít..."
Xem kìa, làm con thỏ sốt ruột nhảy lên nhảy xuống, còn không nói được tiếng người nữa.
Tô Dạ ngủ một giấc dậy, đã hai tuổi rồi.
Nói thật, bẻ măng cũng không nhanh như cô ấy lớn vậy.
Nhìn tay chân đã lớn hơn một cỡ, Tô Dạ quay người nằm lại.
Cô ấy cảm thấy mình còn có thể ngủ tiếp.
Nhưng có người không để cô ngủ, Tô Dạ vừa nằm xuống đã bị bế lên.
"Tiểu thư dậy sớm thế, có phải vì hôm nay vào cung, sắp được gặp thái tử điện hạ, vui quá không ngủ được không?" A Hoan cười trêu.
Tô Dạ chớp chớp mắt, ánh mắt đờ đẫn bỗng trở nên sáng rỡ.
Gặp thỏ thỏ ư?
Cô nói thế thì tôi đây tỉnh rồi đấy.
Tô Dạ được mặc đẹp lên, chuẩn bị cùng bố mẹ vào cung dự yến tiệc tối.
Cửa lớn phủ tướng quân bước ra bằng chân trái, cửa lớn hoàng cung bước vào bằng chân phải.
Trước sau một bước đã dịch chuyển tới hoàng cung, Cỏ may ngây người.
Không thể tin nổi nhìn cung điện nguy nga tráng lệ trước mắt, lại quay đầu nhìn cửa cung nghiêm trang uy nghiêm.
Người làm công rơi nước mắt ghen tị.
Tô Dạ được bố Tô ôm đi vòng vòng, rẽ vào một cung điện, bên trong có rất nhiều người, chắc là nơi nghỉ ngơi của gia quyến đại thần trước khi vào yến.
Bố mẹ Tô vừa tới đã có người đến chào hỏi.
Phải ứng phó quá nhiều người, bố Tô đành giao cục bông cho A Hoan, đưa ra vườn chơi.
Trong vườn trẻ con rất nhiều, nhưng Tô Dạ không muốn chơi với chúng.
Nhìn một vòng xác định không có thỏ thỏ, Tô Dạ quay người bỏ đi, đã vào hoàng cung thì đương nhiên phải đi tìm thỏ thỏ rồi.
Tô Dạ vung hai chân ngắn chạy nhanh thoăn thoắt, A Hoan ở phía sau vừa gọi vừa đuổi.
"Tiểu thư, tiểu thư đợi đã..."
Ngay lúc A Hoan lạc mất người, không biết làm sao, một bóng trắng từ cổ tay áo cô ta lao ra, biến mất.
Tô Dạ chạy mãi chạy mãi, không cẩn thận chạy vào một ngõ cụt, đang do dự có nên quay lại không thì bỗng nghe thấy tiếng thỏ thỏ từ bên cạnh vọng sang.
Tô Dạ mừng rỡ, xắn tay áo định trèo tường, cúi đầu thì thấy một cái lỗ chó bị chặn dưới góc tường.
Tô Dạ gỡ vật chắn trước lỗ chó ra, hớn hở chui vào.
Thỏ thỏ, thỏ thỏ tôi đến đây~
Không biết là lỗ chó quá nhỏ, hay Tô Dạ quá mũm mĩm, chui được nửa người thì mông kẹt lại.
Tô Dạ cố hích hai cái, mặt trắng như tuyết đỏ bừng lên mà vẫn không rút ra được.
Đành phải kẹt ở lỗ chó mà hậm hực.
Đang bực mình, bỗng mông bị thứ gì đó đụng một cái, Tô Dạ không kịp phòng bị bị đẩy vào trong, quán tính khiến cô lăn mấy vòng trên đất.
"Bịch" một tiếng ngã chỏng vó trên mặt đất, còn hít một miếng cỏ.
Tô Dạ bị đụng choáng váng, chưa kịp ngồi dậy đã nghe một tiếng quát.
"Ai ở đó."
Rồi một thanh kiếm sắc lạnh kề lên cổ, tỏa ra từng luồng hàn khí.
Tô Dạ cứ thế nằm bẹp trên đất, bị cấm vệ quân vây quanh, từng thanh kiếm chỉa vào cô.
Chưa kịp phản ứng, một con thỏ trắng mắt đỏ bỗng lao ra, ánh mắt sát khí, vung chân thỏ đá vào những thanh kiếm đang chỉa về phía Tô Dạ.
"Tôi chít chít chít chít..."
Chú thỏ trắng nhảy lên nhảy xuống, bay qua bay lại, vừa đá vừa ra vẻ oách.
Cuối cùng bị một thanh kiếm kề vào cổ, ngồi xếp hàng cùng Tô Dạ.
Tô Dạ nhìn chú thỏ trắng chớp chớp mắt, chậm rãi ngồi dậy, trên đầu và người dính ít cỏ vụn, trông có vẻ hơi thảm thương tội nghiệp.
Bùi Yến được mọi người vây quanh bước tới, gương mặt non nớt mang uy nghiêm của một thiếu niên đế vương, nhưng khi thấy cục bông đáng thương dưới đất thì khựng lại.
"Thái tử điện hạ, người này lén lút, mang theo hung khí cực kỳ nguy hiểm."
Thị vệ chỉ vào cục bông Tô Dạ và chú thỏ trắng của cô.
Chú thỏ trắng: Hung khí? Ai?
"Lui ra, đây là con gái của Tô tướng quân, không được vô lễ." Bùi Yến sững người rồi quát lớn.
Bùi Yến ra hiệu cho mọi người thu kiếm, vừa mở miệng chưa kịp nói thì cục bông đã mang theo một thân cỏ vụn chạy ù ù tới.
Có kinh nghiệm lần trước, Bùi Yến chuẩn bị sẵn sàng đón lấy quả bom nhỏ lao tới.
Nhưng vẫn bị đẩy lùi hai bước.
"Thỏ thỏ." Tô Dạ ôm chặt eo Bùi Yến, ngước đôi mắt ngấn lệ lên nhìn.
Giọng nói vừa trẻ con vừa đáng thương.
Bùi Yến cứng người, lén đỏ vành tai, nhẹ nhàng nắm vai cục bông, muốn đẩy ra nhưng không dám mạnh tay.
Cúi đầu thấy bộ dạng thảm thương tội nghiệp của đối phương, hoảng hốt một chút.
"Sao em lại ở đây một mình? Người bảo vệ em đâu? Vừa rồi có bị thương không?"
Tô Dạ bĩu môi, "Em đến tìm anh đấy."
"Anh hứa sẽ đến thăm em, nhưng em đã hai tuổi rồi sao anh chưa đến?" Cục bông thì nhỏ, nhưng tính khí không nhỏ chút nào.
Thái tử nhỏ hơi chột dạ, nhẹ giọng giải thích, "Cô bận việc học, chưa tìm được cơ hội ra cung."
Thấy cô bé lộ vẻ thất vọng, Bùi Yến hơi không nỡ, "Lần sau, lần sau cô nhất định đi."
"Thôi bỏ đi." Tô Dạ thở dài.
Nghe vậy, Bùi Yến lại hơi thất vọng, đây là ý không muốn chơi với cô nữa sao?
Thái tử nhỏ căng thẳng do dự, không biết làm sao.
Giây tiếp theo, Tô Dạ nắm tay thái tử nhỏ, nghiêm túc nói với anh, "Anh không có thời gian ra ngoài, vậy sau này để em vào tìm anh nhé."
"Em vào cung nhanh lắm."
"Vèo" một cái là tới ngay, nhanh lắm.
Đôi mắt ảm đạm của Bùi Yến nhỏ lại sáng lên, mím môi cười nhẹ, mắt cong cong nhìn cục bông cỏ ngoan ngoãn đáng yêu.
Nắm bàn tay nhỏ mềm mại của cô, nụ cười ngoan ngoãn tươi sáng.
"Được, em vào cung, anh chơi với em."
Hai người tay trong tay, bầu không khí ấm áp vui vẻ.
Cảnh này làm đỏ mắt một con thỏ nào đó, đôi mắt đỏ u u nhìn bóng lưng hai người.
Vừa dùng chân cào đất, lén lút trừng mắt nhìn thái tử nhỏ, vừa tỏa ra oán khí.
Trời ơi, đây không phải kết quả nó muốn thấy!!!
Khi bố mẹ Tô dẫn người vội vã tìm đến, Tô Dạ đang nằm trong lòng thái tử nhỏ mà cọ cọ, lăn lộn vui vẻ.
Còn thái tử điện hạ vốn trầm ổn thông minh, ôm cục bông đang quậy phá, mặt nhỏ trắng hồng.
Làm vợ chồng già sợ tới mức trượt dài quỳ xuống, mở miệng thỉnh tội, cảnh tượng quen thuộc không thể quen hơn.
Bữa yến này, Tô Dạ vẫn rất vui, tuy không thể lúc nào cũng dính lấy thỏ thỏ, nhưng anh ngồi đối diện cô.
Ngẩng đầu là thấy.
Vậy nên suốt bữa yến, Tô Dạ đều nhìn chằm chằm thái tử nhỏ đối diện, ánh mắt nóng rực, nhìn tới nỗi thái tử nhỏ đỏ mặt không dám nhìn lại.
Mắt bị che lại, Tô Dạ ngạc nhiên quay đầu.
"Bảo bối, giữ ý một chút." Mẹ Tô ho khan hai tiếng, nhỏ giọng nhắc nhở.
Bố Tô đau lòng muốn chết ở bên cạnh cùng chú thỏ trắng cũng buồn bã đối ẩm.
Tô Dạ nhấm nháp bánh ngọt, thỉnh thoảng lén liếc đối diện, cố làm ra vẻ e lệ.
Đang nhìn bỗng cảm nhận được một ánh nhìn khác đổ xuống người mình.
Quay mắt nhìn lại, đối diện với một đôi mắt âm nhu mang ý cười.
Thấy Tô Dạ nhìn sang, người thanh niên mỉm cười giơ ly về phía cô, nụ cười nơi khóe miệng đầy ẩn ý.
