Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Xuyên Đến Tinh Tế: Một Quân Y Đánh Nổ Cả Chiến Trường - Bạc Hà > Chương 36

Chương 36

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 36: Cảnh cáo là nhỏ, trừ điểm mới là to!

 

Cùng không hiểu, còn có các giảng viên đang theo dõi gắt gao bên ngoài màn hình.

 

Vừa nãy tín hiệu tự dưng biến mất khoảng một phút, nhưng rất nhanh đã khôi phục, vừa khôi phục họ đã nghe thấy những lời cuồng ngôn táo bạo và ngông cuồng hết mức của Bạc Hà...

 

Tuy ai cũng biết cô ấy lợi hại, nhưng một mình hạ năm con?

 

Còn là cấp S?

 

"Con nhỏ này cũng ngông vừa thôi!"

 

"Tuy biết nó không thể làm được, nhưng tôi vẫn rất mong chờ màn thể hiện tiếp theo của chúng..."

 

"Trời ơi! Đội này đúng là không vừa... làm tôi còn chẳng xem học sinh của mình, toàn nhìn chúng nó thôi! Nhưng mà, nếu đội của chúng thực sự hạ được năm con dị chủng cấp S, dù là trong khoang mô phỏng, cũng quá xuất sắc rồi! Phải xem cho kỹ mới được..."

 

----

 

Ngay từ khi bắt đầu bàn đối sách, Bạc Hà đã thu lại lớp màng tinh thần lực.

 

Lý do là như cô đã nói với đồng đội trước đó, che đi một lúc thì có thể bảo là lỗi hệ thống hoặc kẹt bug, nhưng nếu cứ ở trạng thái đó mãi, chắc chắn sẽ bị tra ra.

 

Đến lúc đó, bị cảnh cáo là nhỏ, bị trừ điểm mới là to!

 

Tuy thu tinh thần lực sẽ khiến nhiều người để mắt đến đội của họ, nhưng thì đã sao?

 

Bạc Hà coi như không biết, chỉ tiếp tục hỏi ngược: "Hoặc là, hai cậu có ý hay hơn không?"

 

Câu hỏi này làm Monica hơi ngượng.

 

Cô ấy không có...

 

Nhưng cô nhanh chóng nói: "Tôi không có ý hay hơn, nhưng tôi sẵn sàng nghe chỉ huy của cậu. Giờ tôi nói những gì tôi có thể làm, tinh thần lực của tôi cấp S, sở trường nhất là xây dựng mô hình 3D trong đầu, bản đồ kiến trúc của thành phố mô phỏng này, lúc vào tôi đã quét và lưu trong não rồi, lát nữa có thể kết nối thiết bị đầu cuối, truyền cho mấy cậu..."

 

Ruyue: "Ghê vậy?"

 

Lucas cũng mặt đầy kinh ngạc, nhưng nhanh sau đó cũng học theo nói: "Tôi không giỏi vậy đâu, chỉ biết thiết kế cơ giáp, sửa cơ giáp và nâng cấp vũ khí. Ví dụ bây giờ, tuy tôi không làm được gì khác, nhưng có thể cải tạo vũ khí các cậu đang mang theo, tăng tầm bắn và sát thương lên gấp khoảng mười lần..."

 

Ruyue suýt rớt cằm: "Thế mà còn bảo không giỏi?"

 

Nói xong, cuối cùng cũng nhận ra trong bốn người, kẻ thực sự kém nhất là mình, Ruyue ngượng ngùng: "Tôi... tôi chắc chỉ biết kéo chân thôi..."

 

Nhưng Bạc Hà không nghĩ vậy, cô nghiêm túc hỏi cậu: "Không phải cậu bắn tỉa rất giỏi sao? Vậy... nếu có Monica giúp cậu báo vị trí trên bản đồ, tầm bắn xa nhất của cậu là bao nhiêu mét?"

 

Ruyue: "3000 mét?"

 

Bạc Hà giật mình: "Xa vậy?"

 

Ruyue: "Xa à? Tôi định nói 5000 mét cơ, nhưng khoảng cách đó thì tôi phải có loại súng bắn tỉa DR mới được..."

 

Bạc Hà: ...

 

Thôi được! Cô lại quên đây không phải Trái Đất.

 

Tầm bắn và khoảng cách của vũ khí ở Tinh 308, không phải dạng vừa.

 

Nhưng khả năng của Ruyue cũng khá vượt ngoài dự đoán của cô, dù chưa nói đến độ chính xác, chỉ riêng việc nhìn rõ kẻ địch cách xa 5000 mét, mắt cậu ta cũng ngang với tia hồng ngoại rồi.

 

Chắc đó là năng lực đặc biệt mà tinh thần lực cấp A+ mang lại cho cậu ta.

 

Lucas lúc này giơ tay: "Cái này dễ, tôi có thể cải tạo súng bắn tỉa của cậu, làm cho sát thương và tầm bắn của nó xấp xỉ một khẩu DR."

 

Ruyue: "Cũng được à?"

 

Lucas: "Được, nhưng tôi cần ít nhất mười lăm phút để thiết lập lại súng bắn tỉa của cậu..."

 

Nghe đến mười lăm phút, Ruyều suýt lại bắt đầu hoài nghi cuộc đời.

 

Nhưng cậu nhanh chóng nói: "Nhưng còn năm phút nữa dị chủng sẽ đến chiến trường, không kịp mất..."

 

"Kịp."

 

Giọng Bạc Hà vang lên: "Mười lăm phút đúng không? Để tôi lo..."

 

Cúi mắt, cô nhìn thiết bị đầu cuối trong tay, bắt đầu đồng bộ thời gian với mọi người.

 

Vừa đồng bộ, vừa nói: "Monica, truyền bản đồ 3D thành phố mô phỏng mà cậu quét được vào thiết bị đầu cuối của chúng ta bằng tinh thần lực đi! À đúng rồi... tầm phủ của tinh thần lực cậu xa bao nhiêu? 5000 mét được không?"

 

Monica lắc đầu: "Nhiều nhất... 1000 mét."

 

Bạc Hà gật đầu: "Được, tôi biết rồi, vậy 4000 mét còn lại tôi bù cho cậu."

 

Monica 'à' một tiếng, vừa định nói bù kiểu gì thì Bạc Hà đã lại mở miệng: "Tiếp theo, chúng ta lập một nhóm nhỏ, và giữ liên lạc nhé!"

 

"Lát nữa tôi ra ngoài, chịu trách nhiệm dụ hai con dị chủng sắp đến chiến trường đi, rồi ba cậu tranh thủ thời gian, Lucas giúp Ruyue cải tạo súng bắn tỉa, Monica chịu trách nhiệm trong phạm vi 5000 mét, báo vị trí cho mọi người bất cứ lúc nào. Nhất định phải chính xác xem dị chủng ở hướng nào, tư thế gì, tiếp theo có thể phát động công kích gì..."

 

Nói xong, cô lại nhìn sâu vào Monica: "Làm được chứ? Tôi thấy lúc nãy cậu tránh dị chủng, không phải chạy loạn, cậu có thể dự đoán bước tiếp theo của nó đúng không?"

 

"Đúng..." Monica vừa gật đầu, vừa nể phục Bạc Hà tới năm vóc sát đất.

 

Khả năng dự đoán của cô chỉ có người nhà thân thiết nhất biết, ngay cả bạn thân cô cũng chưa từng nói, vậy mà Bạc Hà chỉ nhìn biểu hiện vừa rồi của cô là đã nhìn ra hết.

 

Giỏi quá!

 

Cô nhìn Bạc Hà với ánh mắt rực lửa, dường như trong khoảnh khắc đã có nhận thức mới về đội này, và tràn đầy tự tin.

 

Bạc Hà thích ánh mắt đó của cô, nên cười với cô một cái rồi chuyển sang nhìn Ruyue: "Cậu phải tìm một điểm bắn tỉa tốt nhất, đặt súng ở đó, sau đó Monica sẽ báo vị trí cho cậu, hai con dị chủng ở xa kia giao cho cậu, có vấn đề gì không?"

 

"Có..."

 

Ruyue rất thành thật: "Dù là DR, cũng không thể hạ được dị chủng cấp S."

 

Bạc Hà: "Việc này giao cho Lucas, để cậu ta tiện thể nâng cấp sát thương cho khẩu súng bắn tỉa của cậu, không phải nói có thể tăng lên tối đa gấp mười lần sao? Như vậy, hạ dị chủng cấp S chắc không vấn đề gì chứ? Chỉ cần cậu không cố tình bắn vào lớp giáp của nó là được..."

 

Lucas: ...????

 

Tôi có nói là tôi làm được không? Đã giao việc cho tôi rồi à?

 

Ruyue: "Tôi có ngu vậy đâu, động tác vừa rồi của cậu tôi đều nhớ cả rồi, điểm yếu của loại dị chủng này là ở gốc cánh và cổ đúng không? Tôi sẽ nhắm vào đó mà bắn."

 

"Không phải có kinh nghiệm lắm sao?"

 

"Nhưng tôi cũng không tự tin lắm, dự đoán và thực chiến khác nhau."

 

Bạc Hà: "Không sao, dù sao trong thành phố mô phỏng bị dị chủng giết cũng chỉ bị cưỡng chế đăng xuất, cậu cứ xông lên đi..."

 

Ruyue bĩu môi: "Nhưng tôi cũng không muốn chết!"

 

Nói xong, cậu lại nắm chặt tay như một người đàn ông đích thực: "Tôi muốn trả lời lại cậu một lần, tôi có tự tin, tôi làm được!"

 

"Rất tốt!"

 

Bạc Hà vỗ mạnh vào vai Ruyue, bắt chước giọng cấp trên cũ của mình, tiếp máu gà cho cậu: "Tin cậu, tôi cũng nghĩ cậu làm được..."

 

Một tiếng 'tin cậu' này, đôi mắt chàng trai sáng lên, cậu cảm thấy tim đập rất nhanh, không phải kiểu tình cảm mập mờ khi được cô gái đẹp khen, mà là sự phấn khích kiểu như được giáo viên chủ nhiệm khen ngợi trước mặt cả lớp.

 

Cậu ưỡn ngực: "Cứ nhìn tôi đây, nhất định sẽ hạ chết hai con đó..."

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn